Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo - Chương 210: Muốn Đặc Cách Chiêu Mộ Cố Phán Nhập Ngũ
Cập nhật lúc: 02/04/2026 17:03
Trong phòng của Diệp Thần cũng có rất nhiều sách về rà phá mìn, những ngày qua Cố Phán vẫn luôn đọc, thậm chí còn ghi chú lại trên sách. Cố Phán cảm thấy, nhỡ đâu có một ngày cô phải gỡ mìn thì cũng có cái cớ để giải thích, trong nhà hiện tại còn đang bày vài cái mô hình mìn.
Cố Phán cúi đầu, cẩn thận từng li từng tí tháo dỡ những quả mìn này.
Cho đến khi quả mìn kia hoàn toàn hiện ra trước mắt.
Cố Phán gạt từng chút đất cát bên trên, từ từ mở ra...
Đợi đến khi lấy được thứ bên trong ra ngoài, Cố Phán mới thở phào nhẹ nhõm, thành công rồi.
Hai quả mìn bẫy, toàn bộ đã được gỡ xong.
Trong lòng Cố Phán trút được một gánh nặng.
“Chị dâu, chị thật sự quá lợi hại.”
Các tiểu chiến sĩ nhìn Cố Phán, khuôn mặt tràn đầy vẻ khâm phục.
“Xong rồi.”
Khi Hàn Cát đi tới, nhìn thấy Cố Phán đã gỡ bỏ được mìn bẫy, anh ấy cũng kinh ngạc không thôi.
“Tôi đi gỡ quả mìn của Tráng Tráng đây.”
Cố Phán nói xong lại đi về phía Tráng Tráng.
“Tráng Tráng, đừng cử động, thím Diệp sẽ gỡ quả mìn này ra ngay thôi.”
Tráng Tráng gật đầu, lúc này cậu bé đã đứng không vững nữa rồi.
“Thím Diệp, thím nhanh lên một chút, cháu sợ.”
Cố Phán gật đầu, ngồi xổm xuống bên cạnh Tráng Tráng.
Cô từ từ dọn sạch lớp đất dưới chân cậu bé, đợi sau khi nhìn thấy quả mìn, nhận ra đó chỉ là một quả mìn thông thường, động tác của Cố Phán liền nhanh hơn.
Lại qua vài phút, Cố Phán lên tiếng nói:
“Tráng Tráng, nhấc chân lên.”
Tráng Tráng nhìn Cố Phán một cái, thấy ánh mắt khẳng định của cô, cậu bé liền nhấc chân lên.
Chiến sĩ bên cạnh lập tức bế thốc Tráng Tráng ra ngoài.
Một lát sau, Cố Phán đã tháo dỡ xong quả mìn.
“Tráng Tráng.”
Chị Hà không ngờ con trai mình lại đạp trúng mìn, hơn nữa Phán Nhi còn gỡ được nhiều mìn như vậy, cứu mạng con trai chị.
Chị ôm lấy Tráng Tráng khóc rống lên, trong lòng vô cùng biết ơn Cố Phán.
“Mẹ.”
“Tráng Tráng.”
Hàn Cát đi đến trước mặt Cố Phán, đ.á.n.h giá cô.
“Đồng chí Cố, cảm ơn cô.”
Thằng nhóc Diệp Thần này, cưới được một cô vợ tốt như vậy, thật sự là quá tuyệt vời.
“Hàn đoàn trưởng, tôi xin phép được giúp đỡ gỡ mìn, cứu những đứa trẻ còn lại ra ngoài.”
Cố Phán nhìn thấy bên trong vẫn còn hai đứa trẻ.
Nghe Cố Phán nói vậy, Hàn Cát đồng ý.
Vừa rồi Cố Phán gỡ mìn bẫy, trình độ đã vượt qua phần lớn cấp dưới của anh ấy rồi.
Chắc hẳn là thằng nhóc Diệp Thần kia đã dạy cho Cố Phán.
Trước đây anh ấy cũng từng nghe nói, có những người sinh ra đã là thiên tài.
Cố Phán cầm lấy trang bị, tiếp tục tìm kiếm.
Không bao lâu sau, lại có vài chỗ vang lên tiếng tít tít tít.
Mọi người tiếp tục bận rộn, lại mất thêm nửa tiếng đồng hồ mới cứu được hai đứa trẻ cuối cùng ra ngoài.
Chị Triệu nhìn thấy con trai, lao đến ôm chầm lấy thằng bé, trong lòng ngập tràn niềm vui sướng tột độ, con trai chị bình an vô sự rồi.
Hàn Cát nhìn về phía Cố Phán, nói:
“Đồng chí Cố.”
Lúc này Tôn sư trưởng cũng nhận được tin tức chạy tới. Vừa rồi ông vẫn luôn đứng bên cạnh nhìn bọn Cố Phán gỡ mìn, lúc này trong lòng cũng kích động không thôi.
“Tôn sư trưởng.”
Cố Phán lau mồ hôi trên trán, mỉm cười nhìn Tôn sư trưởng.
“Có muốn đi bộ đội không? Chúng tôi có thể đặc cách chiêu mộ cô nhập ngũ.”
Một hạt giống tốt như vậy, bọn họ tuyệt đối không thể bỏ lỡ.
Trước đó ông còn tưởng Diệp Thần vì nhan sắc của Cố Phán nên mới cưới cô, cảm thấy anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Bây giờ ông mới thấy mình nghĩ quá đơn giản rồi.
Thằng nhóc thối Diệp Thần này, thật sự là có mắt nhìn người.
Thế mà lại rước được một bảo bối lợi hại như vậy về nhà, chuyện xảy ra ở đây vừa rồi, ông đã nắm rõ toàn bộ.
Quả mìn bẫy kia, nếu không phải Cố Phán phát hiện ra, hôm nay chắc chắn sẽ có thương vong.
Cố Phán sửng sốt, cô không ngờ Tôn sư trưởng lại muốn chiêu mộ cô nhập ngũ.
