Quân Hôn Ngọt Lịm: Trà Xanh Bạch Liên Hoa Làm Báu Vật Sủng Ái Thập Niên 70 - Chương 537

Cập nhật lúc: 27/03/2026 10:18

Sầm Thời suy nghĩ một chút, trịnh trọng gật đầu: "Vâng."

Khương Viễn nhìn bóng lưng Sầm Thời rời đi, lòng cảm thấy rất khó chịu.

Tuy Sầm Thời đã hứa chắc chắn, nhưng cứ cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó. Lúc này chẳng phải Sầm Thời nên ở trước mặt bố vợ tương lai mà nước mắt giàn giụa thề thốt sao?

Nghĩ đến đây, Khương Viễn lại thấy không thoải mái, tức tối về phòng, mặc cho vợ Tề Phương hỏi thế nào ông cũng không nói.

Đồng chí Khương già thầm nghĩ, ngày mai nhất định phải cho Sầm Thời biết tay!

Ngày hôm sau, Sầm Thời dậy từ rất sớm. Anh thu dọn những thứ đã chuẩn bị xong, vừa định ra cửa thì phát hiện có người đến sớm hơn cả mình.

Nhìn rõ là ai, mí mắt Sầm Thời giật giật: "Ông không về đón Tết, đứng trước cửa nhà tôi làm gì?"

Tuy hỏi vậy, nhưng Sầm Thời thấy Vệ Thủ trưởng hôm nay ăn mặc trịnh trọng giống mình, anh gần như đoán được ông định làm gì.

Vệ Thủ trưởng cười ha hả: "Tôi đương nhiên là phải đi cùng cậu tới nhà đồng chí Khương Thanh Nhu bái phỏng gia đình họ rồi."

Sầm Thời bị vẻ đường hoàng của Vệ Thủ trưởng chọc cười, trong lòng chợt dâng lên một luồng ấm áp.

Đôi lông mày đen láy khẽ động: "Ông đâu phải..."

Vệ Thủ trưởng tức giận ngắt lời: "Cậu nhóc này, nói cái gì thế hả?"

Sầm Thời im lặng, tự mình đi về phía trước, Vệ Thủ trưởng cũng không để bụng, cứ tự nhiên đi theo sau.

"Thật sự đi đấy à?" Sầm Thời không nhịn được quay đầu lại.

Thực ra trong lòng anh cũng có cảm giác không nói nên lời.

Anh và Vệ Thủ trưởng ở bên nhau không nhiều, nhưng từ khi anh bắt đầu hiểu chuyện, cái tên Vệ Thủ trưởng gần như gắn liền với cả cuộc đời anh.

Giống như chính Vệ Thủ trưởng từng nói, cha mẹ Sầm Thời mất, ông coi Sầm Thời như con đẻ.

Sầm Thời tất nhiên có tình cảm với Vệ Thủ trưởng, nhưng cảm xúc của anh vốn dĩ nội liễm đến đáng sợ, không biết cách bày tỏ, cũng chẳng dám bày tỏ.

Nhưng Vệ Thủ trưởng dù sao cũng không phải cha đẻ, lại giữ chức vụ cao, chuyện này ảnh hưởng rất lớn tới chính ông, nên Sầm Thời không muốn Vệ Thủ trưởng đi chuyến này.

Anh bình thường cố ý tránh hiềm nghi cũng là vì lý do đó.

Vệ Thủ trưởng liếc Sầm Thời một cái, rồi thong dong vượt lên đi trước: "Tất nhiên đi chứ! Nói cho cậu biết, chuyện này là có quy tắc đấy. Cậu tưởng nhà họ Khương không cần cậu thì cậu không cần dẫn người tới à? Tôi bảo cậu này, nhà trai lên nhà gái phải mang theo bà mối hoặc người nhà mình, cậu chọn đi."

Nói xong, ông không dám nhìn mặt Sầm Thời.

Thú thật, đây là điều Vệ Thủ trưởng tự bịa ra, ông không biết, ông nói bừa đấy.

Sầm Thời ở phía sau quả nhiên im lặng.

Đúng lúc Vệ Thủ trưởng cảm thấy có phải mình bị lộ tẩy rồi không, đang cân nhắc có nên nói lại cho t.ử tế không, Sầm Thời nửa tin nửa ngờ buông một câu: "Thật ạ?"

Vệ Thủ trưởng nghe vậy mừng rơn trong lòng, bản lĩnh của người lính mấy chục năm đã giúp ông đè nén niềm vui này xuống.

Ông càng ra vẻ nghiêm túc nói: "Tất nhiên rồi! Nếu không cậu đơn thương độc mã đi, ai biết cậu là đến bàn chuyện cưới hỏi? Chuyện này cậu không rành đâu, tôi có kinh nghiệm, nghe tôi!"

Sầm Thời: "... Ông có kinh nghiệm phong phú lắm sao?"

Vệ Thủ trưởng: "... Nói nữa là tôi không đi đấy."

Sầm Thời gật đầu: "Thế cũng được, vừa khéo cháu tiễn ông về đến cửa nhà."

Lòng Vệ Thủ trưởng nghẹn ứ, rồi mắng một câu: "Cái thằng nhóc c.h.ế.t tiệt này! Tôi là đi chống lưng cho cậu đấy, cậu có hiểu không? Tôi không lo cậu bắt nạt đồng chí Khương Thanh Nhu, cái khúc gỗ mục như cậu thì bắt nạt được ai? Tôi cũng chẳng lo đồng chí Khương Thanh Nhu bắt nạt cậu, dù sao người ta cũng là một cô gái tốt!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.