Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo - Chương 905: Vợ Vương Bí Thư Và Mợ Út Tạ Có Thể Đã Bị Bắt
Cập nhật lúc: 04/04/2026 06:29
Dung Thành. Có trời mới biết dọc đường đi vừa rồi anh lo lắng cho vợ mình đến mức nào!
“Thật sự không sao chứ? Bụng có đau không? Đầu có ch.óng mặt không? Có bị dọa sợ không?”
Tư Dung liền nói: “Ây da anh thật sự lải nhải quá đi! Em đâu phải làm bằng thủy tinh, em khỏe lắm!”
Vẻ mặt Trần Cảnh Phấn có chút tủi thân: “Anh là đang quan tâm em mà.”
Mặt Tư Dung đỏ lên, khóe mắt nhìn thấy Cố Phán đang dùng ánh mắt trêu chọc nhìn mình, càng thêm ngại ngùng, thế là đẩy Trần Cảnh Phấn hai cái: “Em không cần anh quan tâm, anh đi quan tâm tình yêu đích thực của anh đi!”
Trần Cảnh Phấn lập tức nói: “Tình yêu đích thực của anh chính là em.” Lúc này, anh phải mau ch.óng dỗ dành vợ.
Tư Dung không ngờ, Trần Cảnh Phấn bây giờ lại trực tiếp như vậy, mặt càng nóng ran.
Cố Phán say sưa thưởng thức cảnh bạn thân và đại ca tình chàng ý thiếp.
Diệp Thần sao có thể chấp nhận được việc vợ mình dồn sự chú ý vào người khác chứ? Cho dù đó là anh vợ cũng không được!
Anh nắm lấy tay Cố Phán, dùng đầu ngón tay thô ráp dịu dàng vuốt ve mu bàn tay cô, thành công khiến cô nhìn thấy mình rồi, mới thấp giọng nói: “Bọn anh đưa các em về.”
Cố Phán cảm nhận được nhiệt độ của người đàn ông, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo cũng có chút ngại ngùng.
Lúc ở bên ngoài, Diệp Thần luôn rất đứng đắn, sẽ không động tay động chân với cô, sợ mang đến lời đồn đại không hay cho nữ đồng chí là cô.
Bây giờ thì hay rồi, nhân lúc không có ai liền bất chấp tất cả!
“Không được, bây giờ em vẫn chưa thể về!”
Diệp Thần cau mày: “Tại sao?”
Tư Dung và Trần Cảnh Phấn cũng tò mò nhìn về phía Cố Phán.
Cố Phán trả lời: “Bọn chúng còn bắt hai quân tẩu nữa, rất có thể là vợ của Vương bí thư và mợ út Tạ!”
Đây là tin tức cô vừa nhận được từ bầy chim.
Bầy chim nhìn thấy đồng bọn khác của gã đàn ông cao lớn bắt hai người phụ nữ, cũng nghe thấy bọn chúng nói là vợ của Vương bí thư và Thị trưởng Tạ.
Nhưng bầy chim không nhìn thấy mặt của hai người phụ nữ đó, không thể xác định có phải là thật hay không.
Hai người phụ nữ này sau khi bị đồng bọn của gã đàn ông cao lớn đưa lên thuyền đã được chuyển đến nơi khác.
Muốn bắt những người trên thuyền không khó, nhưng muốn biết tung tích của những người phụ nữ bị bọn chúng bắt đi, thì không thể trực tiếp xuất kích.
“Ý tưởng của em là, anh và đại ca đóng giả làm người bắt bọn em, đi tiếp ứng và dò hỏi người trên thuyền, sau đó giải cứu quân tẩu bị bọn chúng bắt đi.”
Diệp Thần cau mày.
Nếu những gì Cố Phán nói là sự thật, vậy thì chuyện này rắc rối rồi.
Bất kể là vợ của Vương bí thư, hay là mợ út Tạ, đều là những nhân vật vô cùng quan trọng. Anh không phải nghi ngờ sự giác ngộ trung thành với quốc gia của hai người họ, mà là nhân tính đôi khi không có cách nào thử thách được.
Diệp Thần cũng không thể tưởng tượng được, giả sử có người dùng sự an nguy của Cố Phán và các con để đe dọa anh làm một số việc đi ngược lại lợi ích của quốc gia và nhân dân, anh có do dự hay không.
Vậy thì, tình huống tốt nhất chính là, đừng để chuyện như vậy xảy ra.
“Trần Cảnh Phấn, thay quần áo.”
Diệp Thần cởi quần áo của gã đàn ông cao lớn ra, lại thu dọn toàn bộ v.ũ k.h.í cũng như giấy tờ tùy thân trên người gã.
Trần Cảnh Phấn thì chọn một gã đàn ông khác làm đối tượng thay quần áo.
Tư Dung bước đến bên cạnh Cố Phán, có chút mơ hồ mở miệng hỏi: “Chị em à, sao cậu biết chuyện này vậy?”
Không phải các cô luôn ở cùng nhau sao? Sao cô ấy lại không biết một chút gì thế này?
Cố Phán mặt không biến sắc lừa gạt bạn thân: “Chính là lúc nãy cậu buồn ngủ thì bọn chúng nói đấy.”
Tư Dung sau khi mang thai, thỉnh thoảng lại ngủ gật.
Cô ấy nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, sau đó rất chán nản xua tay: “Xì, tớ còn tưởng cậu có bàn tay vàng gì cơ!”
