Quân Hôn Ngọt Ngào: Cô Vợ Quân Nhân Đanh Đá Thập Niên 80 - Chương 72
Cập nhật lúc: 19/03/2026 06:09
“Nhưng bảo là yêu thương thì thực sự không nói lên được, đối phương chắc cũng vậy, hai bên coi như tạm bợ đi.”
Thêm vào đó tính cách cô khá truyền thống, ngoài việc nắm tay ra thì hôn cũng không được, cảm thấy đó đều là chuyện sau khi kết hôn.
Nên quan hệ giữa hai người luôn bình thường.
Đời này Thẩm Y Y dự định sẽ đổi một cách sống khác.
Đặc biệt là sau khi gặp Tần Liệt!
Được rồi, những thứ đó thực chất đều là cái cớ, nói trắng ra là cô đã nhìn trúng sắc đẹp của Tần Liệt rồi!
Chương 59 Thiên sinh lệ chất
Tần Liệt quay lại tiếp tục huấn luyện nhóm tân binh.
Lục Dương lập tức sáp lại gần:
“Sao cậu lại quay lại đây, có thể không cần đến mà."
Tần Liệt nhìn đồng hồ, “Còn một tiếng rưỡi nữa."
“Tôi biết, chẳng phải còn có tôi đây sao, em dâu khó khăn lắm mới đến một chuyến, cậu đi bồi cô ấy đi."
Tần Liệt đương nhiên muốn bồi vợ nhưng cũng không thiếu một tiếng rưỡi này, anh không thể để người ta nói vợ đến một cái là bỏ bê công việc, như vậy sẽ không tốt cho danh tiếng của vợ.
Liền hét về phía nhóm tân binh:
“Dùng lực bàn chân đạp mạnh ra cho tôi!"
Nhóm tân binh lòng khổ miệng đắng nhưng không ai dám lề mề, từng người từng người bắt đầu phát lực.
Lục Dương lại cười nói:
“Lão Lý bảo em dâu đẹp như tiên ấy à, thật hay giả vậy?"
“Cậu có muốn đi luyện tập một chút không?"
Tần Liệt nhìn anh ta.
“Được rồi được rồi, không nói nữa, không nói nữa."
Lúc này Tần Liệt mới không thèm để ý đến anh ta, vợ anh thì không thể để đám đồng đội bàn tán sau lưng được, dù là tình cảm vào sinh ra t.ử cũng không được.
Đợi đến giờ, anh liền tạm biệt Lục Dương để trực tiếp về nhà.
Lúc Tần Liệt về đến nơi liền nhìn thấy vợ mình đang ngồi bên giường lau tóc với dáng vẻ thanh sạch và ngoan ngoãn.
Cảnh tượng này khiến Tần Liệt, người vẫn còn “trai tân" chưa phá, nhìn mà cổ họng cứ khô khốc như bốc hỏa.
“Về rồi à."
Thẩm Y Y nhìn anh.
“Ừ."
Tần Liệt ngồi xuống bên cạnh cô, còn rất tự nhiên cầm lấy khăn lau tóc cho cô.
Thẩm Y Y ngước mắt nhìn anh, ánh mắt hai người chạm nhau.
Tim đ-ập có hơi nhanh.
Tình yêu này giống như cơn lốc, nói đến là đến ngay.
Tần Liệt nhìn người vợ với mái tóc còn hơi ẩm, ánh mắt mang theo hơi nước, vì ngồi gần nên mùi hương thoang thoảng trên người cô truyền đến khiến anh, người từng trải qua bao sóng gió, cũng không nhịn được mà khô miệng khát lưỡi.
Hai người nhìn nhau, bầu không khí vô cùng ám muội và ngọt ngào.
Nhưng đúng lúc này, kẻ phá đám đã đến.
“Lão Tần, tụi tôi qua thăm em dâu đây."
Bên ngoài vang lên tiếng của Lục Dương, đương nhiên là cả Lý Viễn nữa.
Tần Liệt lúc này chỉ muốn đ-ấm người.
Thẩm Y Y đứng dậy ra mở cửa, nhìn Lục Dương và Lý Viễn cười nói:
“Chào hai anh, tôi là người nhà của Tần Liệt, tôi tên Thẩm Y Y."
“Chào em dâu, tôi là đồng đội cũ của lão Tần, tôi tên Lục Dương."
“Vừa nãy ở cổng biết em là người nhà lão Tần nên chỉ nghĩ đến việc chạy đi báo tin cho cậu ấy đón người mà quên mất không tự giới thiệu, tôi tên Lý Viễn."
Hai người đều cười hì hì nói, vốn định cùng đi với Tần Liệt nhưng Tần Liệt đi nhanh quá!
Tần Liệt đứng phía sau Thẩm Y Y, ném cho họ một ánh mắt lạnh nhạt.
Hai người nhìn thấy còn cái gì mà không hiểu nữa chứ, chắc chắn là làm phiền chuyện của người ta rồi.
“Hai anh vào ngồi chơi một lát đi ạ."
Thẩm Y Y mỉm cười mời khách.
“Không cần không cần, tụi tôi chỉ qua xem em một chút thôi, mai để vợ tụi tôi qua tìm em, đưa em đi dạo xem xung quanh."
Lục Dương và Lý Viễn cười nói.
“Vậy hai anh đi thong thả."
Tần Liệt lên tiếng.
“Được được."
Lục Dương và Lý Viễn cười rồi đi mất.
Lúc này Thẩm Y Y mới đi theo Tần Liệt quay lại tiếp tục lau tóc.
“Sao lúc nãy anh lại tỏ thái độ với đồng đội thế."
Thẩm Y Y nói anh.
“Tôi không có."
Tần Liệt phủ nhận.
Thẩm Y Y nhìn anh, còn bảo không có?
Thiếu điều viết chữ “hai người mau biến đi" lên mặt thôi đấy.
Tần Liệt đổi một chiếc khăn sạch tiếp tục lau tóc cho cô:
“Tôi với lão Lục và lão Lý là tình cảm vào sinh ra t.ử, không cần để ý mấy cái tiểu tiết đó."
Thẩm Y Y nghe vậy liền không nói gì thêm, đàn ông tự có cách cư xử riêng của họ, không phải phụ nữ có thể dễ dàng hiểu được.
Liền nghe anh hỏi:
“Sao giờ mới đến."
Thẩm Y Y:
“...
Hồi trước tôi sợ làm phiền anh."
Tần Liệt nhìn chằm chằm cô, trong mắt lộ ra hai chữ “cái cớ".
Thẩm Y Y ho khan một tiếng, “Tóc tôi cũng khô hờ rồi, tụi mình đi ăn cơm thôi!"
“Vẫn chưa khô."
Tần Liệt kéo cô ngồi xuống, tiếp tục lau tóc cho cô, cũng không truy hỏi vấn đề lúc nãy nữa.
Vì khoảng cách gần, Thẩm Y Y không thể không nhìn anh.
Cô phát hiện người đàn ông này nhìn gần lại càng có sức hút, sương gió dạn dày nhưng làn da lại không hề thô ráp, ngược lại nhìn còn rất có chất lượng.
Không thể không nói, người đàn ông trước mắt này đúng là thiên sinh lệ chất.
Tần Liệt biết vợ đang nhìn mình.
Nhưng anh không làm phiền cô, cứ để cô nhìn cho thỏa thích, giờ chắc cô đã biết chồng mình cũng không tệ chứ hả?
Bao nhiêu năm qua đây là lần đầu tiên cô qua thăm anh, vợ của những đồng đội khác mỗi năm đều qua hai ba bận.
Mỗi lần thấy vợ người khác đến, tuy miệng anh không nói nhưng trong lòng cũng tự hỏi khi nào vợ mình mới đến đây?
Nhưng chưa một lần nào cô đến.
Thẩm Y Y không biết được nỗi oán hận nhỏ nhoi trong lòng người đàn ông.
Thời tiết nóng, cộng thêm việc đã lau qua nên chẳng mấy chốc tóc đã khô gần hết.
Cô buộc tóc thành kiểu đuôi ngựa, những thứ khác cũng không cần làm gì thêm, mình trong gương đã rất xinh đẹp rồi.
Hơn nữa cô còn thuộc kiểu da trắng lạnh, dù có chạy đôn chạy đáo làm trứng kho trà bên ngoài thì vẫn không thể đen đi được.
Anh là thiên sinh lệ chất nhưng cô cũng không tệ nha.
Có điều ngoại hình cũng chỉ là ngoại hình, con người quan trọng nhất vẫn là cái nội hàm bên trong.
Thẩm Y Y nhìn Tần Liệt:
“Đi ăn cơm thôi."
“Ừ."
Tần Liệt rời mắt khỏi người cô, đưa cô đến căng tin ăn cơm.
Trên đường đi lại gặp không ít người quen, người ta chủ động chào hỏi, Thẩm Y Y đều hào phóng đáp lại.
