Quân Hôn Ngọt Lịm: Trà Xanh Bạch Liên Hoa Làm Báu Vật Sủng Ái Thập Niên 70 - Chương 85
Cập nhật lúc: 27/03/2026 08:08
Tổng cộng có bốn chốn: văn phòng, doanh trại, nhà ăn, và căn nhà quân đội phân cho ở khu gia thuộc.
"Bây giờ chắc anh ấy đang ở văn phòng, nếu không có, cô cứ quay lại đây, tôi sẽ đi vào doanh trại tìm người." Hạ Vĩ không yên tâm dặn dò thêm: "Nhưng có lẽ anh ấy sẽ không nhận đâu, không phải nhằm vào cô đâu, chỉ là trước giờ anh ấy không quen nhận đồ của ai cả."
Anh ấy tiếp lời: "Hay là cô đưa thẳng cho tôi đi, tôi nghĩ cách đưa cho anh ấy?"
Chốn doanh trại không phải ai cũng vào được, hơn nữa, kể cả gặp được người, có đưa đồ tận tay được hay không lại là một bài toán khó.
Khương Thanh Nhu gật đầu, mỉm cười đáp: "Để tôi thử xem sao đã, cảm ơn Đội trưởng Hạ nhé."
Nói rồi cô lật đật chạy về hướng văn phòng.
Hạ Vĩ nở nụ cười nhìn theo bóng lưng Khương Thanh Nhu, thầm nghĩ cô gái này cũng to gan ra phết.
Lại nói, Khương Thanh Chỉ ơi là Khương Thanh Chỉ, cậu đừng có mà tức hộc m.á.u ở nhà đấy nhé!
Khương Thanh Nhu vừa khuất bóng, cậu lính trẻ ban nãy đã lon ton chạy ra hỏi Hạ Vĩ: "Đội trưởng Hạ, cô gái khi nãy là ai vậy? Trông lạ mặt quá."
Hạ Vĩ bị gọi mấy tiếng mới giật mình hoàn hồn, không khỏi trừng mắt lườm cậu lính nọ: "Nhìn cái gì mà nhìn? Lạ mặt là đúng rồi, lạ mặt thì cứ coi như người dưng nước lã là xong!"
Dứt lời anh ấy bưng khư khư hộp cơm, sướng rơn cả người đi tuốt vào trong.
Cậu lính vừa gãi gãi gáy vừa lầm bầm: "Chẳng phải anh cũng đang nhìn đấy thây..."
Khương Thanh Nhu rảo bước thoăn thoắt, trong đầu không ngừng nhẩm niệm: Phải ở văn phòng đấy nhé.
Bây giờ đang là buổi trưa, tuy vắng người nhưng không phải không có ai, trông bề ngoài cô và Sầm Thời vẫn đang trong giai đoạn cần tị hiềm.
Tốt nhất chỉ nên nhờ vả Hạ Vĩ.
Nhưng nếu Sầm Thời ở văn phòng thì biết đâu lại có cơ hội được ở chung không chừng.
Lời cầu nguyện của Khương Thanh Nhu mất linh. Văn phòng của Sầm Thời nằm trong tòa nhà văn phòng phía trong cùng, lúc cô đứng dưới tầng đã thấy cánh cửa lớn bên trên đóng kín mít.
Đâu chỉ có mỗi phòng anh, cả tòa nhà văn phòng vào cái giờ cơm trưa này gần như vắng tanh vắng ngắt.
Dãy phòng ban bên này toàn là các lãnh đạo cấp cao, ai cũng được cấp nhà riêng nên sẽ không ở lại văn phòng nghỉ trưa.
Khương Thanh Nhu thoáng hụt hẫng một tẹo, quả nhiên, đào đâu ra chuyện vận may trên trời rơi xuống chứ?
Sầm Thời vừa bước ra đã nom thấy Khương Thanh Nhu. Có điều cô bé kia có vẻ chỉ chăm chăm rảo bước về một hướng, anh lại đang rẽ hướng khác nên cô gần như không phát hiện ra sự tồn tại của anh.
Cô đến tìm ai?
Sầm Thời dừng cước bộ ở bờ bên kia hành lang.
Gần như đúng lúc cô ngước mặt lên, Sầm Thời đã nắm chắc được câu trả lời.
Khẽ chần chừ trong chốc lát, anh vẫn quyết định không xuất hiện khỏi hành lang.
Nếu cô tìm anh vì việc ban sáng thì khách khí quá, cũng chỉ là nhấc tay nhấc chân giúp một cái thôi mà.
Cơ mà anh không ngờ, cô nàng kia thế mà lại bước thẳng lên lầu.
Chẳng lẽ anh suy đoán nhầm rồi?
Kể từ lúc xuyên không vào cái thời đại này, Khương Thanh Nhu đã tạo được thói quen mang theo giấy b.út bên mình.
Đằng nào cũng cất công đến đây, không thể để về tay trắng được.
Cửa phòng Sầm Thời đóng c.h.ặ.t, nhưng cửa sổ vẫn hé mở đôi chút, cô luồn hộp cơm và mảnh giấy vào trong chẳng phải là vẹn cả đôi đường hay sao?
