Quân Hôn Ngọt Sủng 80: Nữ Phụ Cay Văn Được Sủng Đến Sinh Đầy Nhà - Chương 395: Cãi Vã
Cập nhật lúc: 08/03/2026 07:30
Tiền Tuyết Cầm cười lạnh mỉa mai: “Có giỏi thì các người vào đó đi.”
“Tôi tuy không có bản lĩnh đó, nhưng người ta không mời thì tôi cũng chẳng mặt dày đi gõ cửa. Ai không biết lại tưởng miệng mình thèm thuồng đến mức nào, cứ muốn mặt dày đi ăn chực của người ta một miếng.”
“Mã Tiểu Lệ, cô nói thế là có ý gì!” Tiền Tuyết Cầm đang ôm một bụng lửa giận không có chỗ phát tiết, lập tức trút lên đầu Mã Tiểu Lệ.
“Ý gì à? Tôi thì có ý gì được? Cô nghĩ nhiều quá rồi đấy.” Mã Tiểu Lệ vốn đã chướng mắt Tiền Tuyết Cầm từ lâu. Hồi mới đến khu đại viện, Tiền Tuyết Cầm tỏ ra rất nhiệt tình, Mã Tiểu Lệ cũng thật lòng muốn coi bà ta là bạn. Cô thường xuyên gọi Tiền Tuyết Cầm sang nhà chơi, mà lần nào Tiền Tuyết Cầm về cũng không bao giờ đi tay không.
Mã Tiểu Lệ cảm thấy làm người không nên quá chi li, nhất là giữa bạn bè với nhau thì không cần tính toán chút miếng ăn cái mặc. Nhưng có một lần con của Mã Tiểu Lệ bị ốm, mấy ngày liền không ăn uống được gì, chỉ đòi uống sữa mạch nha. Lúc đó sữa mạch nha ở huyện đang cháy hàng, Mã Tiểu Lệ chạy khắp nơi mà không mua được. Sau đó, nhìn thấy con của Tiền Tuyết Cầm dính vụn sữa mạch nha quanh miệng, Mã Tiểu Lệ tức đến đỏ cả mắt.
Cô coi Tiền Tuyết Cầm là bạn, nhưng Tiền Tuyết Cầm lại coi cô là con ngốc. Biết rõ con cô ốm, muốn uống sữa mạch nha, nhà bà ta có mà cũng chẳng nỡ lấy ra cho con cô một ít. Từ đó về sau, Mã Tiểu Lệ vạch rõ ranh giới với Tiền Tuyết Cầm. Cứ thấy mặt bà ta là cô lại muốn mỉa mai vài câu. Nghĩ đến bao nhiêu thứ mình đã cho Tiền Tuyết Cầm trước đây, Mã Tiểu Lệ hối hận muốn c.h.ế.t, số đồ đó đem cho ch.ó ăn, ch.ó thấy cô còn biết vẫy đuôi, chứ cho Tiền Tuyết Cầm thì đúng là phí của.
“Mã Tiểu Lệ, cô cũng chỉ giỏi âm dương quái khí với tôi thôi.” Tiền Tuyết Cầm cười lạnh: “Có giỏi thì vào trong phòng kia mà thi triển, bằng không thì ngậm cái miệng lại, bớt nói một câu cũng không c.h.ế.t ai đâu.”
“Ăn bớt một miếng cũng chẳng c.h.ế.t ai đâu.” Mã Tiểu Lệ cũng nổi hỏa. Tiền Tuyết Cầm đúng là hạng ăn cháo đá bát, cô đã muốn cãi nhau một trận ra trò với bà ta từ lâu rồi, ăn của cô bao nhiêu thứ, cô chỉ muốn bà ta phải nôn sạch ra hết.
Tiền Tuyết Cầm đặt cái giỏ xuống đất, chỉ tay vào mặt Mã Tiểu Lệ, trợn mắt quát: “Cô lặp lại lần nữa xem, xem tôi có xé nát cái miệng cô ra không.”
“Tôi nói đấy thì sao, cô tưởng tôi sợ cô chắc.” Mã Tiểu Lệ xắn tay áo lên.
Thấy hai người sắp lao vào đ.á.n.h nhau, những người xem náo nhiệt xung quanh lập tức xông vào can ngăn, kéo Mã Tiểu Lệ lên lầu.
“Cô cãi nhau với bà ta làm gì, bà ta là hạng người thế nào cô còn không biết sao.”
So với một Tiền Tuyết Cầm chuyên đi chiếm tiện nghi của người khác, mọi người rõ ràng đứng về phía Mã Tiểu Lệ hơn, dù ngày thường quan hệ của họ với Mã Tiểu Lệ cũng chẳng thân thiết gì. Chẳng qua là xem náo nhiệt không chê chuyện lớn thôi.
“Bà ta chỉ thích đi chiếm tiện nghi nhỏ của người ta, cứ như quỷ c.h.ế.t đói đầu t.h.a.i ấy, thấy đồ ăn còn thân hơn thấy mẹ đẻ. Nhà nào ở đây mà chẳng bị bà ta ăn chực qua, còn bà ta thì sao? Keo kiệt bủn xỉn, chỉ có thu vào chứ không có phát ra, đúng là hạng người chỉ biết ăn không biết nhả.” Mã Tiểu Lệ tức đến phát điên. Cô đã nhịn lâu lắm rồi, ngày thường ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp nên cô không chấp nhặt, nhưng hôm nay Tiền Tuyết Cầm thực sự đã chọc giận cô.
Mọi người đều gật đầu đồng tình với lời Mã Tiểu Lệ. Nhà nào ở đây cũng từng bị Tiền Tuyết Cầm chiếm tiện nghi. Bởi vì lúc đầu ai cũng thấy bà ta niềm nở, tưởng là người tốt bụng nên không đề phòng. Tiếp xúc lâu mới biết bản chất thật sự. Bây giờ ngoài mặt họ vẫn giữ hòa khí với Tiền Tuyết Cầm, nhưng chẳng ai thèm chơi thân, càng không bao giờ mời bà ta vào nhà.
Tiếng của Mã Tiểu Lệ không hề nhỏ, Tiền Tuyết Cầm nghe rõ mồn một.
“Cái gì mà chiếm tiện nghi? Tôi ăn một miếng mà gọi là chiếm tiện nghi à? Tôi chưa thấy ai vì một miếng ăn mà bảo người ta chiếm tiện nghi cả, cô tưởng ai cũng như cô chắc, ăn một miếng đồ của cô mà cô làm như sắp c.h.ế.t đến nơi ấy. Ai không biết lại tưởng nhà cô có sơn hào hải vị gì bị tôi ăn mất không bằng.”
“Cô mà là ăn một miếng đồ của tôi à? Cô ăn của nhà tôi bao nhiêu thứ, tôi chưa bao giờ tính toán, nhưng cô thì sao? Cô đã làm gì? Con tôi muốn uống sữa mạch nha, cô cũng chẳng thèm hé răng lấy một câu là nhà cô có. Cô tưởng ai cũng như cô, cầm đồ của người khác mà không biết trả à?” Những lời này đè nén trong lòng Mã Tiểu Lệ bấy lâu nay, khiến cô vô cùng khó chịu. Nay nói ra được trước mặt Tiền Tuyết Cầm, tảng đá trong lòng như được trút bỏ, cô thấy nhẹ nhõm hẳn.
“Nhà tôi có sữa mạch nha thì sao, con cô muốn uống là tôi phải lấy ra cho nó à? Vả lại, cô cũng có hỏi tôi đâu mà giờ lại đổ lỗi cho tôi. Cô giỏi thì nói to lên cho mọi người ở đây phân xử xem nào.” Tiền Tuyết Cầm tỏ vẻ đầy lý lẽ.
Mã Tiểu Lệ tức nổ đom đóm mắt, chỉ thẳng vào mũi Tiền Tuyết Cầm mà mắng: “Tiền Tuyết Cầm, đồ không có lương tâm, tôi đối xử với cô thế nào cô tự biết rõ. Cô ăn của tôi bao nhiêu, lấy của tôi bao nhiêu, tôi chưa từng so đo. Sớm biết cô là hạng người này, tôi thà đem số đồ đó cho ch.ó ăn còn hơn cho cô.”
