Quân Hôn Ngọt Lịm: Trà Xanh Bạch Liên Hoa Làm Báu Vật Sủng Ái Thập Niên 70 - Chương 386
Cập nhật lúc: 27/03/2026 09:24
Nhưng tên quân nhân trốn ở cuối cùng kia thì không thấy vậy. Hắn sợ đến mức mặt cắt không còn giọt m.á.u. Vốn tưởng đứng trong góc là thoát nạn, ai ngờ người phụ nữ này lại là kẻ tàn nhẫn thật, từng người một đều bị cô nhận ra.
Tiếng bước chân một nhẹ một nặng kia càng đến gần, sự căng thẳng và sợ hãi trong lòng hắn càng bùng nổ. Hắn gần như suy sụp, nếu để bọn họ tự đứng ra thì còn đỡ, đằng này lúc đang đứng nghiêm còn bị điểm mặt từng người...
Hắn đột nhiên ngã nhào xuống đất cái "bộp".
Các quân nhân khác vẫn đứng nghiêm không dám nhúc nhích. Khương Thanh Nhu bước lên phía trước vài bước, quay đầu cười nói với Liên trưởng: "Đây chính là người cuối cùng."
Liên trưởng gật đầu, ra lệnh cho hai người khiêng tên đó đi. Khương Thanh Nhu và Sầm Thời cũng đi theo. Hành động vừa rồi của Khương Thanh Nhu lọt vào mắt Sầm Thời, anh chỉ thấy đúng là người phụ nữ của anh, cái kiểu dày vò tâm lý này quả thực là đủ đô.
Làm xong những việc này, tâm trạng Khương Thanh Nhu cũng thoải mái hơn nhiều, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.
Lúc này, đám quân nhân còn lại mới dám nhìn theo bóng lưng của Khương Thanh Nhu. Có vài nam đồng chí đã ý thức được sự việc nghiêm trọng ra sao nên cảm thấy vô cùng may mắn vì mình đã không tham gia vào.
Nhưng Khương Thanh Nhu trong truyền thuyết này, vừa nhìn thoáng qua quả thực rất đẹp, ngay cả bóng lưng cũng quyến rũ như vậy, chẳng trách Đoàn trưởng Sầm và Doanh trưởng Hạ lại tranh giành nhau đến sứt đầu mẻ trán vì cô gái này.
Hơn nữa, đúng là có bản lĩnh thật...
"Bạch Trân Châu, Khương Thanh Nhu thực sự tìm đến tận cửa rồi sao? Cô ta có bản lĩnh thế thật à?" Thấy Khương Thanh Nhu rời phòng múa đã được một lúc, vài cô gái tò mò không kìm được bèn lại gần hỏi.
Bạch Trân Châu lạnh lùng đáp: "Liên quan gì đến các người? Lúc nãy cô ấy ở đây sao không thấy các người giúp đỡ? Chỉ giỏi chèn ép người khác."
Nói xong, cô bỏ đi, tiếp tục tập múa.
Có vài chuyện, Bạch Trân Châu cũng phải sau khi tiếp xúc nhiều với Khương Thanh Nhu mới nhận ra. Trước đây cô có nhân duyên tốt, bản thân lại không thích quan sát nên thấy mấy cô gái này có vẻ đều không tệ, rất dễ ở chung.
Sau này quen Khương Thanh Nhu, khi đi bên cạnh cô, Bạch Trân Châu mới phát hiện ra những ánh mắt khinh bỉ và sự nhắm vào Khương Thanh Nhu, hơn nữa dường như hết đợt này đến đợt khác, chẳng bao giờ dừng lại.
Ngay cả những người dường như không tham gia vào cũng chỉ đứng xem kịch, có chút thái độ chờ xem trò hay.
Nếu nói trước đây là do Khương Phi giở trò nên mới như vậy thì còn miễn cưỡng coi là có lý do.
Nhưng giờ Khương Phi đã không còn ở đây mà vẫn như vậy, Bạch Trân Châu cho rằng đó là do sự đố kỵ.
Khương Thanh Nhu xinh đẹp, khả năng múa tốt, rất được cô giáo Phùng và Bộ trưởng Lưu trọng dụng, nên mọi người trong lòng đều khó chịu. Ở ký túc xá, Khương Thanh Nhu có quan hệ tốt với dì Hoàng, dì Hoàng sẵn lòng cho cô vài ưu tiên, họ lại cho rằng dì Hoàng thiên vị. Còn được nhiều người đàn ông xuất sắc yêu mến lại là một điểm khiến mọi người ghen tị với Khương Thanh Nhu.
Chưa kể đến gia thế gần như hoàn hảo của cô.
Cộng lại, những điểm "nổi bật" thêm này của Khương Thanh Nhu quả thực khiến cô trở thành tâm điểm bàn tán dù ở đâu trong đội múa.
Mà bản thân cô thì làm sai điều gì chứ? Ngoài gia thế là trời sinh, những thứ khác đều là do Khương Thanh Nhu nỗ lực và dùng sức hút nhân cách của bản thân mà có được. Nếu chỉ vì điều này mà bị người ta nhắm vào, thì Bạch Trân Châu thà chọn trở thành kẻ khác biệt trong số họ.
