Quân Hôn Ngọt Ngào: Mỹ Nhân Tâm Lý Được Sủng Lên Tận Trời - Chương 417
Cập nhật lúc: 27/04/2026 01:11
“Chuyện liên quan đến sự nghiệp học hành của hai đứa nhỏ, cả nhà từ già đến trẻ đều đồng loạt xuất quân.”
“Không vấn đề gì!”
“Ông bà nội và ba mẹ đều tốt quá.”
Tiểu Mãn và Tiểu Viên cười rạng rỡ, tụi nhỏ biết mình là báu vật trong nhà mà.
Cứ mỗi khi có việc gì là cả nhà cùng ra quân!
Ngày diễn ra hoạt động phụ huynh:
“Bà Chu từ sớm đã chuẩn bị bánh ngọt và bánh quy để bồi bổ thể lực cho hai cháu nội mang tới trường.”
Hoạt động bắt đầu lúc hai giờ rưỡi chiều, Hứa Thanh Lạc đã đổi tiết với giáo viên khác.
Chu Duật Hành cũng xin nghỉ một buổi chiều.
Hứa Thanh Lạc giữa trưa đi đón Chu Duật Hành rồi xuất phát về đại viện.
Bà Chu thì từ sớm đã đưa Tiểu Ngư Nhi và Tật Phong về đại viện trực chiến.
“Mau ăn chút gì đi con.”
Bà Chu bưng bữa trưa đã chuẩn bị xong lên bàn, ăn xong là tới giờ hoạt động ở trường mẫu giáo.
Bà Chu giao Tiểu Ngư Nhi cho ông bà nội Chu trông chừng, ba người dắt theo Tật Phong thẳng tiến tới trường mẫu giáo.
Tay bà Chu còn cầm theo hai quả bông cổ vũ của đội cổ động viên.
Khí thế này của bà Chu, ai không biết lại tưởng bà sắp ra chiến trường đ.á.n.h giặc không chừng.
Hoạt động hôm nay mỗi bé chỉ được hai phụ huynh tham gia.
Bà Chu và Tật Phong không vào được, liền giơ quả bông đứng ngoài cổng sắt hò hét cổ vũ.
Hoạt động phụ huynh tổng cộng có ba trò chơi:
trò thứ nhất là cõng con chạy đi chạy lại, đứa trẻ sẽ ôm quả bóng ở phía đối diện mang về bỏ vào giỏ.
Ai mang bóng về trước, dùng ít thời gian nhất sẽ thắng.
Trò thứ hai là kéo co, trò thứ ba là giẫm bóng bay, ai giẫm nổ được bóng bay trên chân đối phương là thắng.
Thể lực của Hứa Thanh Lạc ở mức trung bình, trò kéo co và cõng con chạy đi chạy lại đều dựa vào Chu Duật Hành.
Có hai đứa con trai nên anh phải chơi tận hai lần!
Hứa Thanh Lạc chủ yếu đóng vai trò đồng hành trong hai trò đầu, làm công tác tư tưởng cho hai con trai.
Chu Duật Hành thể lực tốt, cõng hai đứa nhỏ chạy đi chạy lại không phải là việc gì khó.
Tiểu Mãn và Tiểu Viên tay chân cũng nhanh nhẹn vô cùng, chụp bóng phát nào trúng phát đó.
Về phần trò chơi kéo co, phụ huynh hai bên đều đứng sau lưng trẻ con giả vờ làm bộ làm tịch, để tụi nhỏ tự mình phân thắng bại.
Tiểu Mãn và Tiểu Viên gặp phải đối thủ khác nhau, đối thủ của Tiểu Mãn là một cậu bé.
Đối thủ của Tiểu Viên là một bé gái lớp lớn.
“Tiểu Mãn, Tiểu Viên!
Cố lên!
Bà nội ở đây nè!”
Bà Chu đứng ngoài cổng sắt nhìn vào từ xa, lớn tiếng cổ vũ cho hai đứa nhỏ, lúc này ông Chu cũng vội vàng chạy tới xem náo nhiệt.
Tiểu Mãn khuỵu gối, xuống tấn, chổng m-ông, dồn hết sức lực, cả khuôn mặt đỏ bừng cũng không chịu thua.
Nghiêm túc và cương nghị, cực kỳ giống Chu Duật Hành.
Chu Duật Hành nhìn cậu con trai lớn nhà mình mà lập tức bật cười.
Cái tính bướng bỉnh này của con trai anh mà nổi lên thì đối thủ có khi ngã dập m-ông mất.
Quả nhiên, đối thủ bị sức mạnh của Tiểu Mãn kéo cho lảo đảo, trực tiếp làm một động tác “đại bái niên” ngay tại chỗ.
Vợ chồng Chu Duật Hành và Tiểu Mãn sợ tới mức đồng thời lùi lại vài bước, vẻ mặt đầy kinh hãi nhìn cha con đối phương.
Chỉ là chơi trò chơi thôi mà, đâu cần phải “hiếu thảo” như vậy.
Người cha của đối phương thấy hành động của con trai mình thì hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống, chỉ có thể gượng cười gượng gạo.
“Anh ơi!
Anh thắng rồi!”
Tiểu Viên kích động chạy lên ôm chầm lấy Tiểu Mãn, Tiểu Mãn hoàn hồn sau cơn kinh hãi, lập tức cười lớn tại chỗ.
“Ha ha ha ha!”
“Con thắng rồi?
Ô hô!”
Tiểu Mãn vui sướng xoay vòng vòng, quay người chạy thẳng vào lòng Hứa Thanh Lạc.
Hứa Thanh Lạc cười lau mồ hôi cho Tiểu Mãn, lập tức khen ngợi cậu bé.
“Tiểu Mãn giỏi quá, sao mẹ lại có cậu con trai tuyệt vời thế này nhỉ.”
Tiểu Mãn vui vẻ nhún nhảy trong lòng Hứa Thanh Lạc, đứa trẻ bị thua không nhịn được mà khóc òa lên.
Thua thì thua, lại còn bị mất mặt!
“Chúng ta cũng phải tôn trọng đối thủ nhé.”
Hứa Thanh Lạc vừa dứt lời, Tiểu Mãn lập tức chạy về phía đối thủ ôm chầm lấy cậu bé, đối phương chỉ biết vừa khóc vừa ôm lại Tiểu Mãn.
“Bạn đừng khóc, lần sau mình thắng nhẹ nhàng một chút là được mà.”
“Oa oa oa!
Thật là bắt nạt người quá đi!”
Tiểu Mãn thấy đối phương khóc t.h.ả.m hơn thì đầy vẻ thắc mắc.
Cậu bé đã an ủi đối phương rồi, sao đối phương lại khóc to hơn thế nhỉ?
Cha của đứa trẻ thấy dáng vẻ này của con trai mình thì thật sự muốn cắt đứt quan hệ ngay lập tức.
Biết mất mặt thế này thì hôm nay ông đã không tới rồi.
Nhưng là con trai ruột của mình, cũng không thể bỏ mặc được.
“Đừng làm mất mặt nữa.”
“Thua thì thôi, khóc lóc cái gì.”
Đứa trẻ bị thua lau khô nước mắt, nắm tay cha mình giận dữ nhìn Tiểu Mãn, như thể đang tuyên chiến với Tiểu Mãn rằng cậu bé có cha chống lưng.
Tiểu Mãn vô tội chớp chớp mắt, lập tức chạy tới bên cạnh Chu Duật Hành, khí thế hiên ngang nhìn đối phương.
Không phải chỉ có bạn có cha đâu, mình cũng có mà!
Đứa trẻ bị thua nhìn vóc dáng cao lớn uy nghiêm của Chu Duật Hành, lại nhìn vóc dáng mảnh khảnh của cha mình, khóc t.h.ả.m hơn nữa.
“Mình bắt đầu nhé.”
Tiểu Viên cầm sợi dây thừng kéo co, lo lắng nhìn đối phương.
Tiểu Mãn thấy em trai sắp bắt đầu thi đấu liền chạy tới trợ uy.
“Cố lên!
Nhất định phải thắng cho anh!”
Tiểu Viên nghe lời anh trai nói thì rùng mình một cái, đối phương là con gái, cậu có nên thắng không nhỉ?
Nhưng lời anh trai vẫn còn văng vẳng bên tai, cậu không dám không nghe theo.
Chu Duật Hành vẫn như cũ đứng sau lưng con trai nhỏ làm cảnh, tiếng còi vang lên, Tiểu Viên lập tức xuống tấn dồn lực vào tay.
Tiểu Viên nhìn đối phương, cô bé đối diện cũng nhìn Tiểu Viên.
Tiểu Viên không dùng hết sức, cậu ngại bắt nạt con gái, nhưng cũng không dám thua.
Hai bên giằng co một lúc lâu mà vẫn chưa phân thắng bại, Tiểu Mãn thấy vậy liền nheo mắt lại.
“Thắng cho anh!”
“Nếu em dám cố ý thua!
Em ch-ết chắc!”
Tiếng của Tiểu Mãn truyền vào tai Tiểu Viên, Tiểu Viên bị dọa giật b-ắn mình, lập tức dồn hết sức lực giành chiến thắng.
“Tiểu Mãn, Tiểu Viên lại bắt nạt người khác!!!”
Tiếng khóc của cô bé vang lên, Chu Duật Hành và Hứa Thanh Lạc lập tức không dám cử động.
Nếu là con trai thì thôi, mâu thuẫn giữa con trai với nhau là bình thường.
Nhưng giờ cô bé này lại khóc, Hứa Thanh Lạc và Chu Duật Hành nhất thời thật sự không biết dỗ dành thế nào.
Chuyện của trẻ con, cứ để trẻ con tự giải quyết vậy.
Tiểu Viên thấy đối phương khóc thì lập tức tự trách đến đỏ cả mắt, nước mắt chực trào ra.
Tiểu Mãn thấy em trai đỏ mắt, bắt đầu có dáng vẻ tự trách thì không chịu được nữa.
Tụi nhỏ không trộm không cướp, dựa vào thực lực mà thắng, sao phải tự trách?
“Em trai mình dựa vào thực lực mà thắng!
Bắt nạt bạn chỗ nào?”
“Mình là con gái mà!
Bạn ấy chẳng nhường mình gì cả!”
“Nếu em ấy không nhường bạn, bạn đã thua lâu rồi!”
“Em trai mình đã ‘tiên lễ hậu binh’ rồi đấy chứ.”
“Hơn nữa!
Tại sao em trai mình phải nhường bạn?”
Cô bé bị Tiểu Mãn vặn hỏi như vậy thì nhất thời không nói nên lời.
Ánh mắt Tiểu Viên sáng rực nhìn anh trai mình.
“Nhưng mình là con gái mà!
Bạn ấy...”
Con trai là phải nhường con gái chứ, sao tới chỗ Tiểu Mãn và Tiểu Viên lại khác thế nhỉ?
“Đối thủ là do bốc thăm quyết định!”
“Hơn nữa nam nữ bình đẳng!”
“Bạn là con gái, nhưng em trai mình còn nhỏ tuổi hơn bạn đấy.”
Cô bé lúc này thật sự không nói được gì nữa, cô bé học lớp lớn, Tiểu Viên học lớp nhỡ, Tiểu Viên nhỏ hơn cô bé một tuổi.
“Mình không chơi với các bạn nữa.”
“Ồ, tụi mình cũng chẳng thèm chơi với bạn.”
“Đi thôi!”
Tiểu Mãn bá khí ra lệnh, Tiểu Viên lập tức đi theo bước chân của anh trai, gương mặt đầy vẻ vui mừng.
“Anh ơi, em thắng rồi.”
“Ba mẹ ơi con thắng rồi.”
Chu Duật Hành và Hứa Thanh Lạc cười xoa đầu Tiểu Viên, khen ngợi cậu bé thật giỏi một cách công bằng.
“Em mềm lòng là người ta sẽ đạo đức giả với em đấy.”
“Xem sau này em còn dám mềm lòng nữa không.”
Tiểu Mãn thò đầu ra trước mặt Tiểu Viên, Tiểu Viên nghe lời anh trai nói thì lập tức nhìn về phía cô bé đang khóc.
“Anh ơi, em không dám nữa đâu.”
Hứa Thanh Lạc và Chu Duật Hành cúi đầu nhìn hai đứa con.
Trước đây họ từng nghe giáo viên ở trường nói Tiểu Mãn rất bảo vệ em trai.
Hôm nay tận mắt chứng kiến, họ mới biết Tiểu Mãn bảo vệ Tiểu Viên đến mức nào.
Cậu bé không chỉ ra mặt cho Tiểu Viên, mà còn dẫn dắt em, không để em rơi vào trạng thái tự trách.
Dáng vẻ bảo vệ người nhà này đúng là di truyền từ gen nhà họ Chu rồi.
Hai đứa trẻ một cứng một mềm, bù trừ cho nhau rất tốt.
Trò chơi thứ ba là trò giẫm bóng bay, trò này Hứa Thanh Lạc và Chu Duật Hành mỗi người dẫn theo một đứa con tham gia.
Người lớn và trẻ con bị buộc một chân vào nhau, trên chân có tổng cộng năm quả bóng bay, ai giữ được bóng bay trên chân đến cuối cùng sẽ là người thắng.
Đây là một trò chơi tập thể, tất cả trẻ em và phụ huynh cùng tham gia, cứ như một mớ hỗn độn vậy.
Tiểu Mãn và Chu Duật Hành một nhóm, Hứa Thanh Lạc và Tiểu Viên một nhóm.
Hứa Thanh Lạc trực tiếp dắt Tiểu Viên nấp sau lưng hai cha con kia.
Chu Duật Hành và Tiểu Mãn đã có chiến thuật từ trước.
Vì người thắng chỉ có một, nên chỉ cần bảo vệ được bóng bay dưới chân Hứa Thanh Lạc và Tiểu Viên là được.
Hai cha con chắn cho Hứa Thanh Lạc và Tiểu Viên ở một góc, chỉ cần có ai tới là hai cha con sẽ cản lại.
Cách cản người của hai cha con rất có tính toán, lớn cản nhỏ, nhỏ cản lớn.
Người lớn thì ngại bắt nạt trẻ con, trẻ con lại sợ vẻ mặt lạnh lùng của Chu Duật Hành, chỉ đành lủi thủi quay đi giẫm bóng người khác.
Tiểu Mãn thấy đối phương bị mình dọa chạy mất, liền chống nạnh đứng tại chỗ như một vị thần giữ cửa.
Hứa Thanh Lạc và Tiểu Viên thò đầu ra từ sau lưng hai cha con xem náo nhiệt.
Chu Duật Hành cúi đầu nhìn, liền thấy hai cái đầu tròn vo.
Chu Duật Hành cười thầm trong lòng, nếu nói tính cách của Tiểu Mãn giống anh, rất bá đạo.
