Quân Hôn Không Thể Chạy Thoát! Chiến Gia Năng Lực Mạnh Lại Khéo Chiều Vợ - Chương 65
Cập nhật lúc: 17/01/2026 14:22
Không phải tự cao, nhưng thiên phú về y thuật của cô quả thực không phải người bình thường có thể so bì được.
Kiếp trước, dù khởi đầu khá muộn, cô vẫn đạt tới trình độ hàng đầu, cứu chữa cho vô số bệnh nhân.
“Chỉ là một kỳ thi chứng chỉ đông y thôi mà.” Thẩm Lê ấn vai Khương Thư Lan, đẩy bà ra khỏi bếp, “Chuyện nhỏ như con thỏ.”
Khương Thư Lan vào phòng thay quần áo.
Bình thường bà chê màu đỏ quá ch.ói mắt, già rồi mà mặc vào trông quá lẳng lơ, nhưng hôm nay bà lại đặc biệt chọn một chiếc áo màu đỏ rực.
“Đỏ rực tím biếc, nhất định sẽ thuận lợi.”
Lúc sắp ra khỏi cửa, Khương Thư Lan chắp tay trước n.g.ự.c, vái lấy vái để.
Thẩm Lê thực sự cạn lời trước hành động này.
Cô lấy sữa từ trong không gian ra, mượn nhiệt độ trên bếp hâm nóng lại, rồi rót vào bình nước giữ nhiệt.
“Chúng ta vừa đi vừa ăn vậy.”
Thẩm Lê đưa sữa nóng cho Khương Thư Lan, rồi đóng cổng viện lại.
Từ đại viện quân khu đến phòng thi khoảng cách không gần, đi bộ mất khoảng một canh giờ, trong bụng nhất định phải có chút gì đó.
Thẩm Lê không đợi được nữa, c.ắ.n một miếng bánh bao thịt lớn, nếm được vị nhân thịt ngập miệng, mắt híp lại thành hình trăng khuyết.
Cả hai đều không muốn gây chú ý, nên cứ lẳng lặng đi dọc theo chân tường.
Chương Hổ và Vương Chính Nghĩa vẫn nhận ra họ.
“Dậy sớm thế.” Chương Hổ cười nói.
Thẩm Lê lần lượt chào hỏi họ, không hề nhắc tới việc chiều nay mình sẽ tham gia kỳ thi chứng chỉ đông y.
Bằng cấp chưa cầm được trong tay, mọi thứ cứ nên khiêm tốn là hơn.
Trên đường đi phải đi qua nhà Thẩm Vĩnh Đức.
Từ xa đã thấy thấp thoáng một mái ngói đỏ lộ ra.
Khương Thư Lan “nhổ” một cái xuống đất, “Cả ngày may mắn đều bị ám quẻ hết rồi.”
Chưa hết, đi thêm vài bước nữa, bóng dáng Thẩm Vĩnh Đức đã hiện ra trước mắt.
Khương Thư Lan dừng bước, lạnh lùng nhìn người đàn ông trước mặt.
Thẩm Vĩnh Đức cũng nhận ra họ, nụ cười trên mặt càng rộng, hai má bị ép thành một đống thịt dày cộm, ánh mắt lấp lánh vẻ đắc ý.
Gương mặt hồng hào rạng rỡ của ông ta cứ như chính mình vừa đỗ trạng nguyên không bằng.
Dưới nách ông ta còn kẹp một xấp báo dày cộm.
“Ồ, ra đây đi dạo à?”
Thẩm Vĩnh Đức cười híp mắt đi tới, rút ra hai tờ báo, trải ra trước mặt họ, dùng ngón tay chỉ vào tiêu đề in đậm phía trên, ra hiệu cho hai người nhìn xuống dưới.
“Thấy cái tên ký dưới này chưa? An Nhu nhà tôi thật là mát mặt, lần đầu viết văn đã được đăng báo rồi đấy, mấy chữ trên này các người có nhận hết được không vậy?”
Chưa nói dứt lời, người này đã ha ha ha cười lớn.
Cả con hẻm như bị tiếng cười này lấp đầy, nền đá xanh cũng dường như rung chuyển ba cái.
Thẩm Lê nhìn chằm chằm vào những chữ nhỏ trên báo, khóe miệng giật giật.
Cô còn chưa kịp phản ứng gì thì Thẩm Vĩnh Đức đã ép buộc nhét tờ báo vào tay hai người.
“Cầm về mà tra từ điển cho kỹ, tổ tông nhà tôi mấy đời nay mới ra được một người có học như con gái tôi đấy.”
Ông ta mở miệng là “con gái tôi”, căn bản không hề nhận ra người đứng trước mặt cũng mang dòng m.á.u của mình.
Thật mỉa mai làm sao.
Thẩm Lê bất động thanh sắc, ném tờ báo trở lại vào lòng Thẩm Vĩnh Đức.
Khương Thư Lan càng tức đến mức tay chân run rẩy, chỉ muốn vung một cái tát thẳng vào mặt ông ta.
Bà cười lạnh, “Cứ rêu rao cho cả thế giới biết đi, cũng chẳng sợ cuối cùng lại tự lấy đá đập vào chân mình.”
“Ý cô là sao?” Thẩm Vĩnh Đức không vui.
Ông ta trơ tráo ghé sát mặt vào Khương Thư Lan, khuôn mặt bóng loáng mỡ màng, “Không còn hai cái gánh nặng là các người, cha con tôi sống tốt hẳn lên, ghen tị rồi chứ gì, không cam tâm à?”
“Ông——”
Khương Thư Lan định mắng ông ta không biết xấu hổ thì bị một tiếng “Mẹ ơi” trong trẻo ngắt lời.
Ngoảnh đầu lại, Thẩm An Nhu đang cười tươi rói đi về phía này.
Trời tháng Sáu, cô ta mặc một chiếc váy hoa trắng nền xanh, dưới gấu váy lộ ra đôi chân gầy khẳng khiu.
Thẩm An Nhu bắt chước các minh tinh màn bạc, để tóc mái rủ xuống, dùng kẹp gắp than nóng uốn thành một lọn xoăn vắt ngang trán.
Điểm trừ duy nhất chính là đôi giày vải trắng dưới chân, có vài vết đen lau mãi không sạch.
Hết cách, đành phải dùng phấn trắng bôi đi bôi lại.
Tóm lại, trước khi nhìn thấy Thẩm Lê, Thẩm An Nhu cực kỳ hài lòng với bộ dạng này của mình.
Ánh mắt cô ta rơi trên mặt Thẩm Lê, vì ghen tị mà trở nên vặn vẹo.
—— Dựa vào cái gì mà con nhỏ này vẫn có thể sống ung dung tự tại như vậy chứ?
Thẩm An Nhu hít sâu một hơi, dưới cái nhìn của mọi người, cô ta bước đi vững chãi tới trước mặt Thẩm Lê và Khương Thư Lan, nở một nụ cười khiêm tốn và nhã nhặn, ngoan ngoãn ôm lấy vai Thẩm Vĩnh Đức.
Sự hư vinh của Thẩm Vĩnh Đức được thỏa mãn hơn bao giờ hết.
Ông ta vỗ vỗ tay Thẩm An Nhu, “Xem con gái tôi kìa, vừa có tài vừa xinh đẹp, kiếp trước tôi tích đức dữ lắm mới có được con bé đấy.”
Thẩm An Nhu nương theo lời ông ta, như một con công trắng kiêu ngạo, thong thả vuốt ve bộ lông, đón nhận những ánh mắt kinh ngạc hoặc ngưỡng mộ từ những người xung quanh.
Thẩm Lê sớm đã nhìn thấu tâm tư nhỏ mọn của cô ta.
Đã đạo đức giả lại còn ích kỷ, dù có mặc quần áo đẹp đến đâu cũng không che giấu nổi cái mùi hôi thối phát ra từ xương tủy.
Thực ra chiếc váy này không hề vừa vặn.
Chắc là Thẩm Vĩnh Đức sợ Thẩm An Nhu sau này còn lớn nữa nên đặc biệt chọn một cỡ lớn, phần eo và vai rộng thùng thình.
Thẩm An Nhu không biết may vá, chỉ đành tự mình khâu loạn xạ vài mũi, dấu vết lộ ra rất rõ ràng.
Mới nhìn thì chiếc váy mới này có vẻ lung linh đẹp đẽ, nhưng thực chất khoác lên người chẳng khác nào món đồ cũ nhặt được từ đống rác.
Thẩm Vĩnh Đức vẫn không hay biết gì, tiếp tục khoe khoang: “Học hành quả nhiên là có ích, tiền nhuận b.út một bài viết này của con gái tôi đã bằng cả tháng lương của tôi rồi đấy.”
Ông ta thở dài, giả vờ thất vọng nhìn Thẩm Lê: “Mày bây giờ ở nhà vẫn ăn bám mẹ mày, dùng tiền của mẹ mày, mẹ mày một tháng có được bao nhiêu tiền đâu, sớm muộn gì cũng có ngày miệng ăn núi lở thôi.”
Chương 53 Cô trực tiếp vạch trần Thẩm An Nhu ăn cắp bản thảo
Thẩm Vĩnh Đức vẫn chưa nhận thức đúng vị trí của mình, vẫn còn đang chỉ tay năm ngón vào cuộc sống của hai mẹ con Thẩm Lê và Khương Thư Lan.
