Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 358
Cập nhật lúc: 17/04/2026 13:22
Ba mẹ với anh cả, anh hai chỉ g-iết ch-ết một lão già đáng ch-ết thôi, vốn dĩ chẳng có chuyện gì, vậy mà Tô Kiều với chồng nó cứ bám riết không buông.
Không biết dùng thủ đoạn gì mà ép anh hai phải khai ra, còn kiện cả ba mẹ và anh cả nữa.”
“Anh ba, chúng ta phải báo thù cho ba mẹ và anh cả anh hai, phải cứu họ ra chứ!”
Tô Kiến Quân đau đớn dùng hai tay vò đầu bứt tai:
“Chúng ta còn có thể cứu họ thế nào nữa?
G-iết người đâu phải tội nhỏ đâu!”
Dù ở thời đại nào thì g-iết người cũng phải đền mạng, huống chi hiện giờ đang trấn áp mạnh tay.
Tô Kiến Nghiệp trước đó chỉ bị tuyên án mười năm đã là kết quả sau khi Tô Kiến Quốc chạy vạy quan hệ khắp nơi rồi, giờ bị khui ra là còn g-iết người nữa thì căn bản không thể thoát tội!
Tô Nhan Nhan nhìn dáng vẻ đó của Tô Kiến Quân, trong lòng lại trào dâng một nỗi ghét bỏ.
Đúng là đồ vô dụng!
Bình thường thì giả bộ cái vẻ không sợ trời không sợ đất, kết quả là gặp chuyện ngay cả một cái rắm cũng không dám thả.
Dù trong lòng Tô Nhan Nhan có ghét bỏ Tô Kiến Quân đến đâu đi chăng nữa thì ngoài mặt vẫn luôn giữ dáng vẻ một cô em gái tốt:
“Anh ba, chuông reo phải có người tháo.
Chuyện này bắt đầu từ chị cả, muốn cứu ba mẹ và anh cả anh hai thì đương nhiên vẫn phải dựa vào chị cả thôi...”
Tô Nhan Nhan chưa nói xong thì Tô Kiến Quân đã nhíu mày phủ nhận:
“Con khốn Tô Kiều đó làm sao có thể giúp chúng ta được?”
Tô Nhan Nhan chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy ngây thơ nói:
“Chị cả không chịu giúp thì để anh rể giúp.
Anh rể yêu chị cả như thế, nếu là vì chị cả thì anh ấy nhất định sẽ giúp chúng ta cứu ba mẹ và anh cả anh hai ra thôi.”
Tô Kiến Quân kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt.
Vừa định nói cho Tô Nhan Nhan biết Tần Tranh Vanh là sự hiện diện như thế nào trong quân đội.
Đó là nhân vật có thể giành chức quán quân trong các cuộc so tài lớn nhỏ ở quân đội, thực hiện những nhiệm vụ nguy hiểm đến mấy cũng không chớp mắt lấy một cái, binh lính trong quân đội riêng tư đều gọi anh là binh vương mặt lạnh.
Anh ấy dù có vì Tô Kiều mà không màng tất cả thì họ cũng không có cách nào khống chế Tô Kiều mà!
Khi hai chữ “khống chế" xuất hiện trong đầu, đầu óc Tô Kiến Quân bỗng lóe lên một tia sáng.
Hắn kinh ngạc nhìn Tô Nhan Nhan:
“Nhan Nhan, ý em là...”
Hắn chưa nói xong thì Bùi Thiên Nghĩa ở bên cạnh đã u ám mở lời:
“Tô Nhan Nhan là muốn mày trực tiếp bắt cóc Tô Kiều, ép Tần Tranh Vanh phải thả những thứ r-ác r-ưởi nhà họ Tô tụi mày ra.”
Ánh mắt Bùi Thiên Nghĩa dừng lại trên người Tô Nhan Nhan:
“Cô gọi tôi tới đây chỉ vì chuyện này thôi sao?
Chuyện này cô không cần bàn bạc với tôi đâu, đợi các người bắt được Tô Kiều rồi thì báo cho tôi một tiếng là được.
Lúc đó tôi nhất định sẽ chăm sóc cô ta thật tốt.”
Bùi Thiên Nghĩa nhìn Tô Kiến Quân và Tô Nhan Nhan đầy vẻ ghét bỏ, ánh mắt dừng lại trên người Tô Nhan Nhan một lát.
Tô Nhan Nhan làm đứa con duy nhất của hắn ta biến mất, nói không hận là giả.
Nhưng dù có hận đến mấy đi nữa thì hiện giờ ngoài việc níu kéo Tô Nhan Nhan không chịu ly hôn ra, hắn ta cũng không dám làm gì khác với cô ta.
Dượng đã dặn dò hắn ta rồi, Tô Nhan Nhan là con gái của Quý An Dương, chỉ có thể khéo léo xoay xở chứ không được làm bậy.
Thực ra dù dượng không dặn dò thì bản thân hắn ta cũng tự biết điều đó.
Chỗ dựa của Tô Kiều là Tần Tranh Vanh, Tần Tranh Vanh dù mạnh đến mấy thì hiện giờ cũng chỉ là một tiểu đoàn trưởng.
Còn chỗ dựa của Tô Nhan Nhan là Quý An Dương, Quý An Dương là chính ủy sư đoàn, cùng cấp với sư trưởng, hắn ta chưa ngu đến mức đi đắc tội chính ủy sư đoàn.
Đợi Bùi Thiên Nghĩa đi rồi, ánh mắt Tô Nhan Nhan dừng trên người Tô Kiến Quân:
“Anh ba, vì cứu ba mẹ và anh cả anh hai, anh có dám làm không?”
Trong lòng Tô Kiến Quân thấy hơi chột dạ.
Bắt cóc cũng là tội lớn.
Huống chi Tô Kiều là vợ quân nhân, là vợ của tiểu đoàn trưởng, mà việc hắn nhất thời nóng nảy đào ngũ về đây đã là phạm tội rồi, cộng thêm tội danh bắt cóc vợ quân nhân nữa.
Chuyện này nếu không thành công thì hắn sẽ...
Nhưng lời hắn còn chưa thốt ra thì Tô Nhan Nhan đã rưng rưng nước mắt, nhìn hắn đầy vẻ van nài:
“Anh ba, ba mẹ và anh cả anh hai giờ chỉ còn có chúng ta thôi.
Anh ba, từ nhỏ đến lớn anh đều là người giỏi nhất, Nhan Nhan gặp vấn đề gì anh cũng đều giúp Nhan Nhan giải quyết được cả.
Nhan Nhan giờ chỉ muốn cứu ba mẹ và anh cả anh hai ra thôi, anh nhất định sẽ giúp Nhan Nhan mà đúng không?”
Nhìn bộ dạng hoa lê đái vũ của Tô Nhan Nhan, Tô Kiến Quân chỉ thấy một luồng m-áu nóng xông lên đầu, đầu óc mụ mị cả đi.
Hắn theo bản năng kéo Tô Nhan Nhan vào lòng ôm c.h.ặ.t:
“Nhan Nhan, em yên tâm!
Anh ba nhất định sẽ cứu được ba mẹ và anh cả anh hai ra!”
Chương 281 Bị bắt đi rồi
Ngày hôm sau, Tô Kiều dẫn các đồng chí công an đến trước mộ của ông cụ.
Dấu vết bái tế hôm qua của cô đã được dọn dẹp sạch sành sanh rồi.
Hiện giờ đang lúc bài trừ “tứ cựu", việc khai quật quan tài cũng chẳng có gì cầu kỳ, các đồng chí phụ trách hình sự của đồn công an cầm dụng cụ lên là đào mộ của ông cụ ra ngay.
Hậu sự của ông cụ phần lớn đều do bản thân ông tự chuẩn bị khi còn sống, mọi thứ đều đơn giản, quan tài cũng dùng loại quan tài bằng gỗ tuyết tùng vỏ mỏng mà ông đã đặt sẵn từ lâu.
Nay mai táng đã hơn nửa năm, quan tài gỗ tuyết tùng đã có chút mục nát, quan tài mở ra, bên trong người từng sống sờ sờ kia giờ chỉ còn lại bộ xương khô.
Khoảnh khắc đó, mọi sự chuẩn bị tâm lý mà Tô Kiều đã làm cho mình đều trở về con số không.
“Ông nội ——”
Cô không kìm nén được cảm xúc, nước mắt trào ra như suối, c-ơ th-ể không tự chủ được mà quỳ lạy về phía huyệt mộ.
Tần Tranh Vanh cũng chưa bao giờ thấy Tô Kiều khóc thương tâm đến thế, anh đau lòng ngồi xổm xuống bên cạnh cô, nhẹ nhàng vỗ lưng cho cô, ôm cô vào lòng.
“Kiều Kiều ngoan, không sao rồi, không sao rồi, chúng ta sẽ sớm đưa hung thủ ra trước ánh sáng pháp luật để báo thù cho ông nội thôi...”
Những người trong đội sản xuất đi theo xem náo nhiệt, dưới sự tác động của cảm xúc của Tô Kiều, cũng không khỏi nhớ về những điểm tốt của ông cụ.
Rất nhiều chị em phụ nữ đều âm thầm quẹt nước mắt, các anh em nam giới vành mắt cũng có chút đỏ hoe.
Một số bà cô bà thím lớn tuổi còn lên tiếng c.h.ử.i rủa nhà họ Tô.
“Cái lũ súc sinh nhà họ Tô tuyệt t.ử tuyệt tôn kia, ông cụ tốt như thế mà cũng bị bọn chúng hạ độc hại ch-ết được.
Bọn chúng nên bị ghẻ lở đầy đầu, mưng mủ đầy chân, thối ruột nát gan... sống không bằng ch-ết!”
