Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 366

Cập nhật lúc: 17/04/2026 13:24

Quý An Dương và Chu Quân trong phút chốc đều cảm thấy đỏ mặt xấu hổ.

Phẩm chất của Tô Nhan Nhan...

Haiz!

Cả hai người đều thầm thở dài trong lòng.

Bác sĩ vừa định khiêng Tô Nhan Nhan đi, thì một bóng dáng điên điên khùng khùng khác đang lảo đảo chạy tới.

Vu Lâm Tĩnh đầu tóc bù xù, ánh mắt đờ đẫn:

“Con trai, con trai!

Con trai của mẹ đâu rồi?

Con mau ra đây đi, đừng dọa mẹ mà!"

Bùi Quốc Siêu chạy đuổi theo sau bà ta, vị xưởng trưởng xưởng khăn lông từng phong độ ngời ngời ngày nào, giờ đây tóc đã bạc trắng gần hết, trên mặt đầy những nếp nhăn già nua.

Bùi Thục Lan cũng đi cùng.

Bà ta khí thế bừng bừng, đi thẳng đến trước mặt Quý An Dương:

“Chính ủy Quý, người bị cái thứ ch.ó má nhà họ Tô đó bắt đi đâu chỉ có mình Tô Kiều.

Còn có cháu trai lớn của tôi cũng bị bắt đi nữa, xin các anh cũng giúp đỡ tìm kiếm cháu trai tôi với."

Bảo vệ dân chúng vốn dĩ là thiên chức của quân nhân.

Quý An Dương không nói gì, ra lệnh cho các chiến sĩ đang thực hiện nhiệm vụ đi giúp tìm Bùi Thiên Nghĩa.

Tần Tranh Vanh giúp Tô Kiều đeo lại miếng ngọc thạch lên cổ, dịu dàng bế ngang cô lên:

“Kiều Kiều, đi thôi, chúng ta đến bệnh viện."

Tô Kiều liếc nhìn Vu Lâm Tĩnh đang điên dại và Bùi Quốc Siêu già nua.

Nghĩ đến lúc ở trong hang núi, bàn tay ghê tởm của Bùi Thiên Nghĩa đã chạm vào mặt và eo cô, cô chỉ hận lúc đó không có cơ hội c.h.ặ.t đứt cái vuốt của hắn.

Nhưng không sao, ngày tháng còn dài, xử lý xong nhà họ Tô sẽ đến lượt nhà họ Bùi!

Chương 287 Tiểu Diễn là bị đẩy xuống nước

Bệnh viện.

Sau khi Tần Tranh Vanh và Tô Kiều đến bệnh viện không lâu, thím Hai Tần đã dắt theo ba đứa nhỏ cùng đến thăm.

Thím Hai nhìn đôi tay và đôi chân quấn băng gạc của Tô Kiều, khuôn mặt đầy vẻ tự trách.

“Kiều Kiều, thím có lỗi với con.

Đều tại thím không tốt.

Nếu không phải thím tham mấy mớ rau dại đó, cứ ở yên đó trông con thì đã không để con bị đám súc sinh nhà họ Tô bắt đi, phải chịu bao nhiêu khổ cực thế này."

Thím Hai thực lòng xót xa cho cô, nhìn lớp băng gạc trên tay chân cô mà rơm rớm nước mắt:

“Bị nến đốt sống ra nông nỗi này, chắc là đau lắm..."

Trái tim vốn đang lạnh lẽo vì nhà họ Tô của Tô Kiều bỗng chốc ấm lại bởi những giọt nước mắt của thím Hai.

Cô cười nói:

“Thím Hai, trên đời chỉ có kẻ trộm nghìn ngày, chứ làm gì có ai đề phòng kẻ trộm nghìn ngày được ạ.

Cho dù thím không đi hái rau dại mà ở lại trông con, lần này bọn chúng không ra tay được thì vẫn sẽ có lần sau, chỉ cần bọn chúng chưa đạt được mục đích thì sẽ không bao giờ thôi đâu ạ.

Chi bằng cứ như bây giờ, con tuy chịu chút khổ cực nhưng bọn chúng còn thê t.h.ả.m hơn con nhiều."

Nhắc đến chuyện này, thím Hai Tần chuyển buồn thành vui:

“Kiều Kiều, con thật là biết cách an ủi người khác đấy."

Sau khi thu lại nỗi buồn và sự áy náy, thím Hai lập tức hóng hớt hỏi:

“Kiều Kiều, thím nghe nói thằng ba nhà họ Tô bị nổ thành đống thịt nát rồi, đến một miếng thịt nguyên vẹn cũng không tìm thấy, có thật không hả con?"

Tô Kiều gật đầu:

“Dạ thật ạ."

Kiếp trước trước khi ch-ết, cô thực sự hận thấu xương nhà họ Tô, chỉ muốn băm vằm từng người bọn họ ra thành trăm mảnh.

Nhưng giờ đây thật sự nhìn thấy Tô Kiến Quân bị băm vằm ngay trước mắt mình, cảm xúc của cô lại không có biến động gì lớn.

Tô Kiến Quân tội có đáng chịu, cô cũng chẳng buồn chẳng vui.

Thím Hai “tặc tặc" hai tiếng:

“Báo ứng, đúng là báo ứng mà!"

“Chuyện vui mừng thế này, tôi phải mau về báo cho mọi người trong đội biết mới được."

Thím Hai vỗ đùi một cái, định hớt ha hớt hải đi về ngay.

Vừa mới đi được hai bước, thím Hai lại quay đầu dặn dò:

“Kiều Kiều, mấy quả trứng gà đó con nhớ mà ăn, đừng có tiết kiệm.

Mọi người trong đội đều bàn nhau rồi, từ giờ trở đi trứng gà nhà ai có được đều để dành cho con hết, đừng có lo không có trứng gà ăn nhé?"

Lúc thím Hai đến có mang theo một giỏ trứng gà lớn.

Tô Kiều vì muốn thím yên tâm nên đã không bắt thím mang về.

Không ngờ số trứng gà bà con trong đội dành cho cô còn nhiều hơn cả giỏ này.

Cô vội vàng từ chối:

“Thím Hai, thím về nói với mọi người một tiếng, tấm lòng của mọi người con xin nhận ạ, nhưng trứng gà thì đừng gom cho con nữa.

Hôm nay thím mang cho con nhiều trứng thế này đã đủ cho con ăn hai tháng rồi.

Mỗi nhà nuôi được mấy con gà đẻ trứng chẳng dễ dàng gì, mọi người cứ giữ lại tẩm bổ cho người già trẻ nhỏ trong nhà đi ạ."

Hiện tại chính sách quy định việc nuôi gà là dựa trên đầu người trong mỗi hộ, nhà có bao nhiêu miệng ăn thì chỉ được nuôi bấy nhiêu con gà.

Trong thôn có những nhà chưa chia gia sản, đông người thì cũng có nhà nuôi được nhiều gà, nhưng nhà đông gà thì miệng ăn cũng nhiều.

Tuy năm ngoái đội sản xuất nhờ bán d.ư.ợ.c liệu mà kiếm được nhiều tiền hơn mọi năm, nhưng thời buổi này làm gì có nhà ai sống dễ dàng đâu?

Cứ dồn hết cho cô ăn thì người già trẻ nhỏ nhà người ta biết tính sao?

Thím Hai xua tay:

“Kiều Kiều, chuyện này là mọi người cùng nhất trí quyết định rồi, con đừng có lo nữa, lo tẩm bổ cho khỏe người mới là chính sự.

Con không ăn thì đứa trẻ trong bụng con cũng phải ăn chứ.

Lần này con bị hoảng sợ lớn như vậy, không tẩm bổ cho tốt thì đứa nhỏ trong bụng sao mà lớn được?"

Thím Hai hôm nay đến bệnh viện, tình cờ nghe thấy bác sĩ đến phòng bệnh nói về tình trạng của Tô Kiều, lúc này mới biết Tô Kiều đã mang thai.

Lúc đó đầu óc bà còn lùng bùng một trận.

Vì mọi người đều biết Tần Tranh Vanh trước đây khi thực hiện nhiệm vụ đã bị thương “chỗ đó", không còn khả năng kia nữa.

Giờ Tô Kiều mang thai, chẳng lẽ cô ấy cắm sừng Tần Tranh Vanh sao?

Cái sừng này là Tần Tranh Vanh tự nguyện đeo, hay là đeo trong lúc không hay biết đây?

Thậm chí bà đã bắt đầu nghĩ xem nếu Tần Tranh Vanh biết chuyện Tô Kiều m.a.n.g t.h.a.i mà nổi giận đ-ánh nh-au với cô thì bà nên bênh ai rồi.

Kết quả là Tần Tranh Vanh và Tô Kiều đã nhồi cho bà một vốc “cơm ch.ó" đầy mồm.

Sau đó Tần Tranh Vanh mới giải thích với bà rằng anh không hề bị thương, những lời đồn trước đây đều là do anh tự mình cố ý tung ra ngoài, vì không muốn lãnh đạo đơn vị và các bậc tiền bối trong đội sản xuất phải lo lắng chuyện hôn sự của mình.

Thím Hai tức đến mức vỗ mạnh một cái vào vai anh:

“Cái thằng này bình thường nhìn chững chạc lắm cơ mà, sao lại làm ra cái chuyện không ra làm sao thế hả?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.