Quân Hôn Không Thể Chạy Thoát! Chiến Gia Năng Lực Mạnh Lại Khéo Chiều Vợ - Chương 330

Cập nhật lúc: 18/01/2026 15:02

Biểu cảm của ông cụ Khương càng nghe càng trở nên nghiêm trọng, người vốn xưa nay vạn sự không để tâm như ông lần đầu tiên thần sắc thay đổi lớn.

“Tiểu Lê, những gì cháu nói đều là thật sao? Cháu không nhớ lầm chứ?”

“Cháu sẽ không nhớ lầm đâu ạ, đối với đời sau mà nói, đó đều là những chuyện kinh thiên động địa, cả nước đều thương tiếc.”

Thấy giọng điệu của Thẩm Lê khẳng định như vậy, trong lòng ông ngoại cũng đã hiểu rõ.

Sắc mặt ông cụ Khương ngưng trọng nói: “Nếu thực sự là như vậy, chúng ta chắc chắn không thể ngồi chờ c.h.ế.t như thế được, nhất định phải có sự phòng bị từ trước mới phải.”

“Những nhân tài quan trọng có đóng góp to lớn cho quốc gia dân tộc như vậy, không thể để mặc cho lão Tống bị bọn chúng hãm hại như thế được.”

Ông cụ Khương vỗ vỗ vai Thẩm Lê: “Tiểu Lê, yên tâm đi, bây giờ ông sẽ đi tìm lão Chiến để bàn bạc, chúng ta nhất định sẽ không để cha con lão Tống xảy ra chuyện gì đâu.”

Không kịp hàn huyên nhiều, Thẩm Lê lập tức đưa ông ngoại ra khỏi không gian.

Ông cụ Khương không màng thời gian, chạy thẳng vào nhà họ Chiến, lôi ông cụ Chiến lúc đó còn đang ngủ say từ trên giường dậy.

Ông cụ Chiến nhìn ông cụ Khương đột nhiên xuất hiện bên giường mình như ma đuổi, hớt hơ hớt hải thì ngẩn người ra.

Ông dụi mắt một cái cho tỉnh táo lại, bực bội ngồi dậy: “Tôi nói này lão Khương, nửa đêm nửa hôm thế này ông định dọa c.h.ế.t ai hả! Ông làm loạn cái gì đấy?”

“Đi đi đi, có chuyện gì để mai nói, đừng có phá giấc ngủ của tôi, thân già này ngủ được một giấc ngon dễ lắm à.”

Ông cụ Chiến định ngủ tiếp, ngay giây trước khi cái đầu hạ xuống thì gối đã bị rút mất.

Ông cụ Chiến giật mình tỉnh hẳn, cơn buồn ngủ tan biến sạch sành sanh.

“Này tôi bảo ông…”

Ông còn chưa kịp nổi cáu thì đã nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của ông cụ Khương.

“Đừng ngủ nữa, có chuyện rất quan trọng muốn nói với ông đây!”

Cơn giận của ông cụ Chiến lúc này mới dịu đi một chút, bán tín bán nghi: “Tốt nhất là ông nên có chuyện rất quan trọng.”

Dứt lời, ông cụ Khương đã hớt hơ hớt hải kể lại sự việc.

Để không làm lộ cháu gái và không gian, ông chỉ nói mình nhận được tin tức biết được đặc vụ định ra tay với cha con lão Tống.

Ông cụ Chiến nghe xong thì tỉnh hẳn táo.

Ông nhíu mày, thần sắc cũng trở nên nghiêm trọng: “Tin tức của ông có tin cậy không đấy? Đừng có lại là nghe phong phanh.”

Ông cụ Khương bất lực: “Lão Chiến, tôi bị đặc vụ giam giữ bao nhiêu năm nay như thế nào chắc ông không phải không biết.”

“Làm lính bao nhiêu năm, trải qua bao nhiêu chuyện, vụ việc lần trước chẳng lẽ vẫn chưa đủ để khiến ông cảnh giác sao? Chẳng lẽ ông thực sự cho rằng trên mảnh đất Hoa Quốc rộng lớn này chỉ có vài tên đặc vụ đó thôi à?”

“Người miền Nam có câu, khi ông phát hiện trong nhà có hai ba con gián thì nghĩa là ở những chỗ ông không nhìn thấy đã có cả một ổ gián rồi. Chuyện này cũng tương tự như vậy, tuy tôi không có bằng chứng nhưng tin tức tuyệt đối tin cậy.”

Ông cụ Chiến suy nghĩ một lát cũng thấy lời ông nói có lý.

Đúng thật, kể từ vụ việc lần trước ông vẫn luôn bồn chồn lo lắng.

Cứ cảm thấy đằng sau vẫn còn nhiều đặc vụ chưa bị bắt giữ quy án, vẫn còn mối hiểm họa rất lớn.

Cái mức độ tàn nhẫn mất nhân tính của lũ người đó, nói họ định hãm hại nhân tài quan trọng thì chẳng có gì lạ.

Ông cụ Chiến lo lắng gật đầu: “Đúng là mấy năm nay các kỹ thuật của Hoa Quốc phát triển nhanh ch.óng, tổ chức quả thực có chút lơ là trong việc bảo vệ những nhân tài này.”

“Nếu họ cứ thế bị đặc vụ nhắm vào thì thực sự rất phiền phức, đúng là phải báo cáo lên trên một cách t.ử tế thôi.”

“Không chỉ có vậy.” Ông cụ Khương nói: “Trước đây Tiểu Lê nhà tôi cũng đã nhắc nhở tôi, sức khỏe của một con người không chỉ bao gồm sức khỏe về sinh lý mà còn cả sức khỏe về tâm lý nữa.”

“Bệnh trầm cảm ở thời điểm hiện tại tuy không phổ biến, nhưng ở những nhân viên nghiên cứu làm việc cường độ cao mỗi ngày này thì tỉ lệ mắc lại cực kỳ cao.”

“Một khi phát bệnh thì rất dễ dẫn đến tự sát đấy!”

Ông Chiến gãi đầu, cứ thấy có chút phóng đại: “Cái thứ bệnh gì mà nghe lạ hoắc thế, có nghiêm trọng đến vậy không?”

Ông cụ Khương cạn lời: “Ông có phải quên lão Tào rồi không, ông cứ nghĩ lại cái điệu bộ cố chấp đến mức hoàn toàn không màng đến sức khỏe của lão ta trước kia đi, ông thấy lão ta có bình thường không? Cái đó khác gì tự sát đâu?”

Ông cụ Chiến hiểu ra ngay trong một giây, gật đầu: “Cháu dâu tôi nói đúng quá, sức khỏe tâm lý rất quan trọng, đặc biệt quan trọng!”

Ông cụ Khương: …

Chỉ thấy ông cụ Chiến lập tức hất chăn ra, bước xuống giường, không chậm trễ một giây nào lấy bộ quân phục trong tủ đồ ra mặc vào.

Ông cụ Chiến vừa mặc vừa quay đầu nói với ông cụ Khương: “Ông yên tâm, bây giờ tôi sẽ lên đơn vị viết báo cáo ngay trong đêm, phản ánh chuyện này với tốc độ nhanh nhất để cấp trên chú ý và đưa ra biện pháp.”

Ông cụ Khương cũng vội vàng động thủ: “Chuyện sức khỏe tâm lý thì vẫn là một quân y già như tôi nói thì mới có sức thuyết phục, lát nữa ông đợi tôi một chút, tôi đi cùng ông, chúng ta cùng ký tên vào báo cáo.”

Đêm hôm đó, hai người theo kế hoạch cùng ký tên báo cáo lên trên, làm náo động cả những người cấp cao nhất của quân đội.

Hai người đứng trước mặt đối phương kể lại một lượt về mức độ nghiêm trọng của sự việc cũng như tầm quan trọng của sức khỏe tâm lý.

Khi được hỏi về giải pháp, hai người theo kế hoạch đã bàn bạc trên xe lúc đến, ông cụ Chiến lên tiếng trước.

“Chúng tôi cho rằng, có thể do phía quân đội đứng ra tập hợp những nhân viên nghiên cứu có đóng góp nổi bật quan trọng này, đặc biệt là những nhân vật tầm cỡ trong các lĩnh vực lại với nhau để tổ chức một buổi tọa đàm cho họ.”

“Nội dung tọa đàm chính là giải thích cho họ về tình hình đặc vụ ẩn nấp trong nước hiện nay để họ chú ý, đồng thời cho họ biết các giải pháp ứng phó khi gặp tình huống khẩn cấp.”

“Hơn nữa —” Ông cụ Khương tiếp lời nửa câu sau: “Chúng ta còn phải thông qua phương thức khiến họ tâm phục khẩu phục để nói cho họ biết tầm quan trọng của sức khỏe tâm lý, để họ thay đổi tư duy, điều chỉnh tốt trạng thái và chế độ làm việc.”

“Đặc biệt là cần nêu tên những thành phần làm việc không màng tính mạng như lão Tào, lão Tống để làm điển hình xấu, phê bình công khai để họ lấy đó làm gương.”

“Sau đó định kỳ tiến hành kiểm tra sức khỏe và trắc nghiệm tâm lý, như vậy có thể nắm bắt được tình trạng sức khỏe thể chất và tâm lý của họ ở mức độ cao nhất, tránh để những sự việc ngoài ý muốn xảy ra.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Quân Hôn Không Thể Chạy Thoát! Chiến Gia Năng Lực Mạnh Lại Khéo Chiều Vợ - Chương 323: Chương 330 | MonkeyD