Quân Hôn Ngọt Ngào: Cô Vợ Quân Nhân Đanh Đá Thập Niên 80 - Chương 228
Cập nhật lúc: 19/03/2026 06:35
Thấy mọi người nhìn qua, cô ta rất bình thản nói:
“Không phải muốn chụp ảnh sao, đương nhiên phải dùng trạng thái tốt nhất để đối diện với ống kính, đây là lễ nghi cơ bản nhất."
Cô nói sao thì là vậy đi.
Mọi người không nói gì thêm, theo vị trí Thẩm Y Y chỉ định mà đứng vào đầy đủ.
Nhà Đỗ Giang hàng xóm về nhà ngoại rồi, nên Thẩm Y Y gọi Mã Ái Quốc qua giúp chụp ảnh.
Mã Ái Quốc nhìn cảnh tượng này khen ngợi:
“Đây đúng là ảnh cả gia đình đông đủ thật đấy."
Sau đó anh điều chỉnh góc máy theo ý Thẩm Y Y, đếm một hai ba rồi nhấn nút.
Một bức ảnh cả gia đình tề tựu đông đủ đã chụp xong.
Vì trước đó nhà mình đã chụp rồi, giờ chỉ còn gia đình Tô Diệu Tổ, Tần Như chưa chụp.
Nên chụp bù cho gia đình sáu người của họ.
Chụp cho họ một bức ảnh gia đình, ngoài ra còn có ảnh riêng của hai vợ chồng Tần Như và Tô Diệu Tổ.
Còn có ảnh chụp ba Tần dẫn theo mẹ Tần, cùng Tần Phong, Tần Như, Tần Liệt và Tần Hồng – bức ảnh sáu người của gia đình lớn.
Và ảnh của ba Tần mẹ Tần chụp cùng đám cháu nội cháu ngoại.
Đương nhiên còn có ảnh riêng của mấy anh chị em họ.
Tô Diệu Tổ còn chụp chung với Tần Phong và Tần Liệt, chỉ là Tô Diệu Tổ đứng ở giữa, cảm giác như hai đồng chí công an chính khí lẫm liệt đang áp giải phạm nhân vậy.
Thẩm Y Y nhìn mà thầm cười trong lòng, nhưng mặt ngoài vẫn mặc kệ họ, cứ thế chụp cho họ.
Chụp đến khi hết sạch cuộn phim mới thôi.
“Mợ Út, bao giờ thì mới xem được ảnh ạ?"
Đám cháu ngoại đều hào hứng hỏi.
Thẩm Y Y:
“Không nhanh thế đâu, nhưng đừng vội, lúc nào có ảnh ông ngoại sẽ gửi sang cho các con."
Đám trẻ đương nhiên là vui mừng khôn xiết.
Mãi đến hai ba giờ chiều, Tô Diệu Tổ và Tần Như mới đưa đám trẻ ra về.
Mấy đứa trẻ đều cực kỳ vui vẻ, vừa nhận được bao lì xì của ông bà ngoại, bác dâu mợ Út cũng cho, cả cô Út cũng mỗi đứa một cái.
Nhưng những niềm vui đó đều không bằng việc được chụp ảnh.
Lớn bằng ngần này, đây là lần đầu tiên chúng được chụp ảnh đấy.
Tô Diệu Tổ và Tần Như đương nhiên cũng không cần phải nói, trên mặt đều rạng rỡ nụ cười.
Lúc họ về đến nhà họ Tô, mấy cô con gái và con rể nhà họ Tô cũng đã đưa các cháu ngoại về rồi.
Vì có tận năm bà chị chồng cơ mà, đều đến cả, cảnh tượng lớn thế nào khỏi phải nói rồi nhỉ?
Nhưng các chị chồng đều rất biết cách cư xử, dọn dẹp nhà cửa sạch bong, Tần Như vừa về đến nơi là hoàn toàn không phải đụng tay vào việc gì.
Hai cụ Tô cũng rất vui vẻ.
Người già rồi, chẳng phải chỉ mong con cháu đông đúc, nhà cửa rộn ràng thôi sao.
Chẳng sợ ồn ào, chỉ sợ yên tĩnh và lạnh lẽo.
Ví dụ như bên nhà họ Thẩm.
Con gái có ba người, nhưng chị cả sau khi ly hôn gả vào thâm sơn cùng cốc, bặt vô âm tín chẳng biết sống ch-ết ra sao.
Chị hai thì càng khỏi nói, lần trước vì bênh vực mù quáng mà bị Thẩm Đại Cương tìm đến tận cửa đ-ánh cho một trận tơi bời, thời gian ngắn chắc chắn không dám vác mặt đến.
Còn cô con gái thứ ba thì trực tiếp nhảy ra khỏi hố lửa, đoạn tuyệt quan hệ luôn rồi, gặp một lần là bị cô đ-âm cho một nhát d.a.o.
Cho nên trong lúc nhà người ta con rể con gái đưa cháu ngoại về nhà ngoại náo nhiệt rộn ràng, thì nhà họ Thẩm chẳng ai hỏi han.
Con gái không về, con trai thì đưa vợ đi chúc Tết họ hàng rồi.
Trong nhà chỉ còn lại một mình bà Thẩm.
Lại còn có mấy bà hàng xóm không ưa đến cố ý mỉa mai:
“Ái chà, năm nay mấy đứa con gái nhà bà không đứa nào về à?"
Hàng xóm láng giềng ở đây, ai mà không biết mấy chuyện nhà họ Thẩm chứ.
Làm bà Thẩm tức đến méo cả mặt.
Bà Thẩm một mặt c.h.ử.i rủa mấy đứa con gái là đồ bất hiếu, lũ sói mắt trắng, một mặt không kìm được mà nhớ đến đứa con trai út đang ở thành phố không về ăn Tết.
Đợi con trai út cưới được cô vợ thành phố, bà sẽ lên thành phố sống với chúng nó, xem có làm cho hàng xóm láng giềng thèm đỏ mắt không!
Chương 187 Chuyện nhà họ Chung
Mặc dù gia đình Tô Diệu Tổ và Tần Như đã về rồi.
Nhưng nhà họ Tần ở đây không khí náo nhiệt vẫn không hề giảm bớt.
Vì mấy người như Lâm Đại Chí và Đường Tuyết cũng vào thành phố chúc Tết họ hàng.
Thế nào mà chẳng ghé qua nhà cô Út ngồi chơi một lát?
Không chỉ có họ, còn có cả đôi vợ chồng mới cưới Chung Binh và Triệu Tam Muội.
Đúng vậy, hai người đã kết hôn rồi, vào đúng ngày 28 tháng Chạp.
Thật ra cũng là ý của cô Ba Tần, đã thấy đứa trẻ này tốt, ông nội người ta sức khỏe cũng không ổn lắm, cũng mong được thấy cháu trai thành gia lập thất, thế thì đừng lãng phí thời gian nữa, cưới đi, có gì mà phải do dự.
Thế là kết hôn.
Chỉ là mùng Hai Tết vẫn còn đến ngồi chơi rất vui vẻ.
Kết quả đến mùng Ba, Triệu Tam Muội đã về nhà ngoại cầu cứu rồi!
Không chỉ gọi ba người anh em nhà mình đi, mà còn gọi cả một đám anh em họ bên nhà họ Triệu đi cùng!
Sở dĩ phải về gọi người, không vì lý do gì khác, Chung Binh bị đám anh em họ của anh ta đ-ánh cho một trận!
Nhà họ Chung không phải không có người.
Chẳng qua là ba của Chung Binh mất sớm, mẹ đi bước nữa, anh được ông bà nội nuôi dưỡng.
Nhưng thực tế anh vẫn còn chú bác, chỉ là ở thời đại này có những gia đình họ hàng thật ra cũng chỉ là như vậy thôi, thậm chí còn chẳng bằng người lạ không m-áu mủ ruột rà.
Hồi anh mới thành trẻ mồ côi, mấy người chú bác đó chẳng thèm ngó ngàng, thậm chí còn nhăm nhe tiền tuất và căn nhà anh đang ở hiện tại.
Lúc đó nếu không phải ông bà nội đứng ra làm chủ, dọn đến ở cùng anh để bảo vệ, thì Chung Binh khi ấy còn nhỏ dại thật sự sẽ bị mấy người chú bác này nuốt tươi nuốt sống mất.
Cho nên trong mắt Chung Binh, anh chỉ có ông bà nội, bà nội sau này cũng mất rồi, anh chỉ còn lại ông nội, không hề có chú bác gì hết.
Ví dụ như lần kết hôn này với Triệu Tam Muội, anh chỉ làm mấy mâm cơm bên nhà họ Triệu, để họ hàng bạn bè bên đó biết anh là con rể nhà họ Triệu, còn bên nhà mình anh chỉ đưa Triệu Tam Muội đi phát kẹo hỷ cho hàng xóm láng giềng để mọi người biết đây là vợ mình, thậm chí còn không mời khách.
Vì mời khách thì phải tính đến mấy người chú bác anh em họ này, nếu không trong mắt người đời, anh có lý cũng sẽ thành không có lý.
