Quân Hôn Ngọt Ngào: Mỹ Nhân Tâm Lý Được Sủng Lên Tận Trời - Chương 434
Cập nhật lúc: 27/04/2026 01:24
“Được thôi, đúng lúc cả nhà cùng đi ăn mừng một chút.”
Hứa Thanh Lạc dẫn hai con trai vào nhà.
Chu Duật Hành đã thay quân phục, đang ngồi trên t.h.ả.m trong phòng khách chơi b-úp bê Barbie cùng con gái nhỏ.
Tiểu Mãn và Tiểu Viên trực tiếp nhảy phắt lên lưng Chu Duật Hành.
Một trái một phải bám vào vai anh, thì thầm vào tai anh chuyện lát nữa đi ăn tiệm.
“Ba biết rồi.”
“Nói chuyện thì cứ nói bình thường thôi, đừng có phun nước miếng vào tai ba.”
Chu Duật Hành xoa xoa lỗ tai mình, hai cái loa phóng thanh này cứ như s-úng liên thanh vậy.
B-ắn ra toàn là bọt nước miếng.
“Bài tập cô giáo giao đã làm xong chưa?”
“Xong hết rồi ạ.”
Tiểu Mãn và Tiểu Viên lập tức chạy vào phòng sách lấy bài tập ra cho Chu Duật Hành kiểm tra.
Chu Duật Hành nghiêm túc kiểm tra từ đầu đến cuối một lượt.
“Làm tốt lắm.”
“Vậy lát nữa tụi con có thể gọi thêm một phần vịt quay nữa được không ạ?”
Tiểu Mãn và Tiểu Viên mong chờ nhìn Chu Duật Hành, anh bế Tiểu Ngư Nhi nhìn hai thằng con trai trông cứ như ch-ết đói đầu thai.
“Thằng bố mày đã để chúng mày đói bao giờ chưa?”
“Dạ thì chưa ạ.”
Tiểu Mãn và Tiểu Viên cười hì hì nhào lên lưng Chu Duật Hành.
Chu Duật Hành miệng thì chê bai hai thằng con lớn tướng rồi mà vẫn trẻ con như hồi nhỏ, nhưng tay thì lại vươn ra sau lưng đỡ lấy chúng.
“Anh ơi~”
Tiểu Ngư Nhi giơ con b-úp bê Barbie trong tay nhìn hai anh trai.
Tiểu Mãn và Tiểu Viên thấy ánh mắt mong chờ của em gái thì không nói hai lời, lập tức chuồn thẳng.
Em gái họ thích chơi trò chải tóc và thay quần áo cho b-úp bê Barbie.
Họ đã là những chàng trai lớn rồi, không thích chơi trò đó đâu.
“Ba ơi~”
“Ừ, ba chơi với con.”
Tiểu Ngư Nhi nghe lời Chu Duật Hành nói lập tức nở nụ cười rạng rỡ.
Đặc biệt là cặp lúm đồng tiền kia, trông đáng yêu cực kỳ.
“Tiểu Ngư Nhi thích ba nhất.”
Tiểu Ngư Nhi nói xong còn hôn một cái lên má Chu Duật Hành.
Ông bố già này lập tức mủi lòng vô cùng.
Nếu nói Tiểu Ngư Nhi thích ai nhất, thì chắc chắn là Chu Duật Hành không sai vào đâu được.
Ai bảo ông bố già của con bé tình nguyện chơi trò chải tóc, thay quần áo cho b-úp bê Barbie với nó cơ chứ.
Tiểu Ngư Nhi xưa nay vốn miệng ngọt lại quấn người, cái miệng nhỏ nhắn dỗ dành người ta thì ngọt xớt.
Chẳng kém cạnh gì hai ông anh trai của mình.
Không chỉ miệng ngọt, mà con bé còn thích ôm hôn mọi người.
Dáng vẻ mềm mại ngây thơ đó đừng nhắc tới chuyện được mọi người yêu thương đến nhường nào.
Đợi ông Chu về đến nhà, cả gia đình xuất phát đi ăn tiệm Đỉnh Ký mà Tiểu Mãn và Tiểu Viên hằng ao ước.
Chu Duật Hành nhớ yêu cầu của hai con trai, đặc biệt gọi hai phần vịt quay.
Tiểu Mãn và Tiểu Viên ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ, vừa ăn vừa không quên gắp thức ăn và cuốn vịt quay cho em gái.
Tiểu Ngư Nhi bốn tuổi đi ăn đã không cần người lớn phải chăm sóc.
Con bé thậm chí không kén ăn chút nào, ngoại trừ thịt mỡ ra thì cái gì cũng ăn.
Điểm không thích ăn thịt mỡ này cũng là di truyền từ Hứa Thanh Lạc.
Hai mẹ con không chỉ giống nhau về diện mạo mà ngay cả sở thích cũng như đúc từ một khuôn ra vậy.
“Thống t.ử à, hay là đưa Tiểu Ngư Nhi đi nhà trẻ nhé?”
Hứa Thanh Lạc đã lâu không thấy bóng dáng hệ thống nhà mình đâu.
Hệ thống với mái tóc tổ quạ ló đầu ra, chớp chớp đôi mắt máy nhìn Tiểu Ngư Nhi.
“Tiểu Ngư Nhi ngoan như vậy, đáng yêu như vậy.”
“Đi nhà trẻ sẽ bị bắt nạt mất.”
Hứa Thanh Lạc cạn lời.
Nếu nói Chu Duật Hành là người cuồng chiều con gái, thì hệ thống chính là ông cậu nuông chiều cháu ngoại.
Không chỉ khó tính khó giao tiếp, mà còn không cách nào giáo d.ụ.c nổi.
“Mày chắc chắn không phải con bé bắt nạt người khác chứ?”
Hứa Thanh Lạc nhìn con gái đang ăn thịt ngon lành mà rơi vào nghi ngờ.
Con gái cô nhìn thì béo tròn, thấy ai cũng cười.
Nhưng thực tế cái lực đó thì như một con bê con vậy, tính tình vừa bướng vừa thù dai, đã thế lại còn hay mách lẻo!
Cuối tuần trước con bé theo hai anh về khu đại viện, có một đứa trẻ lớn hơn giật b.í.m tóc của nó một cái.
Nó trực tiếp lao vào vật người ta xuống, vừa khóc vừa đ.ấ.m.
Đấm xong thì thôi đi, còn t.h.ả.m hại chạy về nhà mách người lớn.
Con bé chỉ chuyên lựa ông Chu để mách lẻo, bắt ông Chu phải sang tận nơi đòi lại công bằng cho mình.
Một già một trẻ này tụ lại với nhau, khu đại viện suýt nữa thì bị quậy tung lên.
Người già thì miệng không ngừng mắng đối phương không biết xấu hổ, bắt nạt đứa trẻ còn đang phải uống sữa để lớn.
Đứa nhỏ thì nước mắt lưng tròng nhìn phụ huynh đối phương, nhìn thế nào cũng thấy đáng thương, khiến phụ huynh nhà người ta thấy áy náy vô cùng.
Nhưng thực tế thì sao.
Tiểu Ngư Nhi chỉ là tóc tai quần áo hơi lộn xộn một chút, nhưng đối phương thì bị nó c.ắ.n cho mấy phát, dấu răng chắc đến giờ vẫn chưa tan đâu.
Màn thao tác này của Tiểu Ngư Nhi làm hai ông anh trai của con bé cũng phải ngớ người ra.
“Tao chắc chắn mà.”
Giọng hệ thống càng lúc càng nhỏ, Hứa Thanh Lạc cười lạnh một tiếng trong lòng, hệ thống lập tức thu nhỏ sự tồn tại của mình lại.
“Được rồi, tao không chắc lắm.”
Hứa Thanh Lạc bất lực lắc đầu.
Cô con gái nhỏ của cô bên ngoài là một thiên thần nhỏ, nhưng bên trong lại chứa đựng một ác quỷ nhỏ đang rục rịch chờ cơ hội.
Ba anh em nhà này trong chuyện mách lẻo, người ngoài nhìn một cái là biết ngay là anh em ruột.
“Nhất định phải đưa con bé đi nhà trẻ.”
Hứa Thanh Lạc hạ quyết tâm, hệ thống xót xa nhìn đứa nhỏ vẫn đang ăn thịt ngon lành cười hì hì.
Tiểu Ngư Nhi bé bỏng của nó thật đáng thương, vẫn còn ở cái tuổi cần uống sữa mà đã phải đi nhà trẻ rồi.
“Mẹ ơi, cái này ngon quá đi~”
Tiểu Ngư Nhi giơ miếng vịt quay cho Hứa Thanh Lạc xem, đôi mắt cong cong đáng yêu cực kỳ.
Hứa Thanh Lạc nhìn thấy đôi mắt tràn đầy hình bóng mình của con gái, bỗng chốc cảm thấy hơi chột dạ.
“Thích ăn thì con ăn nhiều vào nhé.”
Hứa Thanh Lạc cười lau miệng cho Tiểu Ngư Nhi, con bé híp mắt gật đầu, biểu thị nó sẽ ăn thật no.
“Dạ vâng ạ~”
“Tiểu Ngư Nhi sẽ ăn thật no mà~”
Hứa Thanh Lạc nhìn đứa con gái hoàn toàn tin tưởng mình mà càng chột dạ hơn.
Cái nhà trẻ này thực ra... không đi cũng được.
Cả gia đình ăn uống no nê rồi về nhà.
Sau khi con cái đã ngủ say, Hứa Thanh Lạc vẫn bàn bạc với Chu Duật Hành về việc cho Tiểu Ngư Nhi đi nhà trẻ.
Vốn dĩ Hứa Thanh Lạc và Chu Duật Hành muốn tôn trọng ý muốn của con mà không ép Tiểu Ngư Nhi đi học sớm.
Dù sao nhà trẻ bây giờ đúng là cũng chẳng học được gì nhiều.
Nhưng hiện tại nhìn vào tình hình trưởng thành của Tiểu Ngư Nhi, cái nhà trẻ này vẫn phải đi.
Đối với chuyện học hành của con cái, Chu Duật Hành xưa nay đều hết lòng ủng hộ, vả lại Tiểu Ngư Nhi cũng thực sự cần hòa nhập vào tập thể.
Tiểu Ngư Nhi không giống hai anh trai thích đi khắp nơi kết giao bạn bè, Tiểu Mãn và Tiểu Viên mỗi lần đi chơi đều rủ một nhóm bạn đi cùng.
Tiểu Ngư Nhi thì hoàn toàn khác.
Nếu có bạn nhỏ nào giao tiếp với con bé, nó cũng sẽ nhiệt tình đáp lại.
Cho dù không có ai, con bé cũng có thể tự mình chơi cả ngày, chẳng thấy buồn chán chút nào.
Tiểu Ngư Nhi không có vấn đề gì về phương diện xã giao và diễn đạt.
Nhưng con bé lại có cái tính lười, bình thường làm gì cũng không thích chủ động.
Có người bảo làm thì làm, có người rủ chơi thì chơi, nếu không có ai tìm, con bé cứ rúc ở nhà tự chơi một mình.
Cái tính lười này thực sự khiến phụ huynh phải đau đầu.
“Con bé có chịu đi không?”
Chu Duật Hành lo lắng nhìn đứa con gái đang ngủ xoạc cả tứ chi, con gái nhà họ mà bướng lên thì còn khó kéo hơn cả bò.
Dù sao Chu Duật Hành cũng không muốn làm con gái rượu phải buồn lòng.
Nhưng cái tính lười này của con bé, đưa đến nhà trẻ sửa lại một chút cũng tốt.
“Tiểu Mãn và Tiểu Viên sẽ thuyết phục được con bé thôi.”
Cái nhiệm vụ khó khăn và dễ làm Tiểu Ngư Nhi đau lòng này, đương nhiên là phải giao cho hai thằng con trai của cô làm rồi!
Tiểu Mãn, Tiểu Viên:
“!!!”
Hứa Thanh Lạc và Chu Duật Hành đạt được sự thống nhất, giao nhiệm vụ khó khăn này cho Tiểu Mãn và Tiểu Viên.
Tiểu Mãn và Tiểu Viên chỉ đành đ.â.m lao phải theo lao, hai anh em cứ đùn đẩy nhau.
Chẳng ai dám tiến lên nói với em gái chuyện tàn khốc này.
“Anh đi đi.”
“Anh không đi đâu, em đi đi.”
“Anh là anh, em phải nghe anh chứ.”
Tiểu Viên nhìn nắm đ.ấ.m đang siết c.h.ặ.t của anh trai mình, chỉ đành liều mình xông lên.
Tiểu Ngư Nhi ôm con thỏ bông, đôi mắt cong cong nhìn anh nhỏ của mình.
“Anh nhỏ ơi?”
“Tiểu Ngư Nhi à, em...”
Tiểu Viên cân nhắc lời lẽ, cuối cùng vẫn vòng vo tam quốc nói ra chuyện đi nhà trẻ.
Lời vừa dứt chỉ mới 2 giây, giây tiếp theo tiếng khóc của Tiểu Ngư Nhi đã vang khắp cả nhà.
Tật Phong sốt sắng chạy quanh tại chỗ, dùng đầu húc húc vào người Tiểu Ngư Nhi để an ủi và bầu bạn với con bé.
Hứa Thanh Lạc và Chu Duật Hành tan làm về đến nhà, thấy con gái rượu đang chổng m-ông khóc trên sofa, lập tức âm thầm rút cái chân vừa mới bước vào nhà ra.
Vợ chồng ông Chu ngồi trên sofa cũng không dám lên tiếng, chỉ sợ vừa mở miệng là chạm vào nỗi đau của cháu gái.
Cuối cùng vẫn là Tiểu Mãn và Tiểu Viên dỗ dành được Tiểu Ngư Nhi.
Hai anh em cũng chẳng biết đã nói gì với Tiểu Ngư Nhi, mà cuối cùng con bé vẫn vừa khóc sụt sùi vừa đồng ý đi học nhà trẻ.
Tiểu Ngư Nhi đồng ý đi nhà trẻ, cả nhà già trẻ lớn bé bao gồm cả Tật Phong đều thở phào nhẹ nhõm.
Kỳ nghỉ Quốc khánh vừa kết thúc.
Tiểu Ngư Nhi đã đeo cặp sách nhỏ, nắm tay ba mẹ bước vào nhà trẻ, bắt đầu ngày đầu tiên của đời học sinh.
Hứa Thanh Lạc và Chu Duật Hành vốn dĩ còn lo lắng Tiểu Ngư Nhi sẽ không thích nghi được.
Không ngờ Tiểu Ngư Nhi chỉ dùng vỏn vẹn một tuần lễ đã vươn lên làm “đại ca" trong nhà trẻ.
“Đại tỷ, hẹn mai gặp lại nhé.”
Hứa Thanh Lạc và Chu Duật Hành đến đón con mà ngẩn cả người, mãi không kịp phản ứng.
Nhìn con gái mình hết đứa này đến đứa kia chào hỏi những “đàn em" vừa thu nhận được.
“Các em ơi, mai gặp lại nha.”
Hứa Thanh Lạc nuốt nước miếng nhìn sang Chu Duật Hành.
Chu Duật Hành cúi đầu nhìn đứa con gái nhỏ ngoan ngoãn mềm mại của mình, bỗng chốc bật cười vì tức.
