Quân Hôn Ngọt Lịm: Trà Xanh Bạch Liên Hoa Làm Báu Vật Sủng Ái Thập Niên 70 - Chương 17
Cập nhật lúc: 27/03/2026 07:01
Sầm Thời vội vàng dập tắt nụ cười mỉm trên môi, nghiêm mặt nói: "Không được bình phẩm người ta như thế."
"Vâng..." Cậu lính bĩu môi, nhưng hễ nhớ lại mấy động tác múa đi vào lòng đất của Khương Thanh Nhu là lại không nín nổi tràng cười.
Hàng ghế ban giám khảo phía trước cũng râm ran tranh luận không dứt. Một nữ giám khảo lên tiếng: "Động tác múa của cô ấy lộ rõ bản chất là tự biên tự diễn, hoàn toàn không phải điệu múa dân tộc Thái bài bản. Các vị tuyệt đối không được chấm điểm cao như vậy."
Vũ Tư Minh lại phản bác: "Điệu múa thực ra chỉ là thứ yếu, trọng tâm của bài thi là đ.á.n.h giá kỹ năng cơ bản. Kỹ năng cơ bản của cô ấy rất xuất sắc."
Ban nãy tuy cũng bật cười, nhưng trong thâm tâm anh ta nhận định Khương Thanh Nhu chưa chắc đã là một con ngốc. Sự dẻo dai cùng nhịp độ chuyển đổi động tác trôi chảy nhịp nhàng như nước chảy mây trôi ấy chứng tỏ cô gái này là một hạt giống vô cùng có triển vọng.
Nữ giám khảo kia lại gân cổ cãi: "Nhưng mấy động tác múa của cô ấy lố bịch quá mức!"
Một vị giám khảo khác chậm rãi phân trần: "Tuy nhiên, những động tác khó nhằn của cô ấy cũng thật sự cho thấy được trình độ kỹ năng cơ bản."
Từ động tác xoạc dọc trên không, lực nâng của cơ bụng, đến sự mềm mại của tay chân. Dẫu có hơi buồn cười, nhưng nhìn thoáng qua cũng đủ biết không phải là hạng tập tành lơ tơ mơ. Hơn nữa, việc đổi sang thi múa dân tộc mới được thông báo từ hai hôm trước. Đối với những thí sinh vốn không chuyên về dòng múa này, trong khoảng thời gian chớp nhoáng như vậy, biểu diễn không đạt chuẩn cũng là chuyện dễ hiểu. Cấp trên cũng đã chỉ thị: tiêu chí chấm thi dựa vào kỹ năng cơ bản và tố chất cá nhân. Cả về hai phương diện này, Khương Thanh Nhu đều đạt điểm xuất sắc.
Nữ giám khảo ngồi ở ngoài cùng nãy giờ vẫn không thể dứt mắt khỏi Khương Thanh Nhu: "Hơn nữa, nhan sắc của cô ấy quá đỗi nổi bật. Đã là thi tuyển thì chuyện có lợi thế về ngoại hình chẳng phải sẽ ăn điểm hơn sao?"
Nữ giám khảo kia sững người, bất giác đưa tay vuốt mặt, hừ lạnh một tiếng: "Vậy thì công bằng ở đâu ra? Một đứa múa may quay cuồng chẳng ra thể thống gì lại có thể dễ dàng vượt mặt biết bao cô gái ngày đêm khổ luyện chỉ nhờ vào khuôn mặt ư?"
Nói rồi, bà ta phết luôn một con số thấp lè tè vào bảng điểm.
Thấy thế, Vũ Tư Minh khẽ thở dài trong bụng. Xem ra Khương Thanh Nhu đành phải nói lời tạm biệt với Đoàn Văn Công rồi.
Nhưng anh ta cũng chẳng lấy làm tiếc rẻ gì cho cam. Rốt cục thì theo những gì anh ta nghe ngóng được từ chỗ Khương Phi, Khương Thanh Nhu vốn dĩ chẳng phải là một nhân tài múa, lần này đúng là có chút lợi dụng kẽ hở vớt vát cơ hội. Tuy nhiên, mức điểm anh ta đ.á.n.h giá hoàn toàn tôn trọng nghệ thuật múa. Bởi lẽ trọng tâm của kỳ thi lần này không nằm ở các thao tác múa, mà là ở những kỹ năng nền tảng cơ bản. Múa dân tộc cũng chỉ là một hình thức biểu diễn để đo đếm kỹ năng mà thôi. Quan trọng nhất vẫn là nền tảng. Vì thế, điểm số mà Vũ Tư Minh đưa ra không hề thấp.
Cậu lính ngồi hàng sau nghe thấy màn tranh luận gay gắt phía trước lại nhịn không được mà thỏ thẻ: "Đoàn trưởng, anh không chấm điểm thật ạ? Cô gái đó mà bị đ.á.n.h rớt thì uổng phí quá."
Sầm Thời không nói một lời, mấy ngón tay thon dài đăt hờ trên bảng ghi điểm bất động thanh sắc.
