Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 43
Cập nhật lúc: 17/04/2026 10:01
Trong mắt Tô Nhan Nhan xẹt qua vẻ ghen ghét đậm đặc.
Tô Kiều con tiện nhân này, rõ ràng đã gả cho tên nhà quê chân lấm tay bùn rồi, tại sao còn muốn đến quyến rũ anh Thiên Nghĩa của cô ta!
Phần 32:
Tự dâng tận cửa cho cô vả mặt
Tô Nhan Nhan lại khẽ kéo kéo ống tay áo Bùi Thiên Nghĩa:
“Anh Thiên Nghĩa, anh Thiên Nghĩa, anh có nghe em nói gì không?"
Bóng dáng Tô Kiều biến mất, Bùi Thiên Nghĩa bỗng choàng tỉnh:
“Nghe thấy rồi, nghe thấy rồi, đám cưới của chúng ta, em muốn tổ chức thế nào đều chiều theo ý em cả."
Tô Nhan Nhan nén lại sự ghen ghét trong lòng, vội vàng ôm lấy cánh tay Bùi Thiên Nghĩa, ngoan ngoãn tựa sát vào:
“Anh Thiên Nghĩa, anh thật tốt."
Cô ta để lộ nụ cười hạnh phúc của một người phụ nữ nhỏ bé.
Bùi Thiên Nghĩa nhìn thấy bộ dạng này của cô ta, trong lòng có chút tự trách, Nhan Nhan mới là người anh ta thích từ nhỏ mà!
Sao anh ta có thể bị Tô Kiều làm mê muội tâm thần, ngó lơ Nhan Nhan được chứ?
Thật là không nên!
Nhưng tại sao bây giờ Tô Kiều lại đẹp đến thế?
Giống như một bông hồng đỏ đang nở rộ, thu hút ánh nhìn của anh ta, khiến anh ta không thể rời mắt.
Tô Nhan Nhan biết Bùi Thiên Nghĩa đang nghĩ gì, tia nhìn độc ác trong mắt cô ta lóe lên rồi biến mất, ngay sau đó cô ta đảo mắt một vòng.
Dùng giọng điệu đau lòng nói:
“Anh Thiên Nghĩa, bây giờ chúng ta hạnh phúc như vậy, nhưng chị gái lại gả cho một người đàn ông già ở nông thôn để chịu khổ, em nghĩ đến mà thấy đau lòng quá."
“Chị ấy cũng không biết nghĩ gì nữa, vì một chút chuyện nhỏ như vậy mà cứ nhất quyết đòi hủy hôn với anh.
Lại còn im hơi lặng tiếng gả cho người đàn ông già ở nông thôn đó, mẹ em bảo chị ấy là vì ham người đàn ông già đó sức khỏe tốt, có kinh nghiệm..."
Cái chỗ “sức khỏe tốt", “có kinh nghiệm" này là ám chỉ phương diện nào, Tô Nhan Nhan không cần nói quá rõ ràng, chỉ cần nghe giọng nói thẹn thùng lại ám muội của cô ta là Bùi Thiên Nghĩa đã hiểu rồi.
Bùi Thiên Nghĩa ngay lập tức nhớ lại người đàn ông già mà anh ta đã gặp vào ngày về nông thôn tìm Tô Kiều.
Tất cả sự quyến luyến đối với Tô Kiều trong lòng anh ta lúc nãy, vào khoảnh khắc này, đều biến thành sự chán ghét.
Hừ, lúc trước trước mặt anh ta thì giả vờ thanh thuần như thế, vừa quay đi đã uốn éo trước mặt người đàn ông già, đúng là hạng đàn bà lăng loàn ai cũng có thể làm chồng!
Tô Nhan Nhan nhìn sự thay đổi sắc mặt của Bùi Thiên Nghĩa, trong lòng cuối cùng cũng thấy dễ chịu.
Cô ta kéo Bùi Thiên Nghĩa, vừa đi vào bên trong cửa hàng bách hóa, vừa nũng nịu nói với anh ta:
“Anh Thiên Nghĩa, chúng ta mua xong đồ cưới thì cùng về nông thôn đưa thiệp mời cho chị nhé!"
“Tuy không biết tại sao chị lại không nhận cả bố mẹ nữa, nhưng chị dù sao cũng là con gái ruột của bố mẹ, là chị gái của em..."
Tô Nhan Nhan nói xong, còn có chút đau lòng mà đỏ hoe mắt, nước mắt cũng muốn đến là đến ngay được, lập tức lăn ra khỏi hốc mắt.
Lúc này Bùi Thiên Nghĩa mới vội vàng gạt phắt chút tâm tư dành cho Tô Kiều ra sau đầu, dỗ dành Tô Nhan Nhan:
“Nhan Nhan, bác sĩ nói bây giờ em đang m.a.n.g t.h.a.i không được đau lòng.
Tô Kiều cô ta đúng là loại vô tình vô nghĩa, em đừng vì cô ta mà buồn lòng."
Tô Nhan Nhan đưa tay xoa xoa cái bụng phẳng lì của mình, khịt khịt mũi, ngăn nước mắt lại.
Cái bản lĩnh nước mắt muốn đến là đến, muốn thu là thu này của cô ta, e là có diễn viên chuyên nghiệp ở đây cũng phải than phục.
Tô Kiều dắt đám trẻ đến khu quần áo may sẵn trước.
Bây giờ trong cửa hàng bách hóa mới bắt đầu rộ lên việc bán quần áo may sẵn, cũng không có nhiều kiểu dáng như ở cửa hàng Hữu Nghị.
Cơ bản chỉ có quân phục màu xanh lá.
Tô Kiều mua cho mỗi đứa trẻ một bộ vừa vặn.
Sau khi mặc bộ quần áo vừa người, nhan sắc của ba đứa trẻ lập tức tăng lên gấp mấy lần, tinh thần cũng phấn chấn hẳn lên.
Những đứa bé đáng yêu lại tinh anh thế này, ai mà không yêu cho được?
Tô Kiều lại đi mua hai hộp sữa mạch nha, vốn dĩ cô định mua sữa bột, nhưng sữa bột bây giờ thực sự quá khó mua.
Không chỉ cần phiếu mà còn phải xếp hàng, nhờ vả quan hệ.
Hôm nay cô mua được hai hộp sữa mạch nha đã là may mắn vì nhặt được đồ sót lại rồi.
Hai hộp sữa mạch nha này cộng với vài hộp cô vét được từ nhà họ Tô trước đó cũng đủ cho đám trẻ ăn một thời gian.
Sữa mạch nha của nhà họ Tô đều là để dành cho Tô Nhan Nhan ăn.
Không chỉ Tô Đại Vĩ và Trần Quế Anh xót con gái, mỗi tháng mua cho Tô Nhan Nhan một hộp, mà ba anh em nhà họ Tô cứ nửa tháng lại mua cho Tô Nhan Nhan một hộp.
Hồi đó một tháng Tô Nhan Nhan có thể có tới tận bảy hộp sữa mạch nha, ở cái thời đại này, thực sự không thể ăn uống tốt hơn được nữa.
Cô lại mua sạch mấy túi kẹo sữa thỏ trắng còn sót lại trong cửa hàng.
Không mua được sữa bột thì kẹo thỏ trắng cũng có thể dùng để bổ sung canxi cho đám trẻ.
Mua xong sữa mạch nha và kẹo thỏ trắng, Tô Kiều và Trần Tuyết cùng dắt đám trẻ đi chọn vải, vừa hay bản thân cô cũng muốn mua thêm ít vải, đợi máy khâu về là cô có thể tự may thêm quần áo cho cả gia đình.
Dù sao cô cũng đã vét được rất nhiều phiếu từ nhà họ Tô, số phiếu đó để không cũng lãng phí, hết hạn thì lại tiếc.
Trần Tuyết định may áo mới mặc lúc đính hôn, chọn một miếng vải dacron màu đỏ, định may một chiếc váy, lúc đính hôn và kết hôn đều có thể mặc được.
Vải dacron loại này tuy bền và chống mài mòn, nhưng Tô Kiều lại không thích lắm.
Cô luôn cảm thấy loại vải này quá cứng, hơi cọ vào da, nhất là da trẻ con mỏng manh hơn, mặc loại vải cứng thế này sẽ không được thoải mái cho lắm.
Cô liền chọn một ít vải cotton và vải nhung tăm.
Sau khi chọn xong, nhân viên bán hàng đang đóng gói cho họ thì một giọng nói vui mừng vang lên sau lưng cô:
“Ơ, chị, đúng là chị thật này!"
Tô Kiều quay lại liền nhìn thấy khuôn mặt như đóa hoa trắng nhỏ thuần khiết của Tô Nhan Nhan, cùng với Bùi Thiên Nghĩa đang đứng bên cạnh với vẻ mặt đắc ý.
Cô cười lạnh trong lòng, được lắm, cô còn chưa đi tìm bọn họ, bọn họ đã tự dâng tận cửa cho cô vả mặt rồi!
Phần 33:
Đám cưới của bọn họ sẽ vô cùng đặc sắc
Tô Kiều còn chưa kịp nói gì, Tô Nhan Nhan đã nhắm vào túi kẹo sữa thỏ trắng trong tay cô.
“Chà, chị mua nhiều kẹo thỏ trắng thế!
Hèn chi em và anh Thiên Nghĩa đi mua để làm kẹo cưới mà nhân viên bán hàng đều bảo hết rồi!"
Tô Nhan Nhan vừa nói vừa vô thức uốn éo người, quay sang nháy mắt với Bùi Thiên Nghĩa, dùng giọng điệu điệu đà giả tạo nói:
“Anh Thiên Nghĩa, chị ở nông thôn sống không dễ dàng gì, em muốn đưa thêm cho chị ít tiền và phiếu để mua lại chỗ kẹo thỏ trắng trong tay chị, anh thấy có được không?"
