Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo - Chương 361: Tình Yêu Thương Của Gia Đình Họ Cố

Cập nhật lúc: 03/04/2026 18:02

Thím Hứa nhìn Cố Phán quay lưng rời đi, trong lòng sợ hãi vô cùng.

Cố Phán này, thật quá đáng sợ.

Cô gái nhà ai mà lại xuất quỷ nhập thần, còn cầm rắn làm đồ chơi thế kia?

Con rắn đó vậy mà không c.ắ.n Cố Phán.

Điều khiến bà ta sợ hãi hơn là, khi con rắn đó nhìn về phía bà ta, tính công kích cực kỳ mạnh, thè lưỡi về phía bà ta, như thể giây tiếp theo sẽ lao vào c.ắ.n bà ta vậy.

Cố Phán không định ngày mai tự mình đến canh chừng.

Ngày mai cứ để bầy chim theo dõi thím Hứa, xem kẻ đến đưa tiền là ai.

Đến lúc đó, lại để các con vật bám theo kẻ đưa tiền kia.

Cố Phán ném con rắn vào bụi cỏ bên cạnh, nói:

“Về nhà đi.”

Con rắn trườn đi như bay, chậm một giây thôi cũng là nó ngu.

Khi Cố Phán về đến nhà, trời đã tối.

Diệp Thần đang đợi Cố Phán ở ngã ba đường vào thành phố, nhìn thấy vợ, anh mới thở phào nhẹ nhõm.

“Hôm nay sao về muộn thế?”

Diệp Thần bế Cố Phán lên yên xe.

Nghe Diệp Thần hỏi, Cố Phán cười nói:

“Hôm nay em đi xem kịch mà, quả nhiên là một vở kịch lớn.”

Cố Phán kể lại chuyện Cố Chiêu và tên Cố Thuận kia đã làm.

Nghe Cố Phán kể, Diệp Thần nói:

“Đúng là một vở kịch lớn.”

“Còn nữa, hôm nay ở đám cưới, có một bà thím ở đại đội bên cạnh đột nhiên chạy đến điều tra em, bị em bắt tại trận. Ngày mai sẽ có người đến đưa tiền cho bà ta, em đã sai người đi theo dõi rồi, em muốn xem rốt cuộc là ai.”

Nghe Cố Phán nói vậy, Diệp Thần lên tiếng:

“Ừm. Chuyện này, để anh đi điều tra nhé?”

Nghe Diệp Thần nói vậy, Cố Phán vội vàng từ chối. “Anh ở Cục công an dạy bảo anh ba em nhiều vào, kỳ nghỉ của anh chỉ còn mấy ngày nữa thôi.”

“Được.”

Nghe vợ nói vậy, Diệp Thần lại nói:

“Nếu cần anh đi, vợ cứ nói với anh.”

“Vâng.”

Cố Phán đương nhiên biết, Diệp Thần điều tra sẽ nhanh hơn.

Nhưng bà thím này nói người phụ nữ kia điều tra xem cô có phải là cháu gái ruột nhà họ Cố hay không.

Chuyện này, hiện tại cô chưa muốn để Diệp Thần, bà nội và ba mẹ biết.

Từ ký ức của nguyên chủ, Cố Phán không hề có chút nghi ngờ nào về việc mình không phải là con ruột nhà họ Cố.

Bởi vì ông bà nội, ba mẹ nhà họ Cố đối xử với cô quá tốt. Nói là nâng niu trong lòng bàn tay cũng không ngoa.

Từ khi nguyên chủ có ký ức, mỗi ngày nguyên chủ đều được ăn hai quả trứng gà, hơn nữa quần áo giày dép đều là đồ mới. Dù nhà có nghèo đến đâu, người được ăn nhiều thịt nhất cũng là nguyên chủ, có thể nói cô là đứa trẻ hạnh phúc vui vẻ nhất trong đại đội.

Anh cả và anh hai cưới vợ, tiêu tốn cũng chỉ hơn hai trăm tệ, vậy mà của hồi môn của cô lại lên tới một ngàn tệ. Cho đến tận bây giờ, bà nội, ba mẹ vẫn nói, mọi thứ trong nhà sau này cũng có phần của cô.

Một gia đình như vậy, sao cô có thể không phải là con ruột được.

Cố Phán đoán, chắc là thông tin sai lệch, không biết ai đã dẫn dắt tin tức lên người cô, nên người bên ngoài mới nghi ngờ như vậy.

Hoặc là, có người cố ý gắp lửa bỏ tay người, muốn hãm hại cô và người nhà cô.

Về đến nhà, bà nội Cố đang ngồi trên xe lăn.

Thấy Cố Phán về, bà mới thở phào nhẹ nhõm.

“Phán Nhi, sau này cháu ra ngoài, nhớ dắt Thiểm Điện theo, cháu đừng đi một mình.”

Bà nội Cố thật sự rất lo lắng cho cô cháu gái lớn.

Trong lòng bà nội Cố, cháu gái lớn là một cô gái nhỏ yếu ớt, cần được bảo vệ.

Dư Noãn cũng cười hùa theo:

“Bà nội nói đúng đấy, ở nhà có Đại Hoàng là được rồi.”

Cố Phán gật đầu.

“Vâng, lần sau cháu ra ngoài sẽ dắt Thiểm Điện theo.”

Dư Noãn gọi mọi người ăn cơm.

Thành Thành và Hạnh Hạnh cũng gọi Cố Phán ăn cơm.

“Cô ơi, mau ăn cơm đi, hôm nay mẹ làm món tôm đấy.”

“Cô ăn cơm đi ạ.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.