Quân Hôn Ngọt Lịm: Trà Xanh Bạch Liên Hoa Làm Báu Vật Sủng Ái Thập Niên 70 - Chương 281
Cập nhật lúc: 27/03/2026 09:14
Khương Thanh Chỉ cười khẩy một tiếng.
Sao có thể không thấy đường? Đi lính thì lần đầu tiên phải kiểm tra là thị lực, mỗi năm đều phải khám lại. Một người quanh năm được phái đi thi hành nhiệm vụ ở tuyến đầu như Sầm Thời, thị lực chắc chắn không có vấn đề gì.
Thậm chí khả năng nhìn ban đêm cũng phải xuất sắc mới đúng.
Tuy nhiên, điều này cũng làm anh ấy nhận ra một điểm.
Sầm Thời không dễ tức giận. Anh tức giận như vậy, chắc chắn là vì nhìn thấy chuyện gì đó. Việc Sầm Thời đi theo Khương Thanh Nhu ra ngoài, Khương Thanh Chỉ đều đã thấy hết.
Lúc đó trong lòng anh ấy còn đang bực tức cơ.
Anh ấy bước tới trước mặt Khương Chính. Khương Chính tưởng Khương Thanh Chỉ định giúp mình tháo băng dính nên vội vàng ngẩng đầu lên, liên tục phát ra những tiếng "Ưm ưm ưm" như muốn nói gì đó.
Thế nhưng Khương Thanh Chỉ bỗng cười rộ lên. Anh ấy ngoảnh lại nói với Sầm Thời: "Em gái tôi bảo Khương Chính đi cà nhắc, có vẻ trên người bị thương không ít. Cậu có muốn cùng tôi kiểm tra kỹ một chút không?"
Anh ấy hiểu rất rõ ẩn ý của Khương Thanh Nhu. Đường đường là cục trưởng Sở Công an, anh ấy thừa sức nhìn ra tình trạng cơ bản của Khương Chính ra sao.
Vốn dĩ trong lòng còn đang do dự xem có nên ra tay trước mặt Sầm Thời hay không, không ngờ Sầm Thời đã động thủ từ sớm rồi.
Nghe Khương Thanh Chỉ nhắc đến lời Khương Thanh Nhu, Sầm Thời bước lên một bước không mảy may do dự. Anh ném cho Khương Chính một ánh nhìn u ám, lạnh nhạt nói: "Vậy nên bắt đầu kiểm tra từ đâu thì tốt nhỉ..."
Nhìn hai người đàn ông cao lớn đang nắn gân bẻ cốt tiến về phía mình, ánh mắt Khương Chính đã bị lấp đầy bởi nỗi kinh hoàng. Anh ta lùi lại hai bước, rồi xoay người cắm cổ chạy.
Chạy được mấy bước, phát hiện phía sau không có tiếng bước chân, Khương Chính ngoái đầu nhìn lại. Hai bóng người cao lớn kia vẫn đứng yên tại chỗ, dường như không có ý định đuổi theo.
Anh ta thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ có phải thằng nhãi Khương Thanh Chỉ định chừa cho mình một con đường sống hay không?
Vừa mới giảm tốc độ chạy, phía sau bỗng vang lên tiếng nổ máy ô tô.
Khương Chính từ từ trừng lớn hai mắt. Lúc anh ta kinh hoàng quay đầu lại thì đã thấy một chiếc xe cảnh sát đang lao vun v.út về phía mình. Hai người ngồi trong xe chính là bọn họ. Hai luồng ánh sáng ch.ói lòa từ đèn xe quét thẳng vào mặt anh ta, tốc độ xe cực nhanh.
Khương Chính đứng chôn chân tại chỗ, dường như quên béng mất việc phải bỏ chạy.
Không, là chạy không thoát!
Lúc Khương Thanh Nhu dẫn Cố Hiểu Nguyệt và mẹ Cố Hiểu Nguyệt ra ngoài, Sầm Thời vừa lúc đang lau đèn xe. Cô tiến lên một bước, vừa định hỏi Sầm Thời xem có chuyện gì thì lại e ngại xung quanh đông người, đành dùng ánh mắt dò hỏi liếc nhìn anh cả.
Khương Thanh Chỉ lắc đầu, vẻ mặt bình thản: "Không có chuyện gì."
Sau đó anh ấy đi lướt qua Khương Thanh Nhu, đến chào hỏi Cố Hiểu Nguyệt và mẹ cô ấy: "Cháu là cục trưởng Sở Công an thành phố. Mọi người đã mang đủ đồ cần thiết rồi chứ?"
Mẹ Cố Hiểu Nguyệt nghe Khương Thanh Chỉ tự giới thiệu thì kinh ngạc mất một nhịp, nhưng với người từng trải nghiệm nhiều sóng gió, bà rất nhanh ch.óng lấy lại vẻ tự nhiên, bắt tay Khương Thanh Chỉ, giọng hơi nghẹn ngào: "Lần này may mà có mọi người giúp đỡ, mọi người đúng là người tốt."
Nói rồi bà nhìn sang Khương Thanh Nhu, cô mím môi tỏ vẻ đồng cảm.
