Quân Hôn Ngọt Lịm: Trà Xanh Bạch Liên Hoa Làm Báu Vật Sủng Ái Thập Niên 70 - Chương 172
Cập nhật lúc: 27/03/2026 08:16
Như sực nhớ ra điều gì, cô ấy nói tiếp: "Đúng rồi, chỗ tôi vẫn còn chút thịt, hay là để gộp vào rồi tôi nấu cho cậu ăn nhé? Chỉ là tay nghề của tôi chắc chắn không bằng cậu nấu rồi."
Khương Thanh Nhu ngẩng đầu lên: "Mình biết ngay là cậu mua mà. Cậu ra ngoài bằng cách nào thế? Chắc tốn không ít sức nhỉ? Cậu đừng làm thế nữa, chúng mình là bạn tốt, cậu không cần cảm thấy mắc nợ mình chuyện gì đâu."
Cô nói như vậy, và thực sự nghĩ như vậy.
Khương Phi và Lý Băng rõ ràng là nhằm vào cô. Nếu để Bạch Trân Châu xảy ra mệnh hệ gì, lúc đó cô mới thực sự áy náy.
Bạch Trân Châu nhìn dáng vẻ vô tư lự của Khương Thanh Nhu, trong lòng vừa cảm động vừa áy náy: "Cũng không khó mua lắm đâu. Bỏ qua chuyện này đi, cậu thực sự muốn đi tìm Vũ Tư Minh à?"
Cô ấy chẳng hứng thú gì với chuyện của Vũ Tư Minh và Khương Phi, nhưng những việc liên quan đến Khương Thanh Nhu thì cô ấy vẫn muốn hỏi kỹ.
Khương Thanh Nhu gật đầu: "Tìm chứ, sao lại không tìm?"
Vũ Tư Minh đang cảm thấy có lỗi với cô, làm sao cô có thể dễ dàng bỏ qua như thế được?
Chắc chắn cô cũng sẽ không tha cho Khương Phi. Không những không tha, cô còn muốn Khương Phi phải trả cái giá đắt hơn.
Bạch Trân Châu lại nói: "Tôi thấy chuyện Vũ Tư Minh và Khương Phi hình như là thật đấy, hồi trước ở đội múa tôi có nghe cô ta nhắc đến vài lần rồi."
Bình thường cô ấy sẽ không đem chuyện của người khác ra bàn tán, nhưng sợ Khương Thanh Nhu tìm gặp Vũ Tư Minh lại nhận được câu trả lời xác nhận, cô ấy có chút không đành lòng.
Trong tiềm thức, cô ấy cảm thấy như vậy hơi mất mặt.
Khương Thanh Nhu lục tới tận đáy túi, khi nhìn thấy tiền và tem phiếu nhét dưới cùng, trong lòng cô trào dâng sự ấm áp. Anh cả thật tình, ở trong bộ đội thì cô tiêu pha gì đến tiền cơ chứ?
Cô quay đầu nhìn Bạch Trân Châu: "Đó không phải là việc mình quan tâm. Trân Châu, cậu tin mình không? Khương Phi cũng đã hãm hại mình."
Bạch Trân Châu không do dự đáp lời ngay: "Tôi tin, cậu làm gì tôi cũng tin."
Giọng điệu của Khương Thanh Nhu mềm mỏng hơn hẳn: "Vậy là tốt rồi."
Cô nhìn vào đôi mắt đang đong đầy sự mờ mịt của Bạch Trân Châu, trong lòng cuộn trào những cảm xúc phức tạp như sóng cuộn.
Nếu có thể, cô cũng muốn trở thành một người giống như Bạch Trân Châu, đơn thuần, chính nghĩa, lương thiện.
Nhưng ở kiếp trước cô không làm được. Kiếp này, e rằng cũng chẳng thể nào làm được nữa. Cứ tưởng sống ở thời đại này thì không cần phải cẩn thận như đi trên băng mỏng, cùng lắm là thả thính dụ dỗ vài anh chàng mà thôi.
Nào ngờ đâu Lý Băng và Khương Phi lại giở trò chơi thật. Khương Thanh Nhu sao có thể không sợ hãi chứ? Cô đã từng c.h.ế.t một lần rồi, c.h.ế.t thêm lần nữa thì ai biết liệu còn có thể sống lại không?
Những chuyện trước đây chỉ có thể gọi là xích mích nhỏ, rắp tâm nhỏ, cùng lắm là nói xấu sau lưng hay ngáng chân một cú. Những trò mèo này Khương Thanh Nhu hoàn toàn có thể nhẹ nhàng xử lý và trả đũa ngay tắp lự.
Cô thừa nhận trước đây mình chẳng thèm coi Khương Phi ra gì. Khương Thanh Nhu chưa bao giờ nghĩ rằng nữ chính của một cuốn truyện không lương thiện thì thôi đi, đằng này lại còn thâm độc đến mức này.
Nữ phụ độc ác không phải nên là cô sao?
Cả đời này có lẽ cô cũng không thể trở thành người giống như Bạch Trân Châu được nữa. Cho nên cô sẽ dùng cách của riêng mình, bắt Khương Phi phải nếm trải tất cả mọi chuyện này gấp bội lần.
