Quân Hôn Ngọt Lịm: Trà Xanh Bạch Liên Hoa Làm Báu Vật Sủng Ái Thập Niên 70 - Chương 42
Cập nhật lúc: 27/03/2026 08:04
Chỉ có thằng ranh Hạ Vĩ này lần nào cũng hấp tấp vội vàng, gót chân dậm mạnh chỉ hận không thể xuyên thủng cả sàn nhà.
Nên không phải Hạ Vĩ thì còn là ai?
Hạ Vĩ tưởng Vệ Thủ trưởng đang khen mình, bèn gãi gãi gáy xấu hổ: "Làm việc cho thủ trưởng, cúc cung tận tụy đến c.h.ế.t mới thôi mà bác!"
Nói xong, anh ấy lại cảm thấy hơi sai sai.
Rõ ràng đây là lo chuyện cưới xin cho Đoàn trưởng Sầm, anh ấy chỉ là người qua đường hóng hớt, có cần phải cúc cung tận tụy không nhỉ?
Nhưng nhìn sắc mặt đang dần xầm xì của Vệ Thủ trưởng, anh ấy vội vàng đưa hồ sơ qua, cười tít mắt: "Thành phần gia đình của đồng chí Khương Thanh Nhu này rất tốt, khá là xứng đôi với đoàn trưởng nhà cháu."
Lại bồi thêm: "Nhất là anh cả với anh hai của cô ấy, không ngờ đều là bộ đội xuất ngũ cả. Thảo nào lần trước cô ấy lại nói ra được mấy lời như thế, hóa ra cả nhà đều là thanh niên ôm chí lớn!"
Hạ Vĩ nhớ lại những lời Khương Thanh Nhu nói ngoài phòng trang điểm hôm qua.
Nói thật, nghe xong anh ấy cũng sục sôi nhiệt huyết.
Vệ Thủ trưởng hỏi: "Lời gì? Cậu còn nói chuyện với cô bé rồi à?"
Hạ Vĩ vội xua tay: "Làm gì có chuyện đó, chuyện là thế này..."
Anh ấy lải nhải kể lại một lượt câu chuyện hôm qua cho Vệ Thủ trưởng nghe.
Lúc đầu Vệ Thủ trưởng còn thấy phiền vì Hạ Vĩ lải nhải lắm lời, nhưng nghe đến cuối, trên mặt ông cũng bất giác lộ vẻ tán thưởng: "Đúng là một cô gái tốt."
Sau đó ông mở túi hồ sơ ra, bắt đầu đọc.
Càng đọc càng thấy ưng ý.
Dù Vệ Thủ trưởng từng nghĩ chỉ cần Sầm Thời ưng mắt thì không cần để ý đến gia thế nhà gái làm gì.
Nhưng tự đáy lòng, bảo không quan tâm là điều không thể.
Bởi gia thế của một người sẽ ảnh hưởng rất lớn đến môi trường trưởng thành, và càng ảnh hưởng đến tư tưởng, nhân cách của người đó.
Hạ Vĩ nhìn nụ cười trên mặt Vệ Thủ trưởng, trong lòng nhịn không được lẩm bẩm: Gia thế người ta tốt thật đấy, nhưng ngộ nhỡ mắt người ta nhìn cao hơn, chưa chắc đã ưng mắt Đoàn trưởng đâu.
Cũng không phải do thân phận gì, mà là vì cô gái đó quả thực đẹp ngút ngàn.
Cuối cùng Vệ Thủ trưởng cũng nhìn thấy ảnh chụp của Khương Thanh Nhu, hai mắt ông lập tức sáng rực:
"Cái này với Sầm Thời đúng là trời sinh một cặp!"
Hạ Vĩ vội vàng hùa theo: "Đẹp thật đấy ạ, với lại thưa thủ trưởng, bên ngoài cô ấy còn đẹp hơn nhiều cơ!"
Anh ấy cũng xem qua bức ảnh này, lên hình trông cứng đơ hơn bên ngoài nhiều, trong ánh mắt cũng chẳng có được sự tự tin như lúc Khương Thanh Nhu đứng trên sân khấu.
Phải nhìn tận mắt mới biết cô ấy xinh đẹp đến nhường nào.
Nghe xong, Vệ Thủ trưởng gật gù hài lòng, sau đó rút ra một tờ lý lịch: "Anh trai con bé là Khương Thanh Chỉ?"
Vừa rồi ông chỉ lướt qua loa, không để tâm lắm, giờ chú ý nhìn lại mới nhận ra là người quen.
Có người quen, thế chẳng phải là dễ ra tay hơn sao?
Lúc về nhà, tâm trạng của Khương Thanh Chỉ cực kỳ tồi tệ.
Nhìn thấy Khương Thanh Nhu đang hí hoáy nghịch mớ đồ cô và Khương Thanh Nhượng mới mua hôm nay, tâm trạng anh ấy càng tụt dốc t.h.ả.m hại.
Thấy anh cả về, mắt Khương Thanh Nhu sáng lên, vẫy vẫy tay: "Anh cả lại đây nhanh lên! Xem bọn em mua được gì này!"
Khương Thanh Chỉ bước tới, nhìn đống vải vụn lộn xộn trên bàn, anh ấy hít một hơi thật sâu, hỏi: "Đang làm cái trò gì thế này?"
