Quân Hôn Ngọt Sủng 80: Nữ Phụ Cay Văn Được Sủng Đến Sinh Đầy Nhà - Chương 771: Con Nhím Xù Lông
Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:58
Khi Cố Bắc Thành lau nước mắt cho cô, Khương Du nắm lấy tay anh, áp mặt vào lòng bàn tay ấm áp đó: "Em sẽ luôn ở bên anh."
Cứ coi như cô ích kỷ đi. Cô sẽ giữ c.h.ặ.t Tiểu Cố bên mình, không cho hắn tiếp xúc với Khương Tuyết. Cô có thể không giúp Cố Bắc Thành đoạt xác, nhưng cô tuyệt đối không cho phép Cố Bắc Thành vì mặc cảm chuyện hắn và Khương Tuyết tiếp xúc mà lựa chọn biến mất.
Có lẽ vì viên gạch của Khương Du quá nặng tay nên mãi đến sáng hôm sau Tiểu Cố mới tỉnh lại. Hắn cảm thấy gáy đau nhức vô cùng, mắt cũng mỏi nhừ, người mệt lử như cả đêm không ngủ, cứ ngáp ngắn ngáp dài, nước mắt chảy ròng ròng. Nghĩ đến việc đêm qua bị Khương Du nện gạch, Tiểu Cố đùng đùng nổi giận đi ra sân.
Khương Du đang ở trong sân chơi với An An. Cô mặc bộ đồ hưu nhàn rộng rãi, tóc dài b.úi sau đầu, có một lọn tóc bướng bỉnh cứ xòa xuống bên tai. Đối mặt với con trẻ, Khương Du luôn dịu dàng, gương mặt rạng rỡ nụ cười. Đây chính là dáng vẻ của Khương Du trong ký ức. Rất đẹp. So với vẻ thanh thuần của Khương Tuyết, nhan sắc của Khương Du có sức công phá hơn nhiều, cô giống như một đóa hồng có gai, kiều diễm rực rỡ nhưng cũng đầy gai góc.
Cái đồ đàn bà hung dữ này dường như cũng không đến nỗi hung dữ lắm. Tiểu Cố cảm thấy hơi lúng túng, nhất là khi nghĩ đến cảnh Khương Du và Cố Bắc Thành từng ngọt ngào hạnh phúc bên nhau, lòng hắn lại dâng lên cảm giác khó chịu. Cứ như thể cuộc đời vốn thuộc về hắn đã bị kẻ khác đ.á.n.h cắp, còn hắn chỉ có thể bị nhốt trong bóng tối không thấy ánh mặt trời, lén lút nhìn trộm hạnh phúc của người khác.
Có lẽ vì hắn nhìn hơi lâu nên Khương Du đột ngột ngẩng đầu lên. Thấy hắn, nụ cười trên mặt cô nhạt đi đôi chút: "Cơm ở trong nồi, tự đi mà ăn."
Sau khi biết Cố Bắc Thành là người xuyên không, Khương Du cảm thấy mình không thể lạnh lùng với Tiểu Cố như trước được nữa. Dù sao hắn mới là Cố Bắc Thành thực sự của thế giới này. Khương Du vốn luôn hung dữ với hắn, nay đột nhiên nói chuyện t.ử tế khiến Tiểu Cố có chút không quen, hắn buột miệng: "Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo (không dưng mà tốt thì chắc chắn có mưu đồ), cô lại định giở trò gì để đối phó tôi đúng không?"
Hôm qua vừa ăn một gậy lại thêm một viên gạch, hắn thật sự đã biết sợ cô rồi.
"Cái hạng não ngắn như anh... không đáng để tôi phải đối phó." Khương Du hừ lạnh một tiếng: "Thích ăn thì ăn, không ăn thì nhịn, đừng có mà làm mình làm mẩy."
Quả nhiên cái tính hung hăng này mới đúng là Khương Du.
"Sao hôm nay cô không đi học?" Khương Du mà đi học thì hắn mới có cơ hội bỏ trốn chứ.
"Tất nhiên là để canh chừng anh rồi. Tôi mà đi học để anh có cơ hội tìm Khương Tuyết chắc? Những lời tôi nói hôm qua anh quên sạch rồi à? Còn dám đi tìm cô ta, tôi không chỉ đ.á.n.h gãy chân anh mà còn làm cho cả thiên hạ biết Khương Tuyết là hạng tiểu tam giật chồng."
Nam nữ chính thì đã sao, hiện tại trên danh nghĩa Cố Bắc Thành vẫn là chồng cô, cô là chính thất, cô có quyền giữ hắn ở nhà.
"Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, tôi không thích cô, sao cô cứ bám lấy tôi mãi thế? Người cô yêu đã c.h.ế.t rồi, hiện tại tôi mới là Cố Bắc Thành thật sự!" Tiểu Cố có vẻ tức tối. Rõ ràng hắn mới là Cố Bắc Thành thật, vậy mà lại bị một kẻ ngoại lai chiếm xác, dùng thân thể hắn để sống một cuộc đời mà hắn không thích. Tại sao hắn phải chấp nhận vợ con của kẻ xuyên không kia chứ... À, đứa bé là do thân thể hắn sinh ra, đúng là con hắn thật, nhưng Khương Du không phải người vợ hắn thích, hắn muốn ở bên người mình yêu, muốn cưới người mình thích làm vợ.
Nụ cười trên mặt Khương Du nhạt hẳn đi: "Anh lại muốn ăn đòn đúng không?"
Tiểu Cố lùi lại một bước, vẻ mặt hoảng sợ nhìn cô, gáy và cổ hắn vẫn còn đau muốn c.h.ế.t đây này. "Cô mà còn dám đ.á.n.h tôi, tôi... tôi sẽ đi báo công an tố cáo cô bạo hành gia đình!"
Ninh Nam không biết xuất hiện sau lưng Tiểu Cố từ lúc nào, bà vỗ một phát vào lưng hắn, nhíu mày nói: "Sao con lại ăn nói với con dâu mẹ như thế?" Ninh Nam không biết đây mới là con trai thật của mình, nên ánh mắt nhìn Tiểu Cố đầy vẻ lạnh lùng.
Tiểu Cố bị bà nhìn như vậy thì lòng thắt lại đau đớn. Hắn biết Ninh Nam, Cố Thanh Sơn, thậm chí tất cả mọi người đều chỉ thích kẻ xuyên không kia thôi. Tính cách hắn không được lòng người, lại nhát gan, chẳng có bản lĩnh gì, không giống kẻ kia cái gì cũng giỏi, cái gì cũng biết. Nhưng hắn cũng khao khát được cha mẹ yêu thương chứ. Rõ ràng hắn mới là con trai họ, sao họ có thể ghét bỏ hắn để đi yêu thương một kẻ chiếm xác?
"Mẹ, để con nói chuyện hẳn hoi với anh ta." Thấy vẻ mặt tổn thương của Tiểu Cố, lòng Khương Du cũng chùng xuống. Cô đứng dậy, giao Cố An cho Ninh Nam, rồi nhìn Tiểu Cố đang đầy vẻ tủi thân, trầm giọng nói: "Anh ra đây với tôi một chút."
"Tôi... tôi..." Hắn định nói "tôi không đi", cả người hắn xù lông như một con nhím, ai đến gần cũng bị hắn đ.â.m cho bị thương. Nhưng thấy tay Khương Du đang dần nắm lại thành nắm đ.ấ.m, hắn c.ắ.n môi nói: "Đi thì đi."
Đối mặt với cha mẹ không yêu mình, hắn thà đối mặt với người đàn bà hung dữ này còn hơn, ít nhất lòng cũng đỡ đau hơn một chút. Tiểu Cố lầm lũi đi theo sau Khương Du, hai người chậm rãi đi ra xa, cho đến khi xung quanh không còn ai, Khương Du mới dừng lại.
