Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 360
Cập nhật lúc: 17/04/2026 13:23
Sau gáy đột nhiên bị giáng một đòn, rồi cô ngất đi.
Cơn đau ở bên má truyền đến, miệng cô đã bị người ta nhét vải vào.
Nhìn xuống dưới, sợi dây thừng bằng gai to bằng ngón tay cái đã trói c.h.ặ.t cổ tay và cổ chân cô lại với nhau, cô căn bản không thể cử động được.
Trái tim Tô Kiều thắt lại, cô đã bị bắt cóc rồi!
Chương 282 Tô Kiến Quân và Bùi Thiên Nghĩa, bọn chúng quả nhiên đã liên thủ
Sau khi hoảng hốt một lát, Tô Kiều nhanh ch.óng bình tĩnh lại.
Kẻ thù của cô không nhiều, ở khu vực này lại càng ít hơn.
Kẻ bắt cóc cô là người nhà họ Tô, hay là người nhà họ Bùi?
Hay nói cách khác, bọn chúng đã liên thủ với nhau?
Tô Kiều không có thời gian để suy đoán xem rốt cuộc là ai, cô phải tranh thủ lúc bọn chúng không có đây để nhanh ch.óng tìm cách tự cứu mình.
Cô quan sát môi trường xung quanh một chút, phát hiện mình đang ở trong một hang núi.
Nhưng vách hang này nhẵn nhụi, dưới đất cũng toàn là bùn mềm phẳng phiu, không có những khối đ-á sắc nhọn có thể dùng để cắt dây thừng.
Cô thử cử động một chút thì mới phát hiện, ngang hông cô còn có một sợi dây thừng buộc c.h.ặ.t cô với tảng đ-á lớn phía sau.
Khiến cô căn bản không thể nhúc nhích.
Đúng lúc này, bên ngoài hang núi có tiếng động vang lên.
Ngay sau đó, hai bóng người bước vào.
Ánh sáng trong hang quá tối, thêm vào đó bọn chúng đi từ cửa hang vào, ngược hướng ánh sáng nên nhất thời cô không nhìn rõ mặt hai người.
Đợi đến khi hai người tiến lại gần, nhờ ánh nến cô mới nhìn rõ mồn một.
Tô Kiến Quân và Bùi Thiên Nghĩa!
Bọn chúng quả nhiên đã liên thủ!
Vừa nhìn thấy Tô Kiều, trong mắt Bùi Thiên Nghĩa đã b-ắn ra những tia sáng khiến người ta kinh tởm.
Hắn ta nóng lòng đi tới trước mặt Tô Kiều, lòng bàn tay giống như đang nghịch một món đồ yêu thích, xoa một vòng trên mặt Tô Kiều.
“Kiều Kiều, xem ra Tần Tranh Vanh cái gã thô lỗ đó nuôi em cũng khá đấy nhỉ.
Gương mặt nhỏ nhắn này mịn màng mọng nước, sờ vào thật là thích.”
Nói đoạn, tay hắn ta lại nhéo một cái vào eo Tô Kiều:
“Ôi chao, cái eo nhỏ này sờ vào quả nhiên cũng nhỏ nhắn y như khi nhìn vậy.
Lát nữa anh bẻ gãy nó, cho em tha hồ mà sướng nhé, có được không?”
Tô Kiều cố nén sự ghê tởm trong lòng, ngay khi cô đang nghĩ cách thoát thân.
Tô Kiến Quân nhìn Bùi Thiên Nghĩa đầy vẻ chán ghét.
Người ta thường bảo cái thứ không có rễ thì biến thái, quả nhiên là biến thái thật.
Hắn giơ chân đ-á đ-á vào người cô một cái rồi hất cằm với Bùi Thiên Nghĩa:
“Họ Bùi kia, mày muốn chơi cô ta thế nào thì đợi tao đi rồi hãy nói.
Giờ người mày cần tao đã mang tới cho mày rồi.
Đây là đơn xin ly hôn với Nhan Nhan của mày, ký đi!”
Tô Kiến Quân rút ra một tờ đơn ly hôn đã viết sẵn và một cây b.út đưa tới trước mặt Bùi Thiên Nghĩa, đôi mắt Bùi Thiên Nghĩa phát ra tia sáng biến thái.
Hắn ta cầm lấy b.út và đơn ly hôn, ngay cả nội dung cũng không thèm xem, loẹt quẹt ký ngay tên mình vào.
Tô Kiến Quân nhận lấy tờ đơn đã ký tên của Bùi Thiên Nghĩa, liếc nhìn một cái đầy hài lòng, rồi ánh mắt độc ác dừng trên người Tô Kiều, nở một nụ cười nham hiểm tàn nhẫn:
“Mày cứ việc chơi cho thật tốt, chơi cho vui vẻ nhé, tao đi trước đây.”
Thấy Tô Kiến Quân đã đi rồi, ánh mắt biến thái kinh tởm của Bùi Thiên Nghĩa lại một lần nữa dừng trên người cô, trái tim cô treo ngược lên tận cổ họng.
“Ưm ưm ưm...”
Cô sốt ruột muốn nói chuyện nhưng sau khi phát ra âm thanh mới phát hiện, miệng cô vẫn đang bị bịt kín bởi miếng vải, căn bản không thể phát ra tiếng bình thường được.
Bàn tay Bùi Thiên Nghĩa nhẹ nhàng mơn trớn trên mặt cô, Tô Kiều chỉ cảm thấy trong lòng từng cơn dâng trào, sự kinh tởm không lời nào tả xiết.
“Kiều Kiều, em thật là đẹp.
Em có biết anh thích em đến nhường nào không?
Rõ ràng trước kia em cũng thích anh như vậy mà, sao giờ em lại có thể nhẫn tâm bỏ rơi anh để đi lên giường với thằng đàn ông khác, lại còn đẩy anh cho con khốn Tô Nhan Nhan đó chứ!”
“Hiện tại tuy c-ơ th-ể anh có một chút khiếm khuyết, nhưng em yên tâm, anh vẫn có thể khiến em cảm nhận được hạnh phúc khi làm đàn bà mà.
Trước khi tới đây anh đã chuẩn bị cho em rất nhiều thứ rồi đấy.”
Bùi Thiên Nghĩa vừa nói vừa mở cái bọc trong tay ra, Tô Kiều nhìn những thứ được điêu khắc bằng gỗ bên trong với đủ loại kích thước hình dáng không thể mô tả được.
Trong lòng cô đã hoảng loạn đến cực điểm.
Biến thái!
Bùi Thiên Nghĩa bây giờ đúng là một kẻ biến thái thuần túy!
C-ơ th-ể cô không tự chủ được mà co rúm lại, đầu óc xoay chuyển cực nhanh.
Cô định thần lại.
Nhìn về phía Tần Tranh Vanh, trong đôi mắt hồ ly xinh đẹp có thêm vài phần mê hoặc.
“Ưm ưm ưm...”
Không thể nói chuyện bình thường, cô cố gắng nhớ lại bộ dạng thường ngày của Tô Nhan Nhan, khiến tiếng nức nở phát ra từ trong cổ họng nghe như oán như than.
Ánh sáng hưng phấn trong mắt Bùi Thiên Nghĩa càng lúc càng rực rỡ.
Hắn ta nhìn Tô Kiều, vẻ mặt kích động:
“Kiều Kiều, có phải em có lời muốn nói với anh không?
Có phải em chưa hề thay lòng đổi dạ, em với Tần Tranh Vanh cái gã thô lỗ đó là có nỗi khổ riêng đúng không?”
Tô Kiều nghe thấy những lời Bùi Thiên Nghĩa nói, thầm thấy có hy vọng.
Cô lại sốt ruột phát ra vài tiếng từ trong cổ họng.
Bùi Thiên Nghĩa nhìn thấy Tô Kiều vẻ mặt đầy kích động và sốt sắng, dường như có rất nhiều lời muốn nói với hắn ta nhưng lại không nói ra được.
Mới vỗ trán một cái phản ứng lại:
“Kiều Kiều, anh xin lỗi.
Anh quên mất miệng em đang bị bịt kín không nói được.”
Bùi Thiên Nghĩa vừa nói vừa giật miếng vải bịt miệng Tô Kiều ra.
Đồng thời, hai tay hắn ta bóp c.h.ặ.t lấy cổ Tô Kiều, ra sức lắc mạnh c-ơ th-ể cô:
“Kiều Kiều, nói đi, em vẫn còn yêu anh, em mau nói đi!”
Chỗ sau gáy Tô Kiều bị Tô Kiến Quân đ-ánh lúc nãy vẫn còn đau, lại bị Bùi Thiên Nghĩa bóp cổ lắc mạnh như vậy, đầu óc lập tức choáng váng vô cùng.
Trong dạ dày lại càng lộn nhào.
“Oẹ ~~”
Cô căn bản không khống chế được mà nôn thốc nôn tháo ra.
Chất bẩn lập tức phun đầy lên người Bùi Thiên Nghĩa.
Vẻ mặt mong đợi và điên cuồng vừa rồi của Bùi Thiên Nghĩa lập tức thay đổi trong nháy mắt.
“Chát!”
Hắn ta giơ tay tát một cái nảy lửa vào mặt Tô Kiều:
“Đồ tiện nhân này!
Mày dám làm ông đây kinh tởm, còn dám nôn lên người ông nữa!
Giờ ông bóp ch-ết mày luôn!”
