Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 78
Cập nhật lúc: 17/04/2026 10:07
Tô Kiều phản ứng một lát mới hiểu ra người đàn ông đang nói đến thu-ốc tránh thai.
“Phụt!"
Cô không nhịn được cười:
“Anh Tranh Vanh, loại thu-ốc đó đều lưu truyền từ trong hoàng cung thời phong kiến ra cả đấy.
Anh nghĩ ông vua già có vì không muốn có con mà tự mình uống thu-ốc không?"
Đôi mắt sáng ngời của Tô Kiều chớp chớp nhìn người đàn ông.
Nhịp tim khó khăn lắm mới ổn định được của người đàn ông lại tức khắc loạn nhịp.
“Anh... ngày mai anh đến bệnh viện hỏi xem..."
Nói xong anh rảo bước đi vào phòng nhưng lại không phát hiện ra mình không những vô thức đi theo kiểu duyệt binh mà còn là kiểu chân nọ tay kia.
Tô Kiều không nhịn được bịt miệng cười, dáng vẻ thẹn thùng của người đàn ông này thật đáng yêu quá đi mất!
Ngày hôm sau Tô Kiều phải đến bệnh viện châm cứu cho cụ bà họ Bành, Tần Tranh Vanh cũng muốn đến bệnh viện hỏi chuyện đó.
Vì vậy sau khi ăn xong bữa sáng anh liền lẳng lặng lau chùi chiếc xe đạp.
Tô Kiều làm sao không nhìn ra người đàn ông này muốn đi cùng cô chứ, thầm mỉm cười một cái.
Quay đầu gọi ba đứa trẻ đến trước mặt:
“Dạng Dạng, Tiểu Cảnh, Tiểu Diễn à, hôm nay cậu và mợ có việc phải lên thành phố.
Các con muốn theo cậu mợ lên thành phố chơi hay là cứ ở trong làng chơi với Thiết Đản, Cương Tử?"
Cô vừa rồi đã nhìn thấy mấy đứa nhỏ Thiết Đản, Cương T.ử đang lấp ló ngoài cổng viện rồi, tốc độ ăn sáng của ba đứa nhỏ này rõ ràng nhanh hơn bình thường.
Quả nhiên cô vừa dứt lời Đại Bảo và Nhị Bảo đã đồng thanh:
“Chơi với Thiết Đản, Cương T.ử ạ!"
Tam Bảo chậm chạp hơn nhưng cũng đặc biệt to rõ thốt ra một chữ:
“Chơi!"
Tô Kiều xoa xoa đầu nhỏ của ba đứa trẻ nói:
“Vậy các con ngoan ngoãn chơi với Thiết Đản, Cương T.ử nhé, không được ra khỏi đội sản xuất đâu đấy.
Có việc gì thì cứ đi gọi bà thím hai hoặc là dì Tiểu Tuyết biết chưa?"
“Mợ ơi chúng con biết rồi ạ!"
Đại Bảo, Nhị Bảo lại đồng thanh, trả lời cực kỳ to rõ.
Tô Kiều quay đầu nhìn Tam Bảo:
“Tiểu Diễn, con cùng mợ lên thành phố nhé?"
Tam Bảo còn nhỏ quá, đi đứng chưa vững, nói năng chưa rõ, chơi cùng trẻ lớn không được ổn cho lắm.
Tam Bảo thì không nghĩ ngợi gì nhiều.
Cậu nhóc cười ngọt ngào nhìn Tô Kiều, bi bô đồng ý:
“Được ạ!"
Tô Kiều dặn dò kỹ lưỡng Đại Bảo, Nhị Bảo rồi bế Tam Bảo ngồi lên ghế sau xe đạp.
Tam Bảo tuy nói năng chưa rõ nhưng tính hiếu kỳ lại nặng lắm.
Trên đường đi bất kể nhìn thấy cái gì cũng đều có thể hỏi ra một đống câu hỏi.
Tô Kiều kiên nhẫn giải đáp cho bé, nhóc con thỉnh thoảng lại “ồ~~" một tiếng như vỡ lẽ.
Hoặc là bé cảm thấy lời giải thích của Tô Kiều rất buồn cười liền “khà khà khà" cười đến là vui vẻ.
Nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ phía sau, khóe miệng Tần Tranh Vanh vô thức nhếch lên, nén thế nào cũng không xuống được.
Đến bệnh viện, Tô Kiều định đưa Tam Bảo vào phòng bệnh châm cứu cho bà cụ, Tần Tranh Vanh liền giành lấy đứa bé.
“Em châm cứu cho bà cụ không được phân tâm, anh bế Tiểu Diễn cho."
Tô Kiều biết hôm nay người đàn ông cũng không có việc gì chính sự nên cũng không tranh với anh, gật đầu:
“Được, vậy lát nữa anh đến phòng bệnh của bác Bành tìm em hoặc là đợi em ở sảnh bệnh viện nhé."
Tần Tranh Vanh gật gật đầu.
Tô Kiều bước vào phòng bệnh của bà cụ Bành.
Bành An Quốc và bà cụ Bành đều đã đợi cô từ sớm rồi.
Bà cụ Bành vừa nhìn thấy cô liền kích động nắm lấy tay cô:
“Cô bé à, cháu là cháu gái của ông Tô đúng không?
Cảm ơn cháu, thật sự cảm ơn cháu!
Hôm qua nếu không gặp được cháu thì cái mạng già này của bác chắc là đau đến mất rồi."
Hôm qua bà cụ Bành bị bệnh tật hành hạ quá lâu quá khổ nên tinh thần mệt mỏi.
Vì vậy cơn đau vừa dịu đi là bà liền ngủ thiếp đi ngay.
Không kịp cảm ơn Tô Kiều.
Tô Kiều ôn hòa mỉm cười nói:
“Bác à, bác đừng khách sáo.
Bác là bệnh nhân của ông nội cháu, ông nội không còn nữa, cháu thay lão nhân gia tiếp tục ch-ữa tr-ị cho bác cũng là việc nên làm thôi ạ."
Nói đến đây, vẻ kích động và cảm kích trên mặt bà cụ Bành bớt đi vài phần, có chút thương cảm nói:
“Ông Tô sức khỏe tốt như vậy, nói đi là đi ngay... haiz..."
Tô Kiều để bà cụ Bành nằm lên giường bệnh, cô bắt đầu châm cứu cho bà cụ.
Cũng giống như hôm qua, sau khi khử trùng kim bạc liền đ-âm nhanh và chuẩn vào các huyệt vị tương ứng trên đầu bà cụ, sau đó nhẹ nhàng vê kim.
Vẫn là nửa tiếng sau Tô Kiều rút kim.
Hôm qua cô chỉ châm cứu là vì cô chưa chuẩn bị đầy đủ, chỉ có thể châm cứu để cầm đau cho bà cụ trước.
Tối qua sau khi về cô đã bốc thu-ốc.
Sau khi châm cứu xong cô liền đem th-ảo d-ược đã giã nát điều thành dạng hồ, cẩn thận đắp lên trán bà cụ Bành.
Lúc châm cứu vừa rồi bà cụ Bành còn cảm thấy đầu có chút đau âm ỉ, thu-ốc này vừa đắp lên lập tức cảm thấy tinh thần sảng khoái, mắt sáng hẳn ra.
Bành An Quốc với tư cách là một bác sĩ, đứng bên cạnh tất nhiên có thể nhận ra trạng thái của mẹ già tốt hay xấu.
Thấy mẹ già vẻ mặt thư thái, trái tim đang treo lơ lửng của ông cũng được hạ xuống.
Tô Kiều sau khi đắp thu-ốc xong cho bà cụ Bành liền dặn dò:
“Bác à, đợi thu-ốc này khô rồi dùng nước ấm rửa sạch đi là được ạ."
“Được, được, cảm ơn cháu nhé Kiều Kiều."
Bà cụ Bành trên trán đang đắp thu-ốc không dám cử động lung tung, liền cảm kích nhìn Tô Kiều, liên thanh nói.
Hôm qua Bành An Quốc chưa chuẩn bị tốt, sau khi Tô Kiều đi rồi ông mới sực nhớ ra chưa đưa tiền khám cho Tô Kiều.
Hôm nay thấy Tô Kiều bận xong rồi ông lập tức nhét một vật bọc trong khăn tay vào tay Tô Kiều:
“Kiều Kiều, bệnh của mẹ chú thật sự đa tạ cháu rất nhiều."
Tô Kiều cũng không từ chối nhiều, trực tiếp nhận lấy:
“Cảm ơn chú Bành ạ."
Sau khi nhận đồ, cô có chút thắc mắc nhìn Bành An Quốc hỏi:
“Chú Bành, ông nội cháu trước đây chưa từng đề cập đến việc dạy cách chữa bệnh đau nửa đầu này cho chú để chú tự chữa cho bác sao ạ?"
Vì bệnh đau nửa đầu rất khó trị tận gốc, phương án của ông nội cũng chỉ có thể đảm bảo trong vòng mười năm bệnh tình của bệnh nhân không tái phát.
Thường thì trường hợp này để cho rảnh tay, ông nội nếu có thể dạy cách ch-ữa tr-ị cho người thân bệnh nhân thì đều sẽ dạy.
