Quân Hôn Ngọt Ngào: Cô Vợ Quân Nhân Đanh Đá Thập Niên 80 - Chương 8

Cập nhật lúc: 19/03/2026 06:00

“Chu Mỹ Vân và vợ Nhị Cương thì lại có chút đắc ý!”

Đừng tưởng bọn họ không biết, số tiền mà mẹ chồng vắt kiệt từ ba đứa con gái đều đem đi chu cấp hết cho cậu em chồng đang học đại học trên thành phố kia!

Bọn họ vốn đã nghe nói rồi, cậu út đi học không những không mất tiền mà còn có trợ cấp.

Nhưng cậu út có người yêu là con gái thành phố, nào là đi ăn rồi đi xem phim, cái nào mà chẳng tốn kém?

“Cái đứa con gái bất hiếu này, đứa con gái bất hiếu này!"

Thẩm mẫu tức đến mức suýt hộc m-áu, “Nó mà dám lên trường thằng Tiểu Cương quậy, xem tôi có lột da nó ra không!"

Nhưng Thẩm Y Y sao lại không dám chứ?

Cô lại dùng chiêu cũ, trực tiếp cầm d.a.o phay đứng trước cổng trường mà quậy tưng bừng.

Cả đám sinh viên đều sững sờ!

Sau khi phản ứng lại, mọi người đều đồng thanh khuyên cô đừng có kích động, có chuyện gì thì từ từ nói, không có việc gì là không giải quyết được cả, đừng có nóng nảy!

“Gọi thằng Thẩm Tiểu Cương khoa Địa lý năm hai ra đây, người chị ruột là tôi đây bị nó ép đến mức không còn lối thoát nữa rồi, vậy mà nó còn dám ở trong trường ăn chơi nhảy múa cua gái à?

Đây đúng là ép ch-ết chị ruột mà!"

Thẩm Y Y kề d.a.o vào cổ, quát lớn.

Thẩm Tiểu Cương vốn đang nghỉ ngơi trong ký túc xá, trong lòng còn đang nghĩ đến chuyện hôm qua đi xem phim cùng người yêu còn được hôn nhau một cái, sướng đến rơn cả người.

Nào là đi quán xá nào là đi xem phim, theo đuổi bấy lâu nay cuối cùng cũng có tiến triển thực chất rồi!

Kết quả cái tin chị gái anh ta đến trường đòi t-ự t-ử như tiếng sét ngang tai, suýt chút nữa đ-ánh anh ta ngất xỉu.

“Không nghe nhầm chứ?

Là chị tôi á?

Làm sao có thể là chị tôi được?"

Thẩm Tiểu Cương ngơ ngác hỏi.

“Người ta bảo tên là Thẩm Y Y, chỉ đích danh tìm cậu đấy, còn sai đi đâu được nữa?"

Bạn học vừa nhìn anh ta vừa nói.

Thẩm Tiểu Cương run cầm cập chạy ra ngoài, liền thấy đúng là chị Ba mình thật, Thẩm Tiểu Cương suýt ngất, vội vàng chạy lại:

“Chị Ba, chị chị làm cái gì thế?"

“Tôi làm cái gì á?

Chị anh đây bị anh ép đến mức không còn đường sống nữa rồi, anh bảo tôi đến đây làm cái gì?"

Thẩm Y Y cười lạnh nói.

Cô hoàn toàn không muốn để lại đường lui cho chính mình, nhà họ Thẩm bắt buộc phải trả tiền, trả tiền xong thì đôi bên cắt đứt, từ nay về sau không ai nợ ai.

Còn nếu ai bảo cô mất lương tâm, rằng nhà họ Thẩm đã sinh ra và nuôi nấng cô có ơn nghĩa gì đó, thì chẳng phải ơn nghĩa đó đã bị ba ngàn tệ kia mua đứt rồi sao, còn muốn thế nào nữa!

Nếu còn nói nữa thì chỉ có nước mời Phật lớn Lạc Sơn đứng dậy nhường chỗ cho cái kẻ bảo cô không hiếu thảo lên đó mà ngồi thôi!

Chương 7 Từ khi nào lại trở nên hung dữ thế này?

7 Từ khi nào lại trở nên hung dữ thế này?

Thẩm Tiểu Cương thực sự không thể để mất mặt như thế này được.

Anh ta định kéo Thẩm Y Y đi, Thẩm Y Y liền giáng một đao xuống ngay bàn tay anh ta định vươn tới!

“Chị, chị định lấy mạng em đấy à!"

Thẩm Tiểu Cương sợ khiếp vía, vừa rồi nếu mà chậm một chút thì tay anh ta bị c.h.ặ.t đứt thật rồi.

“Tôi cảnh cáo anh đấy Thẩm Tiểu Cương, tôi đã đến mức này rồi, tôi bất chấp tất cả rồi, anh đừng có dùng chiêu đó với tôi!"

Thẩm Tiểu Cương định nói gì đó thì nghe thấy một giọng nói mà anh ta không muốn nghe nhất vang lên:

“Tiểu Cương, có chuyện gì thế này?"

Người yêu anh ta bước ra từ đám đông, vừa nhìn họ vừa nói.

Mặt Thẩm Tiểu Cương trắng bệch, vội vàng nói:

“Tiểu Ngọc, chị anh bị kích động thôi, để anh đưa chị về, anh đưa về ngay đây, đợi anh quay lại sẽ giải thích với em sau!"

Sau đó anh ta nói với Thẩm Y Y:

“Chị, mau đi thôi, coi như em cầu xin chị đấy, chúng ta có chuyện gì về nhà đóng cửa bảo nhau có được không?"

Thẩm Y Y chính là muốn đưa anh ta về nhà để giải quyết, vì Thẩm Tiểu Cương là báu vật trong lòng Thẩm mẫu, trong ba đứa con trai bà ta thương Thẩm Tiểu Cương nhất!

Đặc biệt là đứa con trai này còn có chút chí khí, thi đậu đại học, coi như làm rạng danh cho Thẩm mẫu.

Bà ta chỉ mong sau này con trai tốt nghiệp ra trường có thể làm quan cơ đấy!

Trước khi đi, cô còn nhìn cô gái tên Tiểu Ngọc kia một cái:

“Cô gái à, tìm người yêu thì phải mở to mắt ra nhé!"

“Chị, mau đi thôi!"

Thẩm Tiểu Cương giục giã.

Thẩm Y Y lúc này mới chịu đi theo Thẩm Tiểu Cương.

Nhưng hiện tại không có xe về ngay, phải đến chiều mới có, cho nên buổi trưa Thẩm Y Y đã “chém" Thẩm Tiểu Cương một bữa ra trò.

Nào là mì bò, thịt kho tàu, sủi cảo thịt lợn, cái gì đắt nhất là cô gọi!

“Chị, chị có ăn hết được không đấy!"

Thẩm Tiểu Cương xót tiền đứt ruột.

Thẩm Y Y cười lạnh:

“Anh quản tôi có ăn hết hay không làm gì, dù sao tôi cũng gọi rồi đấy, anh định làm gì tôi nào?"

Những người trong nhà họ Thẩm này chẳng có ai tốt đẹp cả, ngay cả cậu em út đang học đại học này cũng vậy.

Giờ có cơ hội róc xương anh ta thì sao cô phải bỏ qua chứ?

Cũng phải để anh ta nếm thử mùi vị bị hút xương tủy là thế nào!

Vả lại chỉ là một bữa cơm thôi, đã là cái thá gì đâu?

Thẩm Tiểu Cương không nhịn được mà nhìn cô:

“Chị, rốt cuộc là có chuyện gì thế?

Chị bị kích động cái gì vậy?

Còn vết thương trên đầu chị là thế nào?"

“Thế nào á?

Thế thì anh phải về mà hỏi Thẩm Đại Cương với Chu Mỹ Vân và mẹ anh ấy."

Thẩm Y Y cười khẩy, căn bản là lười chẳng muốn tốn thêm lời với anh ta.

Hôm nay diễn hai màn kịch rồi, bụng đã đói ngấu, cô chẳng thèm quan tâm đến anh ta mà bắt đầu ăn ngấu nghiến.

Ăn thừa rồi mới để cho Thẩm Tiểu Cương ăn.

Thẩm Tiểu Cương:

“..."

Đến buổi chiều, hai người bắt xe quay về, tiền vé đương nhiên là do Thẩm Tiểu Cương trả.

“Về đi, bảo với nhà họ Thẩm, trong ngày hôm nay nếu tôi không thấy tiền, ngày mai tôi sẽ lại lên nhà máy của bọn Thẩm Đại Cương, và cũng sẽ lại đến trường đại học tìm anh nữa đấy!

Đúng rồi, tôi không muốn nhìn thấy mẹ anh, tốt nhất là anh hãy dỗ bà ta cho khéo vào, nếu không anh biết hậu quả rồi đấy.

Cả số tiền nợ tôi nữa, cũng phải do đích thân Thẩm Tiểu Cương anh mang đến đây!"

Thẩm Y Y cười lạnh một tiếng.

Thẩm Tiểu Cương nhìn người chị Ba trông như đã phát điên này của mình, không nói hai lời, cắm đầu chạy thẳng về nhà.

Thẩm mẫu lúc này đang nằm liệt trên giường, bà ta yếu rồi, bà ta bệnh rồi, bà ta không cử động nổi nữa rồi!

Kết quả thấy con trai út về, Thẩm mẫu lập tức từ trên giường nhảy dựng lên:

“Tiểu Cương, sao con lại về thế này?

Sao con lại về rồi?

Có phải cái con ranh ch-ết tiệt kia tìm đến con rồi không?"

“Mẹ, rốt cuộc là chuyện gì thế này, mọi người rốt cuộc đã làm gì chị Ba mà chị ấy lại biến thành như thế?

Lại còn cầm d.a.o lên trường con đòi sống đòi ch-ết nữa chứ!"

Thẩm Tiểu Cương vừa vào cửa đã tuôn ra một tràng.

“Cái con ranh ch-ết tiệt này, nó lại dám thật sự đi tìm con!"

Thẩm mẫu gào lên một tiếng:

“Tôi đi liều mạng với nó!"

Thẩm Tiểu Cương sợ khiếp vía:

“Mẹ, nếu mẹ còn dám đi tìm chị Ba, chị ấy sẽ lại lên trường con và nhà máy của anh cả quậy đòi t-ự t-ử đấy, thế thì bọn anh làm sao mà đi làm, con làm sao mà sống trong trường được nữa?

Hôm nay mặt mũi con suýt chút nữa là mất sạch sành sanh rồi!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Quân Hôn Ngọt Ngào: Cô Vợ Quân Nhân Đanh Đá Thập Niên 80 - Chương 8: Chương 8 | MonkeyD