Quân Hôn Ngọt Ngào: Cô Vợ Quân Nhân Đanh Đá Thập Niên 80 - Chương 155
Cập nhật lúc: 19/03/2026 06:22
“Mẹ biết, mẹ chỉ là không nỡ xa ba con và vợ chồng thằng Ba thôi.”
Mẹ Tần vừa lau nước mắt vừa nói.
Thế là cả nhà cùng nhau đi về.
Tần Phong do dự suốt quãng đường, mãi đến khi sắp về tới nhà mới lên tiếng:
“Mẹ, ngày mai chúng con cũng phải đi rồi.”
Mẹ Tần nghe xong liền xua tay:
“Các con cứ đi đi, rảnh thì gọi điện về là được.”
Tần Phong đang lo mẹ lại khóc một trận:
“...”
Mẹ Tần chẳng thèm để ý đến anh ta.
Bà tuy không nỡ xa con trai cả và cháu gái lớn, nhưng bà cũng đâu có mù?
Vừa nghe tin sắp đi, vợ thằng Cả như sống lại vậy, cứ như con cá mắc cạn lâu ngày cuối cùng cũng được trở về với nước.
Cái bộ dạng đó hận không thể đốt pháo ăn mừng.
Nhưng bà cũng chẳng lạ gì, cái Tết này đã giúp bà nhìn thấu bản chất của cô con dâu cả này là người thế nào, vốn dĩ không cùng một đường với bà.
Muốn đi thì cứ đi nhanh đi, bà thật sự chẳng có gì không nỡ.
Nếu có thì cũng là đối với con trai và cháu gái, nhưng cũng còn đỡ, so với lúc vợ chồng thằng Ba đi, nỗi buồn ly biệt này nhẹ hơn nhiều.
Tần Phong:
“...”
Ngày hôm sau, anh ta dẫn theo vợ và con gái rời đi.
Cha Tần đã đi làm, mẹ Tần lười chạy đi chạy lại một chuyến nên chỉ tiễn ra tận cửa, để Tần Hồng đi cùng ra ga tàu.
“Em gái, em về cẩn thận nhé.”
Tần Phong dặn.
“Vâng.”
“Cô ơi tạm biệt, cháu sẽ nhớ cô lắm!”
“Ninh Ninh tạm biệt, cô cũng sẽ nhớ cháu.”
Cả nhà lên xe đi mất.
Khương Tương Nghi tuy vui mừng vì cuối cùng cũng có thể nói lời tạm biệt với nhà chồng, nhưng đối với chuyện ngày hôm nay vẫn có chút bất mãn:
“Hôm qua cha mẹ đều ra tiễn em trai và em dâu anh, hôm nay chỉ có mỗi em gái ra tiễn chúng ta!”
Lúc này Tần Phong đang tràn đầy nỗi niềm quyến luyến quê hương và cha mẹ, không biết lần sau quay lại là khi nào, nên chẳng buồn đoái hoài đến cô ta.
Khương Tương Nghi thấy anh ta không đáp lời thì tưởng anh ta đuối lý, càng nói càng hăng:
“Mẹ anh cũng thiên vị quá mức rồi!”
“Cô vừa phải thôi nhé!”
Tần Phong bực bội nói.
“Chẳng lẽ tôi nói không đúng sự thật?
Lần này về, mẹ anh đối xử với tôi thế nào, đối xử với em dâu anh thế nào?”
Khương Tương Nghi nói:
“Ngay cả lúc chúng ta đi cũng đối xử khác biệt!”
Tần Phong:
“Cô còn cần cha mẹ tôi tiễn à?
Cha mẹ tôi mà không đến tiễn, trong lòng cô chẳng phải đang thầm vui mừng sao?”
Khương Tương Nghi suýt chút nữa thì nghẹn ch-ết!
Cô ta đúng là không thèm họ tiễn, nhưng dựa vào đâu mà đãi ngộ của em dâu có còn cô ta thì không?
Nói đi nói lại vẫn là không công bằng!
“Bây giờ cô lại đến đòi đãi ngộ, nói mẹ đối xử khác biệt với cô, nhưng lúc gia đình cần cô thì cô ở đâu?
Là con dâu cả trong nhà, cô có chút dáng vẻ nào của một người chị dâu không?
Tôi thấy vợ thằng Ba còn có khí độ và lượng thứ hơn cô đấy!”
Tần Phong nói.
Ngày Tết người ra kẻ vào, mấy đứa em họ, họ hàng đến chơi, cô ta cứ ru rú trong phòng không ra mặt, toàn bộ đều là vợ thằng Ba tiếp khách.
Anh ta cũng đã vào phòng bảo cô ta ra ngoài giúp một tay, kết quả là nhất quyết không ra!
Hai cô con dâu, một người lễ phép chu đáo, phong thái lịch sự.
Một người kiêu ngạo tự phụ, coi khinh mọi người.
Mẹ anh ta sẽ thích người nào?
“Anh nói xong chưa, những người đó tôi đều không quen, anh muốn tôi nói gì với họ?”
Khương Tương Nghi gắt gỏng.
Tất nhiên lý do quan trọng nhất vẫn là vì trong số những người đó có rất nhiều người làm việc dưới trướng Thẩm Y Y.
Cô ta mà ra ngoài thì chẳng phải sẽ khiến cô ta trông thật bình thường, thậm chí là rất ngớ ngẩn sao!
Cô ta không có sở thích làm lá xanh làm nền cho người khác, nên dứt khoát không ra ngoài luôn!
Tần Phong cũng lười tranh chấp với cô ta.
Lần về ăn Tết này, biểu hiện của cô ta thực sự quá tệ.
Mấy năm mới về một lần mà còn như vậy, anh ta còn gì để nói với cô ta nữa!
Chương 127 Cảm ơn ba của các con
Mẹ Tần không sợ bị nói là thiên vị.
Bởi vì bà đúng là thiên vị, chính bà cũng thừa nhận điều đó.
Nhưng thì sao chứ?
Có người làm mẹ chồng nào mà lại thích kiểu con dâu khó chiều như nhà thằng Cả?
Mau mau đi đâu mát mẻ thì ở đó đi, đừng có đến trước mặt bà làm chướng mắt bà nữa.
Bà tin rằng vợ thằng Cả cũng ghét bà y như vậy.
Có việc hay không có việc gì thì cũng ít gặp mặt nhau, tốt cho cả đôi bên!
Còn con trai sống thế nào thì đó là việc của nó, đừng có đến trước mặt bà để bà thêm bực mình là được.
Tần Liệt, Thẩm Y Y và cô Ba Tần.
Họ đến nơi vào buổi chiều ngày hôm đó.
Trước khi về đã gọi điện báo trước, đặc biệt dặn dò thời gian để Cố Quân biết lái xe đến đón.
Cố Quân cũng chuẩn bị sẵn sàng đợi ở ga tàu.
Ba người họ vừa ra khỏi ga là được anh đón đi ngay.
Đi thẳng đến đích, vừa đỡ tốn thời gian vừa đỡ tốn sức.
Sau khi Tần Liệt đặt hành lý xuống liền nói:
“Anh đi ra bốt điện thoại gọi về nhà một cuộc.”
“Vâng.”
Thẩm Y Y gật đầu.
Tần Liệt đi gọi điện thoại, cô Ba Tần bắt đầu nhóm lò đun nước, xong xuôi liền xắn tay áo bắt đầu dọn dẹp nhà cửa.
Thực ra trước khi xuất phát, nhà cửa cũng đã được đại tu dọn dẹp rồi, do Tần Liệt làm.
Hơn nữa trong nhà cũng không có đồ đạc gì phức tạp hay dư thừa, vô cùng gọn gàng sạch sẽ, dọn dẹp không hề khó khăn, dùng khăn lau qua một lượt là xong.
Thẩm Y Y cứ để mặc cô Ba Tần bận rộn.
Cô vác cái bụng bầu ngồi tàu hỏa đúng là hơi mệt, nhưng giờ đã về lại tổ ấm nhỏ của mình và Tần Liệt, lòng thấy đặc biệt nhẹ nhõm.
Tất nhiên không phải cô ở nhà cũ họ Tần không vui, ngược lại còn rất thoải mái tự tại, nhưng cô luôn cảm thấy cái tổ ấm nhỏ này của mình và Tần Liệt mới thực sự là nhà của cô.
Cô Ba Tần nhanh ch.óng dọn dẹp xong phòng cho họ, nói:
“Y Y, con vào phòng nằm nghỉ một lát đi.”
Thẩm Y Y mỉm cười:
“Lúc nãy trên đường đi xe con đã chợp mắt một lúc rồi, lúc này cũng không mệt.
Cô Ba, cô ra ban công xem mấy thứ thịt đông lạnh kia thế nào rồi ạ.”
Trước khi về nhà ăn Tết, họ cũng đã mua sắm nhu yếu phẩm ở đây.
Hơn nữa còn đặc biệt cấp đông, đóng băng lại để sau khi ăn Tết xong quay lại có cái mà ăn.
