Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo - Chương 136: Làm Sao Biết Được Những Tình Huống Này?
Cập nhật lúc: 02/04/2026 06:16
Nghe Vua chim nói, Cố Phán kinh ngạc đến ngây người.
Mặc dù trước đây cô từng nghe các trưởng bối kể về những chuyện của mấy chục năm trước, rất nhiều chuyện vì đã qua nhiều năm nên không ít tài liệu đã được giải mật, cũng có thể nói ra được rồi.
Nhưng cô không ngờ, đám địch đặc kia lại kiêu ngạo, ngông cuồng đến mức độ này.
Bọn chúng lại dám xông thẳng vào bệnh viện quân khu để ám sát mấy nhân viên nghiên cứu khoa học kia.
Không chỉ vậy, chúng còn trực tiếp đi cướp kho báu đang được người của quân đội vận chuyển.
Chúng dám làm như vậy, rõ ràng là không coi quốc gia và quân đội ra gì. Hơn nữa, những chuyện như thế này đáng lẽ phải là cơ mật, sao lại dễ dàng bị người ta xông vào bệnh viện quân khu như thế?
Còn đội ngũ vận chuyển kho báu kia cũng là do cấp trên phái tới.
Những người trong sư đoàn căn bản không biết họ sẽ vận chuyển đi đâu, đám gian tế này lấy manh mối từ đâu ra? Sao lại giao tranh với người của quân đội được?
Tuy không cướp được kho báu, nhưng bên quân đội cũng có mấy người bị thương.
Đám gian tế này quá ngông cuồng rồi! Điều này chứng tỏ, trong bệnh viện quân khu chắc chắn có vấn đề, và trong đội ngũ vận chuyển kia, có khả năng cũng có vấn đề.
Lúc này, Cố Phán càng cảm thấy, mấy chục năm trước, những người như bọn cô có được cuộc sống tốt đẹp như vậy, đều là do các trưởng bối đã liều mạng đổi lấy.
Cô không phải là thánh mẫu, nhưng cô là người Hoa Quốc, là con em quân nhân, có trách nhiệm bảo vệ mọi thứ của quốc gia...
“Bảo bầy chim bay ra ngoài tìm xem, xem có tìm được chỗ ẩn náu của đám gian tế đó ở quanh đây không... Nếu phát hiện kẻ khả nghi thì bám theo theo dõi...”
Bởi vì nơi xảy ra chuyện không phải ở bên này, chỗ đó cách thành phố Dung Thành phải mất hơn một giờ đi đường.
Mấy chú chim nghe xong, lập tức nhận lệnh.
Vua chim cũng bay v.út ra ngoài.
Cố Phán đọc sách một lát rồi trở về phòng ngủ.
Đợi đến khi cô tỉnh dậy, đã là hơn sáu giờ sáng.
Cô dậy làm bữa sáng, ăn xong liền đưa Thành Thành đến trường.
Hôm nay cô không gặp thầy giáo Lý kia, nhưng lại chạm mặt Mã Linh.
“Đồng chí Cố, cô đưa cháu trai đến trường à. Con gái tôi bảo hôm qua Thành Thành có cho con bé đồ ăn, thật sự cảm ơn cô nhiều lắm.”
“Không có gì đâu.”
Mã Linh cười hỏi.
“Đồng chí Cố, lát nữa cô định lên huyện sao? Nghe nói cửa hàng bách hóa trên huyện mới về một lô hàng mới đấy.”
“Tôi không đi huyện.”
Cố Phán nói xong, trực tiếp đạp xe đạp rời đi.
Mã Linh nhìn theo Cố Phán, sắc mặt có chút âm trầm.
Khó khăn lắm mới mượn chuyện hôm qua để bắt chuyện với Cố Phán, không ngờ Cố Phán lại có vẻ rất đề phòng cô ta.
Đề phòng?
Trong lòng Mã Linh giật thót.
Chẳng lẽ, Cố Phán đã nhận ra điều gì rồi sao?
Không, không thể nào.
Cô ta đâu có biểu hiện ra sơ hở gì.
Chắc chắn là do bản tính Cố Phán vốn đã không hòa đồng.
Cố Phán đến đây chưa đầy một tháng, đã cãi nhau với mấy nhà, đắc tội với mấy người chị dâu rồi.
Xem ra, vẫn phải nghĩ cách khác để tiếp cận Cố Phán.
Hay là, dùng mỹ nam kế?
Chỉ có điều, Doanh trưởng Diệp kia vốn dĩ đã rất đẹp trai, hơn nữa lại cực kỳ cưng chiều Cố Phán.
Mấy ngày nay, cô ta cũng nghe được không ít lời đàm tiếu, có người nói Cố Phán thủ đoạn lợi hại. Có người nói nhà Cố Phán chắc hẳn có ân với Diệp Thần.
Lại có người nói, anh trai Cố Phán và Diệp Thần là chiến hữu, Cố Phán mượn cơ hội này leo lên giường Diệp Thần, khiến Diệp Thần không thể không chịu trách nhiệm với cô...
Tóm lại, đủ loại lời khó nghe đều có.
Trong lòng cô ta, đương nhiên là coi thường Cố Phán.
Mã Linh trở về khu tập thể, sau đó đi đến đoàn văn công.
Cô ta đi thăm Tề Oánh.
Cô ta biết nhà Tề Oánh ở Kinh Thành, hơn nữa trong nhà có mấy người đều làm trong quân đội. Cô ta muốn biến Tề Oánh thành người của mình.
