Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 41
Cập nhật lúc: 17/04/2026 10:01
Tô Kiều nhìn dáng vẻ hiểu chuyện của bọn trẻ, vừa vui mừng vừa xót xa.
Cô lấy lại bát đũa từ tay bọn trẻ đặt lên bàn, xoa đầu Đại Bảo và Nhị Bảo đang giành việc:
“Dạng Dạng, Tiểu Cảnh, bây giờ các cháu còn nhỏ, những việc này cứ để mợ làm trước.
Đợi sau này các cháu lớn rồi, mợ sẽ để các cháu làm."
Cô nhanh ch.óng rửa sạch bát đũa, sau khi dọn dẹp xong nhà bếp, cô định đưa bọn trẻ ra ngoài.
Trước đây cô đã mua vải định tự tay may quần áo cho chúng, quần áo may sẵn mỗi đứa cô chỉ mua một bộ, ban đầu định là để thay đổi trước, rồi cô sẽ thong thả may sau.
Ai ngờ Lưu Xuân Hoa chăm sóc chúng lại là hạng người như thế, bọn trẻ cơ bản không có lấy một bộ quần áo t.ử tế, quần áo cô mua thì lại quá rộng, giờ bọn trẻ chẳng có gì để mặc.
Cô đưa bọn trẻ ra ngoài thì vừa hay gặp Tần Tuyết đến tìm cô.
Tần Tuyết thấy Tô Kiều tay bế một đứa, sau lưng còn hai cái củ cải nhỏ, vẻ mặt lập tức trở nên khó tả.
Nhưng trước mặt bọn trẻ, Tần Tuyết không nói gì.
Chỉ hỏi Tô Kiều:
“Kiều Kiều, cậu định vào thành phố à?
Vừa hay tớ cũng định đi, chúng ta đi cùng nhau."
Tô Kiều cũng không khách sáo với Tần Tuyết, nói thẳng luôn:
“Thế thì tốt quá, tớ đang lo lát nữa mình tớ không trông nổi ba đứa trẻ này, sợ chúng bị bọn buôn người bắt đi mất!
Lát nữa cậu giúp tớ trông một lát nhé."
Tần Tuyết vốn dĩ không phải là không ưa trẻ con, mà là xót xa cho cô bạn thân không chỉ gả cho ông chú già lại còn không có khả năng sinh nở con của mình, mà vừa kết hôn đã phải làm mẹ kế cho người ta rồi.
Nghĩ bụng mình giúp được cô bạn chút nào hay chút nấy, thế là cô ấy lườm Tô Kiều một cái:
“Cậu mang theo trẻ con thì tớ lẽ nào lại không trông giúp cậu?"
Tần Tuyết đi đến bên cạnh Tô Kiều, tự nhiên vỗ tay hai cái, nói với Tam Bảo trong lòng Tô Kiều:
“Nhóc con, lại đây, dì bế một lát nào."
Tô Kiều vốn tưởng Tam Bảo sẽ không đồng ý, vì trẻ con ở lứa tuổi như Tam Bảo hễ thích ai là sẽ đặc biệt bám người đó.
Hơn nữa Tam Bảo còn từng trải qua sự ngược đãi ở chỗ Lưu Xuân Hoa nên sự phòng bị đối với người lạ sẽ cao hơn một chút.
Ai ngờ, đôi mắt đen láy như hạt nho của Tam Bảo chớp chớp, nhìn Tô Kiều rồi lại nhìn Tần Tuyết, thế mà lại giang đôi tay nhỏ bé nhào về phía Tần Tuyết.
Tần Tuyết cũng vui lây:
“Nhóc con này không hề sợ người lạ nhỉ."
Cô ấy khẽ nhéo mũi Tam Bảo, trêu cậu bé:
“Nhóc con, có phải thấy dì xinh đẹp nên thích dì không hả?"
Tam Bảo mút ngón tay cái, dùng đôi mắt đen láy nhìn Tần Tuyết.
Vẻ mặt nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi lắc cái đầu nhỏ, chân thành nói:
“Bảo Bảo, nặng, mợ, mệt."
Tần Tuyết:
...
Cái nhóc con này!
Hóa ra là mợ nó mệt thì nó thương, còn cô thì không mệt chắc!
Tô Kiều nghe thấy lời này, trong lòng lại được nhóc tỳ sưởi ấm thêm một lần nữa.
Người ta thường nói “trông già đoán trẻ", cứ nhìn vào phẩm chất hiện giờ của ba đứa trẻ này, cô nuôi lớn ba đứa trẻ này nhất định không hề uổng công!
Chương 31 Người đàn ông vì cô mà làm việc công riêng
Tần Tranh Vanh đang ở phía sân phơi của đội sản xuất dạy những thanh niên trong thôn lái máy cày.
Tô Kiều và Tần Tuyết dẫn theo bọn trẻ đi qua đó.
Tần Tranh Vanh từ xa đã nhìn thấy người phụ nữ nhỏ nhắn trắng trẻo đến lóa mắt dưới ánh mặt trời.
Anh nhảy xuống khỏi máy cày, sải bước đi về phía cô.
Tô Kiều tay dắt Đại Bảo, Nhị Bảo, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn người đàn ông có đôi lông mày lạnh lùng:
“Anh Tranh Vanh, em đưa bọn trẻ vào thành phố một chuyến.
Mua thêm cho chúng mấy bộ quần áo và ít đồ bồi bổ."
Ba đứa trẻ thực sự quá g-ầy, c-ơ th-ể thiếu hụt quá nhiều, phải nhanh ch.óng bồi bổ mới kịp đà phát triển của lứa tuổi.
Đôi mắt thâm trầm của Tần Tranh Vanh nhìn Tô Kiều, ánh mắt tập trung ấy cứ như thể cả thế giới này chỉ còn lại mình cô vậy.
Tần Tuyết nhìn ánh mắt như muốn kéo tơ của hai người, lập tức dập tắt ý định khuyên cô bạn thân ly hôn.
Hai người này thực sự là... ngọt đến sâu răng rồi.
Cô ấy tốt nhất đừng nên làm kẻ ác đó thì hơn!
Dù sao Tần Tranh Vanh ngoài việc lớn tuổi một chút, không có khả năng sinh nở lại còn mang theo ba cái đuôi nhỏ ra, thì những mặt khác thực sự chẳng chê vào đâu được.
Ít nhất còn tốt hơn cái gã mặt trắng mà Kiều Kiều nhìn trúng ở thành phố lúc trước không biết bao nhiêu lần.
Tần Tuyết lúc vào thành phố tìm Tô Kiều chơi đã từng gặp Bùi Thiên Nghĩa một lần.
Cái gã mặt trắng đó đúng là...
Cô ấy nghĩ lại thôi cũng thấy buồn nôn.
Rõ ràng đang hẹn hò với Kiều Kiều mà con mắt cứ như dán c.h.ặ.t lên người cô con gái nuôi nhà họ Tô vậy.
“Em đợi một lát."
Tần Tranh Vanh nghe xong lời Tô Kiều nói liền sải bước quay lại chỗ chiếc máy cày.
“Tất cả chú ý, nghiêm!"
Giọng nói trầm thấp của Tần Tranh Vanh vang dội như sấm bên tai.
Ba thanh niên đang học lái máy cày nhanh ch.óng chạy đến trước mặt anh, thu bụng ưỡn ng-ực ngẩng đầu đứng nghiêm.
“Sau buổi sáng huấn luyện, các cậu đã nắm vững kỹ năng lái máy cày cơ bản, bây giờ, ai có thể lái máy cày vào thành phố!"
Giọng nói đầy sức mạnh của Tần Tranh Vanh vừa dứt, ba thanh niên nhìn nhau, cuối cùng đều giơ tay lên:
“Tôi có thể!"
Tần Tranh Vanh chỉ đích danh một người trong đó, người đó không phải ai khác chính là anh trai ruột của Tần Tuyết - Tần Hổ:
“Tần Hổ, cậu lên trước.
Hai cậu ngồi sau thùng xe quan sát."
Tần Tranh Vanh sắp xếp xong mới sải bước đi về phía Tô Kiều:
“Đi thôi, lên máy cày, anh đưa mọi người vào thành phố."
Nói xong, anh đón lấy Tam Bảo, dắt theo Đại Bảo và Nhị Bảo, bế bọn trẻ lên máy cày trước.
Tần Tuyết dùng khuỷu tay khẽ đụng vào Tô Kiều:
“Kiều Kiều, tớ cứ thấy Tranh Vanh nhà cậu đang làm việc công riêng ấy nhỉ?"
Tai Tô Kiều hơi đỏ lên:
“Làm gì có, anh ấy không phải loại người như thế."
Tần Tuyết khẽ nhướn mày, cũng không trêu chọc cô bạn nữa, vội vàng đi theo leo lên máy cày.
Tô Kiều đón lấy Tam Bảo ôm vào lòng.
Tần Tranh Vanh ngồi ngay bên cạnh ghế lái máy cày, hướng dẫn Tần Hổ lái máy cày.
Hai thanh niên khác trên xe cũng dồn hết tâm trí vào việc làm sao lái máy cày, chẳng có thời gian mà bắt chuyện với Tô Kiều và Tần Tuyết.
Ngược lại là Tần Hổ đang lái máy cày phía trước, có đôi lần nhân lúc cua rẽ đã lén dùng ánh mắt liếc nhìn Tô Kiều.
