Quân Hôn Ngọt Lịm: Trà Xanh Bạch Liên Hoa Làm Báu Vật Sủng Ái Thập Niên 70 - Chương 445
Cập nhật lúc: 27/03/2026 10:09
Có người thậm chí bắt đầu oán trách Triệu Tiểu Chi, lúc trước nếu không phải Triệu Tiểu Chi châm ngòi, bọn họ thực ra cũng chẳng đến mức cùng nhau nói xấu sau lưng Khương Thanh Nhu.
"Tiểu Chi, cậu thật không để bụng chuyện cũ nhỉ, anh trai của Khương Thanh Nhu mà cậu cũng dám trêu chọc, cậu quên trước đây mình nói gì về Khương Thanh Nhu rồi à?"
"Đúng thế, lần đầu tiên mình thấy con gái chủ động hẹn người ta ở bên ngoài đấy, cậu dũng cảm thật đấy."
Triệu Tiểu Chi trừng mắt nhìn người vừa nói câu này, giận dữ quay về ký túc xá.
Vừa về đến nơi, cô ta không nhịn được mà úp mặt vào chăn khóc hu hu.
Vốn dĩ Khương Thanh Nhu muốn giữ Bạch Trân Châu ở lại nhà ăn cơm, nhưng Bạch Trân Châu khó xử từ chối, Khương Thanh Nhu đành để Khương Thanh Chỉ đưa Bạch Trân Châu về nhà trước.
Bạch Trân Châu vừa đi, Khương Thanh Chỉ liền quay sang trách Khương Thanh Nhượng: "Vừa rồi cậu chạy đi đâu?"
Khương Thanh Nhượng nghĩ đến chuyện đó là buồn cười, vai cậu rung lên bần bật, nhịn cười đến mức suýt sặc: "Em chẳng phải đang tạo cơ hội cho anh sao, nhìn anh kìa, gã đàn ông ế."
Khương Thanh Nhu nhớ lại cảnh vừa rồi thấy anh cả mặt mày khó xử cũng muốn cười, cô há miệng đòi công: "Anh cả, anh xem, em vì giúp anh mà sắp bị mang tiếng là ngang ngược tùy hứng rồi, anh định cảm ơn em thế nào đây?"
Khương Thanh Chỉ nhìn Khương Thanh Nhu qua gương chiếu hậu: "Nói em ngang ngược tùy hứng cũng đâu có sai."
Khương Thanh Nhượng liền đứng ra bênh vực: "Thế thì đã sao? Nhu Nhu nhà chúng ta phải thế mới không bị bắt nạt chứ! Có giỏi thì anh đi mà hẹn hò với người ta đi!"
Khương Thanh Chỉ rút tay ra b.úng một cái vào trán Khương Thanh Nhượng: "Thế sao được, ngày mai anh phải đưa đứa em trai thiểu năng của anh đi chơi."
"Anh!" Khương Thanh Nhượng giơ nanh múa vuốt định đ.á.n.h trả, Khương Thanh Chỉ chỉ cần một câu nhàn nhạt "Anh đang lái xe" là cậu lại quay về nguyên hình.
Khương Thanh Nhu ở phía sau cười đến mức suýt không thở nổi, Khương Thanh Chỉ vừa bất lực vừa lái xe chậm lại.
Cuối cùng Khương Thanh Nhu mới hỏi: "Anh cả, thế anh đã nghĩ là mình muốn tìm một cô gái như thế nào chưa? Anh không định cả đời không kết hôn đấy chứ?"
Khương Thanh Nhượng nghe thấy câu hỏi này liền vội vàng rụt cổ lại, sợ câu hỏi rơi trúng đầu mình.
Khương Thanh Chỉ im lặng rất lâu, sắp đến nhà rồi, cậu mới dừng xe khẽ nói: "Trong lòng anh, kết hôn chưa bao giờ là chuyện quan trọng, anh cũng chưa từng động lòng với ai. Bây giờ anh chỉ muốn các em được tốt, việc khác anh không có ý định gì. Để kết hôn mà tìm bừa một cô gái lập gia đình cũng là hành vi rất vô trách nhiệm."
Khương Thanh Nhượng nghe mà nửa hiểu nửa không, Khương Thanh Nhu lại suýt nữa vỗ tay khen ngợi anh cả.
Khương Thanh Chỉ lại nhìn sang Khương Thanh Nhu: "Em ở lại chút, anh có chuyện muốn hỏi em."
"Em không thể ở đây được sao?" Khương Thanh Nhượng nhìn ánh mắt bỗng trở nên nghiêm trọng của Khương Thanh Chỉ thì không muốn đi.
Giữ riêng Nhu Nhu lại làm gì? Chắc chắn không phải chuyện tốt.
Nếu là chuyện tốt, cậu đi thì đi thôi, cậu không tranh với Nhu Nhu đâu.
Khương Thanh Chỉ gạt dây an toàn của Khương Thanh Nhượng xuống, rồi rướn người qua mở cửa ghế phụ: "Xuống xe trước đi."
Giọng điệu không nặng, nhưng Khương Thanh Nhượng lại cảm nhận được một luồng áp lực khó hiểu.
Nhưng cậu nghĩ lại, mình đâu phải cấp dưới của anh, cũng chẳng phải người nhờ vả anh việc gì, mình sợ anh làm gì?
