Quân Hôn Ngọt Lịm: Trà Xanh Bạch Liên Hoa Làm Báu Vật Sủng Ái Thập Niên 70 - Chương 260
Cập nhật lúc: 27/03/2026 09:12
Bước chân của Vũ Tư Minh sững lại, anh ta khẽ bật cười, nhận ra Khương Phi đã hết t.h.u.ố.c chữa thật rồi.
Cô ta rả rích rêu rao cả ngày trời rằng mình bị Khương Thanh Nhu đẩy ngã, trong khi anh ta rõ ràng đã chứng kiến rành rành mười mươi, thế mà cô ta vẫn có thể trơn tuột buông lời dối trá như thật.
Vũ Tư Minh cảm thấy Khương Phi thật đáng sợ, hình như chẳng có chuyện gì là cô ta không dám làm cả.
Trong thâm tâm anh ta thực sự biết ơn Khương Thanh Nhu. Nếu không nhờ Khương Thanh Nhu, anh ta cũng chẳng thể nhanh ch.óng nhìn rõ bộ mặt thật của Khương Phi đến vậy. Hơn nữa, chỉ phải trả giá bằng công việc mà anh ta có thể tự tay cứu vớt cả phần đời còn lại của chính mình.
Vũ Tư Minh đã từng thật lòng muốn bên Khương Phi cả đời. Anh ta trước kia cũng thực sự bị vẻ mỏng manh yếu đuối của cô ta che mắt, một lòng muốn chăm lo cho cô ta đến già.
Hơn nữa, Vũ Tư Minh cũng không dám tưởng tượng, nếu lúc đó anh ta không có mặt ở đó thì ai sẽ đứng ra làm chứng bảo vệ thanh danh cho Khương Thanh Nhu đây? Nếu Khương Phi một mực c.ắ.n càn là bị Khương Thanh Nhu đẩy ngã, thì Khương Thanh Nhu phải lấy gì để tự giải oan cho mình?
Cõi lòng Vũ Tư Minh giờ phút này ngập tràn chua chát, đắng cay.
Kẻ anh ta trao trọn tình cảm, không ngờ lại là hạng người như vậy. Cô gái mà anh ta đem lòng yêu thương, hóa ra lại chẳng có lấy một phẩm chất lương thiện mảy may nào.
Khương Phi thấy Vũ Tư Minh có vẻ định đi thật, liền cuống quýt, bắt đầu la hét om sòm như một mụ đanh đá. Vũ Tư Minh hết cách, đành dừng bước, chậm rãi ngoái đầu lại:
"Khương Phi, cô đúng là không có lương tâm."
Khương Phi sững sờ.
Vũ Tư Minh lắc đầu, nói tiếp: "Những chuyện khác của cô tôi không tường tận, mà tôi cũng chẳng mấy tin tưởng cô nữa rồi. Nhưng chỉ riêng tôi thôi, cá nhân tôi đây, cô đang nhìn thẳng vào mắt tôi mà vẫn có thể thốt ra câu tại sao mọi người đều bênh vực Khương Thanh Nhu sao? Công bằng mà nói, những ân cần tôi dành cho cô trước kia, cô vứt sọt rác hết rồi à? Sao cô có thể chẳng thèm đếm xỉa gì đến cảm nhận của tôi mà phun ra mấy lời lẽ thế này? Tôi cứ đinh ninh là mình đã móc trọn con tim bày ra trước mặt cô rồi, thế mà cô lại gào lên ở đây là chẳng có ai yêu, chẳng có ai xót..."
Nói đến cuối, anh ta cười khổ: "Cũng phải, trong mắt cô thì cô là người đáng thương nhất. Cô luôn thành thạo cái màn dựng lên một thế giới mà tất cả mọi người đều phụ bạc cô, vậy cứ coi như tôi phụ em đi."
Sầm Thời vừa định ra lấy xe thì chợt thấy hai chiếc xe cảnh sát hú còi tiến vào từ cổng doanh trại.
Anh nhíu mày. Cô gái nhỏ ở nhà quả nhiên được cưng chiều lên tận trời, chưa có chứng cứ gì mà anh cả nhà cô đã hầm hầm đến tận nơi đòi bắt người rồi.
Cầm theo tờ đơn tự thú mà Vũ Tư Minh mới viết lúc sáng, Sầm Thời vội vã xuống lầu.
Khương Thanh Chỉ thấy Sầm Thời vội vàng chạy tới, vốn định bảo không phải đến tìm cậu ta. Ai ngờ người kia tiến thẳng đến, dúi món đồ trong tay cho anh ấy: "Anh xem qua đi."
Khương Thanh Chỉ thấy dáng vẻ của Sầm Thời có vẻ đang bàn chuyện hệ trọng nên thôi không móc mỉa nữa, cúi đầu nghiêm túc đọc.
Đọc xong, ánh mắt anh ấy lộ ra vẻ tán thưởng hiếm hoi dành cho Sầm Thời: "Đúng lúc lắm."
