Quân Hôn Không Thể Chạy Thoát! Chiến Gia Năng Lực Mạnh Lại Khéo Chiều Vợ - Chương 126

Cập nhật lúc: 17/01/2026 16:02

Thực ra người ta là cố ý tránh mặt cô ta!

Mặt cô ta đỏ bừng vì xấu hổ, nghiến răng nhưng vẫn ôm tâm lý may mắn đuổi theo.

Dù chỉ có một phần vạn cơ hội có thể tiếp cận Chiến Cảnh Hoài, cô ta cũng cam lòng.

Thẩm An Nhu đi theo suốt quãng đường đến đại viện quân đội, sau đó trơ mắt nhìn Chiến Cảnh Hoài đi về phía sân nhỏ nhà Thẩm Lê!

"Dựa vào cái gì chứ?"

Móng tay cô ta cắm sâu vào lòng bàn tay, trốn ở một góc tối bên cạnh, nhìn lén tất cả những điều này.

Nhìn cánh cổng quen thuộc, thần sắc Chiến Cảnh Hoài không đổi, nhưng trong mắt gợn lên một tia sóng nhỏ.

Anh giơ tay gõ cửa, lùi lại một bước, mắt không chớp nhìn chằm chằm phía trước.

Đèn đường vàng ấm, dường như làm dịu đi sự lạnh lùng trong diện mạo của anh.

Thế mà lại khiến người ta nhận ra một chút ý vị dịu dàng.

Khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông với sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng phía dưới có hình dáng hoàn hảo, tạo thành một bức tranh tinh tế.

Mí mắt anh rủ xuống, toàn tâm toàn ý đợi người đó xuất hiện.

Giây tiếp theo, cửa được đẩy ra.

Thẩm Lê còn đang ngậm một miếng dứa nhỏ trong miệng, tùy ý tự nhiên.

Sau khi nhìn thấy người đến là ai, đôi mắt nước của cô trợn tròn, vội vàng nuốt trái cây xuống, giấu cái tăm nhỏ ra sau lưng.

Cô gái mặc một bộ váy dài mặc nhà màu trắng kem, phần eo có trang trí đăng ten, kiểu dáng thắt eo khiến vóc dáng trông thật thon thả.

Mái tóc vừa mới gội xong xõa bồng bềnh sau vai, chiếc cổ thon dài như thiên nga vươn cao.

Dưới ánh đèn đường vàng ấm này, cô gái da trắng mặt xinh, đẹp tựa vầng trăng sáng.

Nhìn thấy cảnh này, Thẩm An Nhu suýt nữa thì c.ắ.n nát răng mình.

Cô ta đố kỵ nhìn tất cả những điều này, móng tay cào vào lớp tường bên cạnh, kẽ móng tay bật ra, rỉ ra một vệt m.á.u.

Nhưng dù là vậy, cô ta vẫn nhìn lén một cách bệnh hoạn, tầm mắt hoàn toàn bị hai người Chiến Cảnh Hoài và Thẩm Lê thu hút.

Thẩm Lê nghiêng đầu, ngẩng mặt lên, quan sát Chiến Cảnh Hoài.

Khoảng cách của hai người gần hơn một chút.

Thẩm An Nhu thấy, người đàn ông lạnh lùng với vóc dáng cao lớn kia cúi đầu xuống, dường như đang toàn thần chú ý nghe Thẩm Lê nói chuyện.

Người đàn ông tuy không có biểu cảm gì trên mặt nhưng người tinh mắt đều có thể nhận ra.

Lúc này anh đang rất thoải mái tự tại.

Thẩm Lê vừa nói vừa cười khẽ.

Nụ cười rạng rỡ rơi vào mắt Thẩm An Nhu đặc biệt ch.ói mắt.

Thậm chí còn khiến cô ta nảy sinh ý muốn điên cuồng là xé nát tất cả những điều này.

Giọng Chiến Cảnh Hoài nói chuyện với Thẩm Lê trầm thấp dễ nghe.

Ánh mắt sâu thẳm của anh ẩn nhẫn kiềm chế, che giấu cảm xúc mãnh liệt rất tốt.

Thẩm An Nhu tức đến đỏ cả mắt.

Chiến Cảnh Hoài không chỉ mọi mặt đều mạnh hơn Chiến Dật Hiên, mà còn có phong độ quý ông, thực sự là tốt hơn gấp nhiều lần.

Thẩm An Nhu không tự chủ được tiến lên vài bước, muốn nghe rõ cuộc đối thoại giữa hai người.

Thẩm Lê vốn dĩ đang nói chuyện với Chiến Cảnh Hoài.

Trong đầu bỗng nhiên vang lên tiếng thông báo của Tiểu Ái.

【Thẩm An Nhu chỉ số phẫn nộ 100%.】

Thẩm Lê hơi kinh ngạc, trước mặt Chiến Cảnh Hoài không để lộ chút sơ hở nào, đôi mắt bất động thanh sắc nhìn quanh một vòng.

Thẩm Lê xác định, Thẩm An Nhu đang ở gần đây.

Cô suýt nữa thì cười thành tiếng, người này rõ ràng sắp đính hôn rồi mà còn có ý đồ với Chiến Cảnh Hoài.

Đúng là đứng núi này trông núi nọ, cùng một giuộc với mẹ ruột của cô ta!

"Anh Chiến, anh đợi một lát."

Thẩm Lê nói với Chiến Cảnh Hoài.

Khương Thư Lan cố ý để hai người trẻ tuổi có cơ hội ở riêng, sớm đã chuồn về phòng mình rồi.

Thẩm Lê dở khóc dở cười, đi lấy một quả dứa mật rất to, đặt vào trong cái giỏ nhỏ, quay người giao vào tay Chiến Cảnh Hoài.

"Cho anh này." Đôi mắt Thẩm Lê cong thành hình trăng khuyết nhỏ, "Cái này ngọt lắm, ngon lắm, anh mang về cho bà Hoàng và mọi người cùng nếm thử nhé?"

Cô căn bản không biết bộ dạng mình lúc này mê người đến nhường nào.

Gò má trắng trẻo của cô gái hơi ửng hồng, đôi môi màu anh đào mấp máy, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp.

Đặc biệt là đôi mắt kia, ươn ướt, như biết nói vậy, ánh lên vẻ linh động.

Ánh mắt Chiến Cảnh Hoài khựng lại, không tự nhiên dời tầm mắt đi.

Trong đầu anh lại hiện lên cảnh tượng hai người hơi thở giao hòa, sắp sửa hôn nhau ngày hôm đó.

Yết hầu người đàn ông chuyển động, quả dứa mật trong tay bị năm ngón tay nắm c.h.ặ.t, suýt chút nữa là bóp ra nước.

Trong không khí thoang thoảng mùi hương thơm ngọt, không biết là đến từ nước dứa ngọt lịm, hay là đến từ cô gái căng mọng mê người hơn cả quả đào mật trước mắt này.

Chương 103 Anh Chiến, lúc trước trong thư anh đã viết gì vậy?

"Đây là trọng tâm tiếng Anh, em cầm lấy."

Giọng Chiến Cảnh Hoài hơi trầm xuống, ẩn chứa một ham muốn không rõ lời nào đó.

Thẩm Lê không nghe ra điểm bất thường.

Cô tò mò lật xem những nét chữ trong tay, đập vào mắt là từng dòng tiếng Anh công chỉnh, nét b.út sắc sảo.

Cô thuận miệng hỏi: "Đây cũng là do vị học bá trong quân đội của các anh đưa cho em sao?"

Hơi thở Chiến Cảnh Hoài ngưng trệ một chút, nhanh ch.óng khôi phục lại bình thường.

Người đàn ông mím c.h.ặ.t môi mỏng, hơi không tự nhiên nói: "Mấy ngày nay tôi có thời gian rảnh, lật xem lại đề thi các năm trước, tiện tay tổng hợp lại trọng tâm cho em."

Chiến Cảnh Hoài nhấn mạnh hai chữ "thời gian rảnh" và "tiện tay", dường như đang nói xấp tài liệu dày cộp này không tốn của mình bao nhiêu thời gian.

Thẩm Lê sững sờ.

Đối phương không muốn vì việc này mà "kể công", nhưng trong lòng cô sáng như gương vậy.

Chiến Cảnh Hoài đã tổng hợp lại đề thi tiếng Anh của gần mười năm nay, phân loại tổng hợp các điểm kiến thức, còn tiến hành mở rộng.

Anh chắc chắn là cố ý làm, thời gian và tâm sức bỏ ra tuyệt đối không đơn giản như lời anh nói.

Thẩm Lê lập tức cảm thấy xấp tài liệu trong tay nặng nghìn cân, ngơ ngác nhìn người trước mặt.

Cô nhận ra, mình càng ngày càng không nhìn thấu Chiến Cảnh Hoài rồi.

Chiến Cảnh Hoài lúc này cũng đang rủ mắt nhìn cô, trong hốc mắt sâu thẳm, con ngươi đen láy như đại dương mênh m.ô.n.g, có thể dễ dàng khiến người ta chìm đắm trong đó.

Trong đầu Thẩm Lê lướt qua hàng vạn ý nghĩ.

Sau đó quay trở lại cảnh tượng gặp nhau trên núi tuyết năm đó.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.