Quân Hôn Ngọt Lịm: Trà Xanh Bạch Liên Hoa Làm Báu Vật Sủng Ái Thập Niên 70 - Chương 100
Cập nhật lúc: 27/03/2026 08:10
Thấy Khương Thanh Nhu sảng khoái đồng ý, Trần Lệ như trút được gánh nặng, bèn phẩy tay: "Thế thì cô đi làm luôn đi."
Khương Thanh Nhu ngoan ngoãn "vâng" một tiếng rồi quay lưng bước ra ngoài. Lý Băng vốn định chuồn theo, nhưng lại bị Trần Lệ gọi giật lại. Cô ta hoang mang quay đầu lại nhìn.
Trần Lệ dịu dàng cười với Lý Băng: "Cô là con gái của Đại đội trưởng Lý đúng không? Chồng tôi là cấp dưới của bố cô đấy. Hồi cô còn bé xíu tôi đã từng bế cô rồi, cô quên rồi sao?"
Lý Băng chả nhớ nổi, nhưng vẫn há hốc mồm làm ra vẻ bừng tỉnh: "Ra là cô Trần. Lâu lắm rồi không gặp cô." Sau đó cô ta e thẹn cười cười: "Cô Trần, ban nãy may mà nhờ có cô, nếu không thì thể diện của bố cháu bị cháu làm cho mất hết rồi."
Trần Lệ phẩy tay: "Chuyện nên làm mà. Nhưng ở ngoài kia thì đừng gọi dì là dì Trần nữa, phải gọi là cô giáo Trần, biết chưa?"
"Cháu biết rồi thưa cô giáo Trần." Lý Băng mỉm cười đầy ẩn ý.
Sao Khương Thanh Nhu có thể ngoan ngoãn đi tìm chỉ đạo viên cơ chứ? Vừa quay lưng đi, cô đã tót thẳng đến chỗ Bộ trưởng Lưu của Ban Văn nghệ.
Trước khi đến đây, anh cả đã dặn dò kỹ lưỡng, nếu có việc gì không giải quyết được thì cứ tìm Bộ trưởng Lưu.
Văn phòng bộ trưởng nằm ngay trong Đoàn Văn Công, dễ tìm hơn văn phòng của Sầm Thời nhiều. Khương Thanh Nhu chẳng mất chút sức lực nào đã tìm thấy.
Lúc bước vào, cô còn bắt gặp một gương mặt quen thuộc. Vũ Tư Minh thấy Khương Thanh Nhu thì cũng hơi ngạc nhiên, nhưng chỉ chạm mắt một cái, anh ta đã vội lảng tránh ánh nhìn.
"Cô là... em gái của Khương Thanh Chỉ đấy à?" Bộ trưởng Lưu xoa cằm, nhanh ch.óng nhớ ra.
Trước đó ông đã từng xem ảnh của Khương Thanh Nhu. Một mỹ nhân kiều diễm như vậy, đương nhiên là nhìn một lần không thể nào quên. Hôm nay được tận mắt chứng kiến người thật, ông lại càng kinh ngạc hơn nữa.
Đôi mắt Bộ trưởng Lưu lập tức sáng rực lên, cảm thấy mình đã tìm được ứng cử viên cho vị trí trụ cột rồi. Khương Thanh Nhu gật đầu: "Vâng thưa Bộ trưởng."
Bộ trưởng Lưu trầm ngâm hỏi: "Cô có chuyện gì không?"
Khuôn mặt Khương Thanh Nhu bỗng lộ vẻ khó xử, cô đ.á.n.h mắt sang nhìn Vũ Tư Minh. Dù chuyện này chẳng liên quan gì đến Khương Phi, nhưng dựa vào sự hiểu biết của cô đối với cốt truyện, Vũ Tư Minh nhất định sẽ nhất nhất báo cáo mọi chuyện cho cô ta.
Những gì cô chuẩn bị nói, Vũ Tư Minh cũng sẽ kể lại cho Khương Phi. Bộ trưởng Lưu liếc nhìn Vũ Tư Minh, rồi bảo Khương Thanh Nhu: "Có chuyện gì thì cô cứ nói bình thường đi."
Khương Thanh Nhu hít một hơi thật sâu. Thôi được, vậy thì phải dùng chút "trà xanh" để nói chuyện mới được.
Như thể vừa hạ quyết tâm, cô rành mạch thưa: "Thưa Bộ trưởng, hôm qua tôi và một thành viên trong đoàn là Lý Băng có xảy ra chút xích mích. Chỉ đạo viên đã phạt cô ấy viết thư xin lỗi dán lên bảng thông báo. Tôi suy nghĩ mãi, vẫn thấy chuyện này không được thỏa đáng cho lắm. Dù sao thì đồng chí Lý Băng cũng không cố ý. Cho nên tôi mong ngài cho phép gỡ lá thư xin lỗi của đồng chí Lý Băng xuống, được không ạ?"
"Lại có chuyện này cơ à? Xích mích gì mà làm ầm ĩ lên đến mức ấy?" Không chỉ Bộ trưởng Lưu, ngay cả Vũ Tư Minh cũng phóng ánh mắt đầy nghi hoặc về phía cô.
Khương Thanh Nhu nhỏ giọng tường thuật lại ngọn ngành sự việc, nhưng cô cố tình bỏ qua không nhắc đến từ ngữ thô tục kia.
