Quân Hôn Không Thể Chạy Thoát! Chiến Gia Năng Lực Mạnh Lại Khéo Chiều Vợ - Chương 135
Cập nhật lúc: 17/01/2026 16:05
Phan Khiết cứ nghĩ đến mấy ngày nay mình hở ra là bị Thẩm Vĩnh Đức đem ra so sánh với Khương Thư Lan, tâng bốc bà ta và hạ thấp mình, là tức đến mức lỗ mũi phun ra lửa, dọc đường mắng nhiếc không ngừng.
Quả nhiên, đợi bà ta quay lại bệnh viện chăm sóc Thẩm Vĩnh Đức được ba tiếng, đã nghe ông ta nhắc đến tên Khương Thư Lan tới bảy tám lần.
Chương 110 Ông cụ Khương vẫn chưa c.h.ế.t
“Cái tủ đầu giường này lộn xộn thế này mà cô cũng không dọn dẹp, tôi tìm cái nhiệt kế thôi cũng vất vả, đổi lại là Thư Lan thì đã sớm dọn xong rồi!”
“Sao lại chẳng có chút hoa quả nào thế này, không biết người bệnh cần bổ sung vi... cái tố gì đó sao, sao cô lại vô tri thế, nếu Thư Lan ở đây thì đã sớm gọt sẵn táo để ở bên tay tôi rồi!”
“Đã trưa rồi, người khác đều ăn cơm rồi, không nghe thấy bụng tôi kêu rồi à? Nếu là Thư Lan thì đã sớm chuẩn bị cho tôi rồi!”
Ngọn lửa vô danh trong lòng Phan Khiết cuộn trào mãnh liệt.
Nhưng nghĩ đến cái danh phận sắp có được, Phan Khiết vẫn nhịn rồi lại nhịn.
“Được, tôi đi mua đồ ăn cho anh!”
Phan Khiết quay người định đi, Thẩm Vĩnh Đức lại gọi bà ta lại: “Mua? Cô giàu thế à, mua ở ngoài không tốn tiền chắc? Cô có tiền đó sao không để dành cho tôi tiêu?”
Phan Khiết nghiến răng nghiến lợi giả vờ mỉm cười: “Anh chẳng phải đang ốm sao, tôi là đang nghĩ, dù có đi vay tiền cũng phải mua cho anh cái gì ngon ngon mà ăn chứ.”
Thẩm Vĩnh Đức bấy giờ mới hài lòng hơn một chút, xua tay: “Đi đi đi, tôi không ăn đồ bên ngoài đâu, còn chẳng biết có sạch sẽ không nữa. Cô mà thực sự vay được tiền thì đi mua cho tôi ít xương ống, về nhà hầm canh mang đến đây cho tôi.”
Phan Khiết hít một hơi thật sâu.
Còn xương ống nữa, anh hợp với ăn mấy cái dùi cui thì có!
Bà ta bây giờ thực sự chỉ hận không thể cầm cái dùi cui nện cho người đàn ông này ngất xỉu luôn!
Phan Khiết cố nén cơn giận bước ra khỏi bệnh viện, đầu đội cái nắng gay gắt nhất của buổi trưa, một cơn choáng váng ập đến, suýt chút nữa thì đứng không vững.
“Tôi đúng là mù mắt rồi, lúc trước sao lại qua lại với cái thứ khốn nạn này chứ? Bình thường ở nhà rõ ràng tôi chẳng làm gì cả, giờ giữa trưa thế này lại bắt tôi về tự tay làm canh cho ông ta? Ông trời sao không giáng một tia sét đ.á.n.h c.h.ế.t ông ta đi chứ?!”
Phan Khiết vừa loạng choạng đi về, vừa tiếp tục tuôn ra những lời thô tục.
Đợi bà ta vất vả lắm mới lết được về đến ngõ, các nhà hầu như đều đã ăn xong cơm trưa, đang ngồi hóng mát trước cửa chuyện trò.
“Ông chủ Diệp lúc nãy đến mọi người còn nhớ chứ? Lúc nãy ông ấy sang ngõ bên cạnh, tôi cầm t.h.u.ố.c đuổi theo hỏi thử rồi.”
“Cái loại t.h.u.ố.c quá hạn chữa bệnh viêm khớp nhà tôi ấy, một hộp thu mua lại mà giá bằng bốn cân thịt lợn đấy!”
Hàng xóm láng giềng kinh ngạc không thôi, cái quạt nan đang phe phẩy trên tay cũng dừng lại.
“Ái chà, có thể đáng nhiều tiền thế cơ à? Có phải bà nghe nhầm không?”
“Không nhầm không nhầm, lúc đầu tôi cũng không tin, hỏi đi hỏi lại mấy lần đấy, người ta bảo đây là phần thưởng cho việc chúng ta cống hiến cho đất nước, chỉ thu một chút phí gia công thu hồi thôi, hơn nữa nhận được t.h.u.ố.c là người ta trả tiền ngay tại chỗ luôn!”
“Vậy thì tốt quá rồi, tôi cũng phải về nhà lục lọi xem sao...”
Phan Khiết vừa đi vừa nghe, cũng khá bất ngờ.
Thuốc viên sao?
Chỗ bà ta còn một đống t.h.u.ố.c viên lấy từ Thẩm An Nhu nữa đấy.
Mấy viên t.h.u.ố.c đó xem hướng dẫn thì thấy thần kỳ lắm, nhưng dù sao cũng là từ chỗ Khương Thư Lan lấy về, cũng không biết hướng dẫn đó là thật hay giả.
Ngộ nhỡ mẹ con họ cố tình muốn hại bà ta thì sao?
Phan Khiết càng nghĩ càng thấy khả năng này cực kỳ lớn.
“Thay vì mình tự uống, chi bằng đem đi đổi lấy ít tiền...”
Như vậy bà ta cũng có tiền mua xương ống rồi.
Bà ta thọc tay vào túi tìm kiếm, lôi ra tờ danh thiếp của Diệp Thiên Thụy mà lúc sáng tùy tiện nhét vào, vội vàng tăng nhanh bước chân.
Phan Khiết về nhà lấy mấy viên t.h.u.ố.c đó, sau đó theo địa chỉ trên danh thiếp, chạy đi tìm Diệp Thiên Thụy.
Cùng lúc đó, Diệp Thiên Thụy và Lư Dương vừa từ phía sau tường bao của khu đại viện quân khu vòng ra.
Lư Dương quay đầu lại thấy xung quanh không có ai, hạ thấp giọng hỏi: “Diệp tổng, ông chắc chắn con bé tên Thẩm Lê đó thực sự là cháu ngoại của ông già đó chứ?”
Diệp Thiên Thụy gật đầu: “Không sai, tôi đã đặc biệt cho người điều tra rồi, chính là nó. Hơn nữa hai mẹ con nó bây giờ đang ở trong căn nhà của ông già họ Khương, bọn họ chắc là tưởng ông già đó c.h.ế.t rồi.”
Lư Dương lập tức vẻ mặt đầy ảo não: “Vậy thì thực sự đáng tiếc quá, lần trước rõ ràng tôi đã có cơ hội rồi, không ngờ lại bỏ lỡ, không thể làm nó ngất xỉu rồi mang về được...”
“Con bé này sống trong khu đại viện này, chúng ta cũng không vào được, lần trước dẫn dụ được nó ra ngoài đã khó lắm rồi, muốn bắt nó nữa e là phải tính kế lại...”
Hai người đang nói dở thì Phan Khiết đột nhiên hưng phấn chạy tới.
Cả hai người họ đồng thời sững lại, cảnh giác nhanh ch.óng nhìn nhau, vừa lấy lại nụ cười khách khí, vừa nhìn bà ta từ trên xuống dưới.
“Bà này, bà có chuyện gì sao?”
Phan Khiết vội vàng xòe lòng bàn tay ra: “Chẳng phải các ông thu mua t.h.u.ố.c quá hạn sao, tôi ở đây có một ít... t.h.u.ố.c cảm, các ông xem có thể thu mua được bao nhiêu tiền.”
Ánh mắt Diệp Thiên Thụy và Lư Dương đồng thời nhìn xuống, liếc qua mấy viên t.h.u.ố.c được gói trong tờ báo rách trong lòng bàn tay bà ta.
Tờ báo nhăn nhúm, t.h.u.ố.c viên to nhỏ không đều, nhìn qua là thấy được vê bằng tay.
Lư Dương khinh bỉ hơi nhíu mày, âm thầm đưa tay kéo kéo vạt áo của Diệp Thiên Thụy, ra hiệu ông ta đừng phí tiền oan uổng.
“Đến cái hộp cũng không có, đây làm sao có thể là loại t.h.u.ố.c chúng ta đang tìm?”
Lư Dương kéo người sang một bên, hạ thấp giọng nói.
Diệp Thiên Thụy lại lắc đầu: “Điều này cũng chưa chắc, chúng ta không được bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào.”
“Hơn nữa, chúng ta đã đưa ra khẩu hiệu tuyên truyền rồi, nếu không thu hết thì sau này người dân vùng này có t.h.u.ố.c cũng không dám mang đến cho chúng ta, ngộ nhỡ vì vậy mà bỏ lỡ loại t.h.u.ố.c chúng ta cần tìm thì chẳng phải tổn thất lớn sao?”
Lư Dương nghĩ cũng đúng, nên cũng không ngăn cản nữa.
Diệp Thiên Thụy quay lại nhìn Phan Khiết đang có chút thấp thỏm cách đó vài bước, không nói hai lời liền móc ví tiền ra.
“Bà này, cảm ơn bà đã hưởng ứng lời kêu gọi của chúng tôi, đóng góp vào việc thu hồi tài nguyên cho đất nước. Chỉ có điều t.h.u.ố.c của bà thiếu bao bì, cũng không cách nào xác định được rốt cuộc là mấy loại t.h.u.ố.c này, cho nên giá cả chỉ có thể đưa cho bà bấy nhiêu thôi.”
Diệp Thiên Thụy đưa một tờ mười đồng đến trước mặt bà ta.
Tuy rằng tiền hơi ít, nhưng dù sao t.h.u.ố.c này cũng là lấy không được, đổi được bao nhiêu tiền thì cũng như là nhặt được tiền vậy.
