Quân Hôn Ngọt Ngào: Mỹ Nhân Tâm Lý Được Sủng Lên Tận Trời - Chương 420
Cập nhật lúc: 27/04/2026 01:13
“Em gái ơi, em thèm rồi à?”
“Anh cho em ăn nè.”
Tiểu Mãn và Tiểu Viên đưa xâu kẹo hồ lô trước mặt Tiểu Ngư Nhi.
Tiểu Ngư Nhi nước miếng chảy ròng ròng, nhanh nhẹn bò tới há to miệng.
Hứa Thanh Lạc nghe thấy lời của hai con trai liền vội vàng tiến lên ngăn cản, bế Tiểu Ngư Nhi vào nôi.
“A~”
Tiểu Ngư Nhi trừng đôi mắt linh hoạt nhìn Hứa Thanh Lạc.
Chỉ một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa là con được nếm vị ngọt rồi mà!
“Con chưa ăn được cái này đâu, chờ Tiểu Ngư Nhi lớn lên mới được ăn nhé.”
“Oa oa oa oa~”
Tiểu Ngư Nhi lập tức mếu máo khóc rống lên.
Tiểu Mãn và Tiểu Viên nghe em gái khóc, lại thấy vẻ mặt không đồng ý của mẹ liền vội vàng giấu xâu kẹo hồ lô ra sau lưng.
“Em đừng khóc, chờ em lớn lên anh sẽ mua cho em.”
“Mua thật nhiều luôn, anh nhỏ sẽ mua cho em thật nhiều kẹo hồ lô.”
Tiểu Mãn và Tiểu Viên không nói thì thôi, vừa nói xong Tiểu Ngư Nhi lại càng khóc t.h.ả.m thiết hơn, dáng vẻ nước mắt ngắn nước mắt dài trông mới đáng thương làm sao.
“Oa oa oa~”
Tiểu Ngư Nhi buồn bã vô cùng, Tiểu Mãn khóc là khóc rống lên, Tiểu Viên khóc là thút thít như mèo con.
Còn Tiểu Ngư Nhi khóc là cứ dùng đôi mắt ngấn lệ nhìn người khác, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, khiến người ta nhói lòng.
Tiểu Ngư Nhi vừa khóc vừa hướng về phía Chu Duật Hành giơ hai tay đòi bế để cầu an ủi.
Người cha Chu Duật Hành lập tức mềm lòng tơi tả, hận không thể dâng cả mạng cho con bé.
Chu Duật Hành bế Tiểu Ngư Nhi vào phòng đồ chơi chơi.
Tiểu Mãn và Tiểu Viên lập tức ăn thật nhanh chỗ kẹo hồ lô còn lại, nỗ lực tiêu diệt “thủ phạm” đã làm em gái khóc.
“Ăn chậm thôi, kẻo sặc bây giờ.”
Hứa Thanh Lạc nhìn hai con trai đang ngốn ngấu mà dặn dò một câu.
Miệng Tiểu Mãn và Tiểu Viên đầy ắp nên không nói được gì, chỉ có thể gật đầu đáp lại.
Tiểu Mãn và Tiểu Viên ăn xong liền vào nhà vệ sinh rửa tay súc miệng rồi mới vào phòng đồ chơi dỗ em.
Tiểu Ngư Nhi đã hết khóc, nhưng mùi vị ngọt ngào đó con bé vẫn không quên được.
Khi thấy hai anh ngồi bên cạnh mình, con bé lập tức bò tới thò lưỡi l-iếm miệng Tiểu Mãn và Tiểu Viên, nỗ lực cảm nhận lại mùi vị ngọt ngào.
Kết quả là miệng hai anh chẳng còn mùi vị gì nữa.
“Em gái ơi, tụi anh hết ngọt rồi.”
“Mẹ canh tụi anh lau miệng súc miệng sạch sẽ rồi.”
Tiểu Ngư Nhi ngẩng đầu nhìn hai anh, sau đó ngồi bệt xuống đất, đôi mắt đầy vẻ mơ hồ.
Con bé không hiểu “lau miệng súc miệng” của hai anh nghĩa là gì.
Con bé chỉ biết rõ ràng lúc nãy các anh có vị ngọt mà, sao giờ lại không còn nữa?
“Phụt!
Cái đồ mập mạp nhà con thôi thì ăn váng trứng đi.”
Hứa Thanh Lạc mỉm cười bưng một bát váng trứng đi vào.
Tiểu Ngư Nhi thấy mẹ liền bò tới, đôi mắt sáng rực nhìn cô.
Dáng vẻ ngoan ngoãn đáng yêu này cứ như thể đứa bé vừa mới khóc lóc lúc nãy không phải là con bé vậy.
“A~”
Tiểu Ngư Nhi há to miệng chờ được đút, Chu Duật Hành bế con bé từ dưới đất lên, để con bé ngồi trên đùi mình ăn cơm.
Hứa Thanh Lạc mỉm cười ngồi xổm xuống đút váng trứng cho con bé, một bát váng trứng đã giúp hai mẹ con làm hòa như chưa từng có chuyện gì xảy ra.............
Tết Dương lịch vừa qua, kỳ thi học kỳ cũng được đưa vào lịch trình.
Hứa Thanh Lạc đi tới bất kỳ ngõ ngách nào trong trường cũng đều nghe thấy tiếng đọc bài ôn tập của sinh viên.
Bầu không khí học tập căng thẳng như vậy không chỉ thúc đẩy sinh viên mà còn thúc đẩy cả các giáo viên.
Hứa Thanh Lạc giữa trưa ăn cơm xong đi dạo trong sân trường để tiêu hóa, nghe tiếng đọc bài của sinh viên mà cảm thấy hơi ngại.
Ở trong một môi trường học tập tốt thế này, người làm giáo viên như cô lại đang thong dong đi dạo.
Thật là đáng xấu hổ, đáng xấu hổ quá đi!
Kỳ thi học kỳ diễn ra đúng như dự kiến, ba ngày coi thi kết thúc.
Ngày thi cuối cùng kết thúc, sinh viên dọn dẹp sân trường sạch sẽ xong xuôi là lần lượt lên đường về nhà.
Hứa Thanh Lạc cùng các giáo sư chuyên ngành chấm xong bài thi học kỳ thì cũng chính thức bước vào kỳ nghỉ đông.
Kỳ nghỉ đông lần này Hứa Thanh Lạc không định đưa Tiểu Mãn và Tiểu Viên đi xa, cứ ở lại thủ đô, đón một cái tết thật vui.
Điều quan trọng nhất là tháng 9 năm nay Tiểu Mãn và Tiểu Viên cũng sẽ vào lớp 1 rồi, cũng nên để hai đứa nhỏ thu tâm lại.
Tết năm nay Chu Dục Thư cùng vợ chồng ông Hứa và gia đình Hứa Thượng Uyên đều không thể nghỉ phép về thủ đô, chỉ có thể kiên trì ở lại vị trí công tác của mình.
Nhưng năm nay mọi người đều hẹn nhau đón tết tại nhà mới của Hứa Thanh Lạc.
Sự náo nhiệt không hề giảm đi, ngược lại còn thêm nhiều niềm vui.
Ông bà nội Chu và ông bà nội Hứa trong dịp tết đều ở tại nhà Hứa Thanh Lạc.
Mỗi ngày không phải ở vườn sau cho cá ăn thì cũng là ở phòng khách đ.á.n.h cờ trò chuyện.
Chu Duật Vân và vợ chồng Chu Duật Thành - Ngô Ân Ân cũng nghỉ phép về đón tết.
Chu Duật Thành và Ngô Ân Ân thì không có gì thay đổi nhiều.
Nhưng Chu Duật Vân thì cả người đen nhẻm, da dẻ khô khốc.
Ông bà Chu nhị thúc suýt chút nữa không nhận ra cậu con trai này.
Lương Mỹ Cầm nhìn chồng mình đen như than mà không dám tiến lên, cô sợ mình nhận nhầm chồng.
“Vợ ơi.”
Chu Duật Vân nở một nụ cười lộ hàm răng trắng tinh, Lương Mỹ Cầm nghe thấy giọng nói quen thuộc mới phản ứng lại được.
Cái cục than này đúng là chồng cô thật!
“Anh Vân?”
“Sao anh lại...”
Đen thế này.
Lương Mỹ Cầm ấp úng không nói hết câu sau.
Nhưng Chu Duật Vân biết rõ vợ mình định nói cái gì.
Cái miệng của vợ anh là không có cửa nẻo gì cả.
“Mau vào nhà, mau vào nhà đi con.”
Vợ chồng nhị thúc vội vàng kéo con trai thứ hai vào nhà, cả gia đình đoàn tụ một phen.
Còn Chu Duật Trạch và Trần Hương Yến năm nay tại sao không về đón tết được thì Hứa Thanh Lạc cũng không rõ.
Đêm ba mươi, hai gia đình cùng nhau ăn bữa cơm đoàn viên tại nhà Hứa Thanh Lạc.
Hứa Thanh Lạc bảo bảo mẫu mang mấy cái lò nướng ra đặt ở sân trước, mọi người cùng nhau nướng thịt.
Người lớn phụ trách nướng, trẻ con phụ trách giúp quét nước sốt bên cạnh, phụ nữ thì ở trong phòng khách xem tivi chờ ăn.
Hứa Thanh Lạc bảo bảo mẫu chuẩn bị một số món ăn phù hợp với người già và trẻ nhỏ, tránh để bốn vị trưởng bối và các cháu nhỏ trong nhà bị đói.
Đồ nướng thì các vị trưởng bối và trẻ nhỏ vẫn không nên ăn nhiều.
Chỉ ăn một hai xiên nếm thử vị cho vui vẻ là được.
Trong nhà vang lên những tiếng cười không ngớt, còn có cả tiếng chạy nhảy hò hét của lũ trẻ, vô cùng náo nhiệt.
Ông bà nội Chu và ông bà nội Hứa thấy cảnh tượng con cháu hòa thuận, nụ cười trên môi chưa bao giờ tắt.
Bữa cơm đoàn viên kết thúc là tới tiết mục phát bao lì xì mà lũ trẻ yêu thích nhất.
Tụi nhỏ lần lượt xếp hàng lên nói lời chúc tốt đẹp để nhận bao lì xì.
Phát bao lì xì xong, Chu Duật Hành từ kho chứa đồ khiêng ra mấy thùng pháo hoa và pháo nổ.
Pháo hoa và pháo nổ là Hứa Thanh Lạc nhờ ông Chu mua giúp từ nhà máy pháo hoa, cũng đã báo cáo với cấp trên.
Pháo nổ là dành cho trẻ con chơi.
Trẻ con mà có được một dây pháo nổ vào dịp tết thì đúng là một chuyện vô cùng có thể diện.
Pháo hoa thời này không có nhiều kiểu dáng như sau này, chỉ có hai loại thông dụng.
Một loại là pháo thăng thiên, còn một loại gọi là pháo sấm sét.
Pháo thăng thiên đúng như tên gọi, chỉ cần châm lửa là xoay tròn rồi b-ắn ra, vèo một cái bay lên như khỉ leo cây, nở rộ giữa không trung.
Pháo sấm sét là loại thông dụng nhất, châm lửa là b-ắn lên trời nổ một cái rồi tóe sáng.
Pháo hoa thời này phạm vi nở rộ không lớn, nhưng ở thời đại này lại là vật phẩm vô cùng hiếm có và đắt đỏ.
“Pháo hoa!
Pháo hoa!”
“Pháo nổ nữa!
Nhiều quá đi!”
Mấy thùng pháo hoa và pháo nổ vừa được khiêng ra, lũ trẻ đồng loạt reo hò, lập tức chạy tới vây quanh xem.
Hứa Thanh Lạc chia pháo nổ cho lũ trẻ trong nhà, dặn dò tụi nhỏ nhất định phải cầm chắc tay cầm, đừng để bị thương.
Còn pháo hoa thì giao cho bốn người đàn ông là Chu Duật Hành, Hứa Thượng Học, Chu Duật Vân và Chu Duật Thành đốt, phụ nữ và người già chủ yếu là thưởng thức.
“Đốt pháo hoa thôi!”
“Đốt pháo hoa thôi!
Ông cố bà cố ơi!”
“Em gái ơi!
Em gái ơi!”
Lũ trẻ đồng thanh gọi các vị trưởng bối ra xem pháo hoa.
Bốn vị trưởng bối cười hỉ hả đứng dậy từ sofa, bế Tiểu Ngư Nhi đi ra ngoài.
“Đốt!!!”
Tiểu Mãn ra lệnh một tiếng, bốn người đàn ông Chu Duật Hành đồng thời châm lửa pháo hoa, sau khi châm xong lập tức chạy về bên cạnh vợ mình.
Pháo hoa vèo một cái bay ra, nở rộ giữa không trung, mọi người đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên.
Khoảnh khắc pháo hoa nở rộ thật sự rất đẹp, đẹp đến mức người lớn lặng đi, trẻ con reo hò.
“Chúc mừng năm mới.”
Giọng nói trầm thấp của Chu Duật Hành vang lên bên tai Hứa Thanh Lạc.
Hứa Thanh Lạc mỉm cười quay đầu nhìn anh, trong mắt cả hai đều là tình yêu nồng đậm.
“Chúc mừng năm mới.”
Tiểu Ngư Nhi a a a a gọi vang, vui sướng từ trong lòng ông nội Chu nhào tới người Hứa Thanh Lạc, Hứa Thanh Lạc vội vàng bế lấy con bé.
“Có đẹp không con?”
Hứa Thanh Lạc cúi đầu hôn lên má Tiểu Ngư Nhi.
Tiểu Ngư Nhi vui vẻ khua khua đôi tay, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc và yêu thích.
“Ê a~”
Chu Duật Hành, Chu Duật Vân, Chu Duật Thành và Hứa Thượng Học một lần nữa tiến lên châm pháo hoa, pháo hoa lại tiếp tục nở rộ trên bầu trời.
“Oa oa oa!”
“Ba ơi!
Đốt tiếp đi, đốt tiếp đi!”
Tiểu Mãn và Tiểu Viên vui sướng vỗ tay nhảy nhót, pháo hoa vừa dứt là lập tức bảo Chu Duật Hành tiếp tục đốt cho tụi nhỏ xem.
Người cha Chu Duật Hành cam chịu chạy đi chạy lại, không hề có chút mất kiên nhẫn nào, trên mặt đầy vẻ nuông chiều.
Các bảo mẫu trong nhà cũng gác lại công việc, đi tới bên cửa sổ xem pháo hoa, trong mắt đầy vẻ hướng tới cuộc sống tốt đẹp.
“Gâu gâu gâu~”
Tật Phong vui vẻ chạy nhảy trong sân, mỗi khi pháo hoa phát ra tiếng nổ là nó lại nhanh ch.óng chạy sang một bên cảnh giác nhìn pháo hoa.
