Quân Hôn Ngọt Lịm: Trà Xanh Bạch Liên Hoa Làm Báu Vật Sủng Ái Thập Niên 70 - Chương 535
Cập nhật lúc: 27/03/2026 10:18
Khi một người đã đủ mạnh mẽ, thì lời xin lỗi cũng giống như thứ dư thừa.
Cha Bạch cười mấy tiếng: "Trân Châu, con thực sự lớn rồi. Cha có thể làm quen lại với con không? Buổi diễn hôm nay của con, có thể về nhảy cho cha xem một lần không?"
Bạch Trân Châu khẽ run vai.
So với lời xin lỗi, cô không chịu nổi những sự dịu dàng này.
Cha Bạch thở dài sâu thẳm: "Thời gian qua cha đã nghĩ rất nhiều. Thực ra không phải con không thể rời nhà, mà là cha và mẹ con không thể thiếu con. Trân Châu, con nói đúng, cha nên sửa đổi cách đối xử với con trước kia đi thôi."
Bạch Trân Châu nửa tin nửa ngờ quay đầu lại.
Mẹ Bạch vẫn đang khóc, Bạch Trân Châu không còn tâm trí lo cho mẹ nữa, cô giờ đang khao khát muốn biết rốt cuộc trong lòng cha đang nghĩ gì.
Ông nói là thật hay giả?
Cha Bạch lắc đầu: "Những ngày này, cha đã nhớ lại chính mình thời còn nhỏ."
"Khi cha nhỏ, ông nội con cũng giáo d.ụ.c cha như thế. Thời gian trôi qua, cha đã quên mất cảm giác lúc đó. Sau này cha lớn lên, lại cảm thấy phương pháp giáo d.ụ.c đó dạy ra đứa trẻ cũng không tệ. Nhưng khoảng thời gian này, cha không ngừng hồi tưởng lại, bản thân cha thời trẻ có thực sự cảm thấy phương pháp đó tốt không?"
"Cho đến vừa nãy, cha mới nhận ra nhược điểm lớn nhất của nó."
"Cha quả thực là đứa con xuất sắc nhất của ông nội, nhưng cha cũng là người bay xa nhất khỏi ông. Trân Châu, cha chỉ có mình con là con gái, cha không muốn sau này chúng ta thiên nam địa bắc, con cũng rời xa cha."
Nước mắt Bạch Trân Châu lúc này mới rơi xuống, ngây ngốc gọi một tiếng: "Cha..."
Nhìn gia đình họ Bạch rời đi, trên gương mặt Khương Thanh Nhu lộ ra nụ cười vui vẻ: "Thật tốt, Trân Châu cuối cùng đã làm hòa với cha mẹ rồi!"
"Giờ thì đến lượt cho anh hôn được chưa?"
Tuy là câu hỏi, nhưng Sầm Thời không hề có ý đợi cô trả lời, ngay sau đó anh đã áp người tới.
Khương Thanh Nhu vẫn luôn lo lắng cho chuyện của Bạch Trân Châu, không nỡ rời đi, cũng không cho Sầm Thời làm phiền cô. Hai người cứ ngồi trong chiếc xe tối om, lắng nghe những lời bên ngoài.
Thậm chí vừa nãy lúc Bạch Trân Châu sắp rời đi một mình, Khương Thanh Nhu còn định xuống xe để đón Bạch Trân Châu về nhà mình đón Tết. Chính Sầm Thời đã giữ cô lại, nhân tiện còn đ.á.n.h cược với Khương Thanh Nhu.
Anh cá là cha của Bạch Trân Châu nhất định sẽ xin lỗi chân thành với cô. Lúc đó Khương Thanh Nhu đang giận, đương nhiên cho rằng cha của Bạch Trân Châu là một người đàn ông cực kỳ gia trưởng, xin lỗi ư? Không thể nào.
Thua cược thì phải chịu, Khương Thanh Nhu bị Sầm Thời đè ở ghế phụ hôn đủ rồi mới không phục hỏi: "Sao anh biết hay vậy? Nhìn ra được luôn à?"
"Anh chỉ nhìn ra ông ấy thực sự quan tâm đến con gái mình. Hơn nữa lúc Bạch Trân Châu nói những lời đó, ông ấy nghe rất chăm chú. Thứ hai, khi mẹ của Bạch Trân Châu than khóc, ông ấy rõ ràng đã lộ ra vẻ mất kiên nhẫn." Sầm Thời thuật lại những gì anh nhìn thấy.
Khương Thanh Nhu rất phục khả năng quan sát của anh: "Lợi hại thế, vậy chẳng phải chuyện gì anh cũng biết sao?"
Cô vẫn còn hơi men, nhân cơ hội này tinh nghịch lè lưỡi: "Nhưng mà, nếu em muốn giấu anh thì anh cũng đừng hòng biết được."
Sầm Thời khởi động xe, cười bất lực: "Em đang nói đến chuyện nào? Chuyện ngay từ đầu cố tình gài bẫy anh, hay là chuyện cái chân của Khương Phi?"
