Quân Hôn Không Thể Chạy Thoát! Chiến Gia Năng Lực Mạnh Lại Khéo Chiều Vợ - Chương 324
Cập nhật lúc: 18/01/2026 15:00
Xem ra Thẩm Lê lại âm thầm nỗ lực vào những lúc anh không biết rồi.
Chiến Cảnh Hoài nhìn theo bóng lưng cô mỉm cười, vừa tự hào vừa tán thưởng.
Thẩm Lê điều chỉnh xong trạng thái, thong thả quay đầu lại, nhìn Vu Tình và Hà Mạn đang chạy qua vạch đích ở vị trí thứ tư và thứ năm, nở nụ cười khích lệ với họ.
Vu Tình và Hà Mạn chính mình cũng không dám tin: “Tụi mình vậy mà chạy được hạng tư và hạng năm luôn hả?”
“Trường tụi mình trước đây tiết thể d.ụ.c cũng không chạy bộ mấy, mình cứ tưởng mình chạy bộ dở tệ lắm chứ…”
Thực tế, cũng không hẳn là thể lực của Vu Tình và Hà Mạn tốt đến mức nào, mà là do có quá nhiều nam sinh thích thể hiện khi chạy.
Họ tự tin tràn đầy tăng tốc ngay từ đầu, dẫn đến nửa đoạn sau đuối sức cực nhanh, muốn theo cũng theo không kịp.
Ngược lại, những người học theo phương pháp của Thẩm Lê như Vu Tình và Hà Mạn đã tích trữ đủ sức lực, nên về sau mới có vốn liếng để tăng tốc.
Nhìn lại những nam sinh ban đầu chạy rất thảnh thơi, lúc này từng người một đều như ch.ó hoang nằm vật vã trên đất, mệt đến mức không bò dậy nổi.
Khi nam sinh cá biệt ban đầu chạy ở tốp đầu vượt qua vạch đích với tốc độ rùa bò và thành tích cuối cùng, Bùi Chuẩn lập tức bấm giờ.
Anh vô cùng không hài lòng tuyên bố: “Hạng ch.ót, thời gian bốn phút hai mươi giây.”
Bùi Chuẩn nhíu c.h.ặ.t mày nhìn nam sinh kia: “Chậm quá! Cậu học rùa bò tới đây đấy à?”
Mọi người muốn cười nhưng không còn sức để cười, chỉ có Hà Mạn và Vu Tình là dùng chút sức lực tàn dư cười vài tiếng.
Bùi Chuẩn mặt không cảm xúc cất đồng hồ bấm giờ, lạnh lùng tuyên bố: “Tất cả nghỉ ngơi tại chỗ mười phút.”
“Tốt quá rồi…”
Mọi người vui mừng khôn xiết, vừa định thả lỏng thì nghe Bùi Chuẩn nói tiếp: “Lần tập luyện này không đạt yêu cầu, mười phút sau chạy lại 1km, chạy đến khi nào đạt thì thôi!”
“A…”
Mọi người kêu khổ thấu trời, mười phút nghỉ ngơi chỉ hận không thể bẻ ra thành một trăm phần, từng người nằm bẹp trên đất không muốn cử động một chút nào.
Chiến Cảnh Hoài liếc mắt nhìn qua, chỉ có Thẩm Lê là khác biệt.
Từ đầu đến cuối, cô không kêu một tiếng khổ nào, khi nghe anh tuyên bố phải chạy thêm 1km, phản ứng cũng vô cùng bình thản.
Những người khác nằm bẹp trên đất không nhúc nhích, chỉ có cô là đang dùng bộ phương pháp thả lỏng cơ bắp của quân đội một cách khoa học và hệ thống để tự mình xoa bóp thả lỏng toàn thân, điều chỉnh trạng thái.
Sự tán thưởng trong mắt Chiến Cảnh Hoài càng sâu thêm một tầng.
Vu Tình tặc lưỡi hai tiếng: “Lê Lê, cậu không mệt sao? Còn không mau nghỉ ngơi đi?”
Thẩm Lê mỉm cười đầy ẩn ý với họ: “Lúc này, nghỉ ngơi thả lỏng hoàn toàn không phải là lựa chọn tốt nhất đâu.”
Vu Tình và Hà Mạn ngơ ngác nhìn nhau, trong khoảnh khắc dường như hiểu ra điều gì đó, vội vàng bắt chước theo dáng vẻ của Thẩm Lê mà làm.
Thẩm Lê nhanh ch.óng chuẩn bị sẵn sàng cho đợt tiếp theo, đang định thả lỏng hoàn toàn nghỉ ngơi một lát.
Cô vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy người đang đứng không xa, cùng với ánh mắt đang chú ý tới mình.
Thấy Thẩm Lê nhìn sang, Chiến Cảnh Hoài gật đầu đầy tán thưởng với cô.
Sự tán thưởng và khen ngợi trong ánh mắt đó, dù cách một khoảng cách nhất định, Thẩm Lê vẫn hoàn toàn cảm nhận được.
Ánh mắt của Chiến Cảnh Hoài không rời một khắc, dường như trên sân tập có hơn một trăm người nhưng anh chỉ nhìn thấy một mình cô.
Thẩm Lê bị nhìn đến mức hơi ngại ngùng, mím mím môi.
Xác nhận không có ai chú ý đến mình, cô điên cuồng nháy mắt với Chiến Cảnh Hoài, ra hiệu đối phương đừng nhìn nữa.
Nhìn nữa là người khác phát hiện ra bây giờ!
Khổ nỗi Chiến Cảnh Hoài lại tỏ vẻ như không hiểu, khóe môi nở nụ cười nhàn nhạt.
Người đàn ông không những không dời mắt đi mà ngược lại còn tiến lại gần thêm vài bước.
Thẩm Lê nín thở, vừa sợ người khác phát hiện, vừa cảm thấy ánh mắt này quá mập mờ, bị nhìn đến mức đỏ mặt tim đập.
Nhịp thở cô vừa mới điều chỉnh xong lại bị làm loạn, kéo theo cả vành tai cũng đỏ ửng lên.
Hà Mạn và Vu Tình nhận thấy có gì đó không ổn, khó hiểu vỗ vỗ vai cô, lo lắng quan sát cô.
“Lê Lê cậu không sao chứ? Sao tai đỏ thế này? Có phải thấy không khỏe ở đâu không?”
Thẩm Lê bừng tỉnh thoát khỏi tầm mắt của Chiến Cảnh Hoài, có tật giật mình vội vàng lắc đầu.
“Không sao, mình… nóng quá thôi.”
Cô chỉ loạn lên trời: “Đúng, nắng gắt quá, mình là người không chịu được nóng.”
Vu Tình và Hà Mạn bán tín bán nghi gãi đầu.
“Vậy sao? Nhưng mặt trời đã lên lâu rồi mà, vừa nãy tai cậu có đỏ thế này đâu…”
Cùng lúc các sinh viên đang tập luyện, bên ngoài sân tập, không ít dân làng đang xách giỏ vội vã đi về phía sân tập.
Để không làm phiền người dân, lần này quân đội đã chọn địa điểm sân tập tại một bãi đất trống ở ngoại ô, vô cùng kín tiếng.
Nhưng dù vậy, vẫn không ngăn được sự nhiệt tình của dân làng.
Việc có quân nhân ở đây đã bị một người dân bắt gặp, tiếng lành đồn xa, nhanh ch.óng lan khắp mấy ngôi làng xung quanh.
Thế là dân làng tự phát chuẩn bị trái cây và các nhu yếu phẩm an ủi khác, đặc biệt chờ đến ngày hôm nay khi các sinh viên quân sự vào bãi tập để mang đến tặng.
Lúc này, Ngụy Diệp vừa mới từ bảo tàng lưng chừng núi đi ra, đang đi trên con đường dưới chân núi.
Ngay trước khi anh ta đến bảo tàng, phía tổ chức đã gửi tín hiệu bắt liên lạc tới, bảo anh ta đi gặp La Á Phương và Dịch Vĩ một chuyến.
Ngụy Diệp gãi đầu, vẻ mặt bực bội: “Sắp ra tay tới nơi rồi, lúc này còn bắt mình đi bắt liên lạc với họ, chắc chắn lại có chuyện gì xảy ra rồi…”
Anh ta đang hậm hực lẩm bẩm thì phía trước vang lên tiếng nói chuyện và tiếng bước chân đi tới.
Ngụy Diệp có tật giật mình, theo bản năng muốn trốn nhưng không kịp.
Chỉ thấy một nhóm dân làng xách giỏ và túi vải rẽ qua một khúc quanh, xuất hiện trong tầm mắt.
“Không ngờ chúng ta cũng có thể tận mắt nhìn thấy các chú giải phóng quân nhỉ! Các chú ấy bình thường bảo vệ đất nước khó khăn như vậy, chúng ta phải mang thêm nhiều đồ tốt đến tẩm bổ cho các chú ấy mới được!”
“Đúng thế, lần này tôi mang theo trứng ngỗng nhà tôi đẻ, luộc sẵn rồi mang tới đây!”
Dân làng khá đông, vừa hớn hở nói chuyện vừa đi, gần như chiếm hết cả con đường.
Lúc này muốn trốn cũng đã muộn, đường đột ẩn nấp lại càng khiến người ta nghi ngờ.
Ngụy Diệp cố gắng che giấu sự chột dạ của mình, cúi đầu, bấm bụng đi thẳng về phía trước, bước chân cực nhanh.
Khi chuẩn bị lướt qua nhau, một người dân đột nhiên chú ý đến anh ta, nhíu mày huých huých người bên cạnh.
