Quân Hôn Ngọt Sủng 80: Nữ Phụ Cay Văn Được Sủng Đến Sinh Đầy Nhà - Chương 795

Cập nhật lúc: 12/03/2026 07:12

Buổi tối nằm trên giường, cô cứ trằn trọc mãi không ngủ được. Khi đã quen với một thứ gì đó trong cuộc sống mà đột nhiên nó biến mất, cảm giác thật khó lòng thích nghi.

Trần Thi Vũ cứ xoay người qua lại mãi đến nửa đêm mới không chịu nổi mà thiếp đi.

Giấc ngủ này cô cũng chỉ chợp mắt được hơn hai tiếng, khi tỉnh dậy bên ngoài đã hửng sáng.

Trần Thi Vũ không ngủ được nữa, dứt khoát bò dậy khỏi giường, sau khi đ.á.n.h răng rửa mặt xong thì mặc quần áo đi ra ngoài.

Cô giả vờ như đang rèn luyện thân thể trên sân vận động, chạy vài vòng quanh sân.

Người đàn ông mỗi ngày đều chào hỏi "chào buổi sáng" với cô vẫn chưa xuất hiện.

Chẳng lẽ là vì chuyện ngày hôm qua sao?

Trần Thi Vũ cảm thấy không thoải mái, thậm chí có chút tức giận. Chỉ cần Hy Vọng bước ra vẫy tay với cô, cô sẽ lại đối xử với anh như trước đây thôi.

Nhưng anh không làm vậy.

Trần Thi Vũ trút hết cơn giận vào việc vận động, cô chạy thêm vài vòng quanh sân đến mức mồ hôi đầm đìa, phải cúi người há miệng thở dốc.

Sau khi đã xả hết nỗi bực dọc trong lòng, Trần Thi Vũ lau mồ hôi trên mặt và cổ, chậm rãi đi về phía cổng lớn.

Cô chấp nhặt với anh làm gì chứ.

Hai người họ chỉ là quan hệ bạn bè bình thường, thì nên duy trì ở mức bình thường, đừng nghĩ ngợi lung tung quá nhiều.

Cửa phòng và cửa sổ ở trạm gác cổng đều đóng c.h.ặ.t.

Trần Thi Vũ hít sâu một hơi, gõ gõ cửa.

Bên trong không có động tĩnh gì. Cô tưởng Đoan Chính vẫn còn đang ngủ nên lại gõ thêm hai tiếng, lực tay mạnh hơn lúc nãy một chút, nhưng bên trong vẫn im lìm.

Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi?

Vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt Trần Thi Vũ, cô dùng sức đẩy một cái, cửa liền mở ra, rõ ràng là không khóa từ bên trong.

Trạm gác không lớn, kê một chiếc giường nhỏ, cạnh giường là một cái giá gỗ đặt chậu rửa mặt, phía trên chậu có vắt một chiếc khăn lông.

Gần cửa sổ đặt một chiếc bàn, trên bàn có mấy tờ báo, anh thường xuyên dùng b.út viết viết vẽ vẽ lên đó.

Anh rất yêu sạch sẽ, không gian nhỏ bé này được anh dọn dẹp vô cùng ngăn nắp.

Người tuy trông lôi thôi lếch thếch như một kẻ lang thang, nhưng trên người anh chưa bao giờ có mùi lạ.

Cũng giống như căn phòng nhỏ này, dù đóng kín cửa sổ nhưng bên trong vẫn thoang thoảng mùi thơm thanh đạm của bồ kết.

Người không có ở đây.

Không hiểu sao, trong lòng Trần Thi Vũ dâng lên một nỗi hoảng loạn.

Ánh mắt cô dừng lại trên bàn, nơi có một tờ giấy được gấp gọn gàng. Trần Thi Vũ bước tới, cầm lấy rồi mở ra.

"Trần Thi Vũ tiểu thư, khi cô đọc được bức thư này thì tôi đã rời đi rồi. Thật xin lỗi vì đã không thể trực tiếp nói lời tạm biệt với cô, xin hãy tha thứ cho sự nhát gan và yếu đuối của tôi khi không đủ dũng khí đối mặt để nói lời chia tay.

Cảm ơn cô trong suốt thời gian qua đã chăm sóc và quan tâm đến tôi, cũng cảm ơn cô đã giống như ánh sáng soi rọi thế giới của tôi. Nhưng trên đời không có bữa tiệc nào không tàn, xin hãy cho phép tôi đi trước một bước.

Cô là một người phụ nữ vô cùng lương thiện và ưu tú, là người thầy tốt nhất, người hiệu trưởng có năng lực nhất mà tôi từng gặp. Cô từng nói hy vọng học trò của mình sẽ thành tài khắp thiên hạ, tôi tin rằng sau này cô chắc chắn sẽ thực hiện được nguyện vọng của mình.

Cuộc đời cô còn rất dài, hy vọng cô đừng mãi đắm chìm trong quá khứ mà không dám ngẩng đầu nhìn về phía trước. Khi có người đàn ông ưu tú và yêu thương cô xuất hiện, đừng kháng cự, hãy mạnh dạn bước tới hạnh phúc của chính mình.

Đời này chúng ta có lẽ sẽ không gặp lại nữa, nhưng tôi sẽ mãi mãi ghi nhớ tất cả những gì đã xảy ra giữa chúng ta. Tôi sẽ luôn nhớ về cô, và mỗi ngày đều cầu nguyện cho cô được bình an, khỏe mạnh, vui vẻ và hạnh phúc.

Số tiền lương cô trả cho tôi thời gian qua tôi đều để dành, tất cả đều nằm trong ngăn kéo, đừng quên thu lại nhé.

Hy Vọng lưu b.út."

Bàn tay cầm thư của Trần Thi Vũ run rẩy dữ dội.

Nước mắt cô không tự chủ được mà lã chã rơi xuống, từng giọt từng giọt thấm đẫm tờ giấy viết thư.

Anh đã rời đi từ đêm qua rồi sao?

Có phải vì những lời cô nói mà anh mới không từ mà biệt không?

Cô đã làm anh không vui sao?

Sao anh có thể bỏ đi mà không nói một lời như vậy? Chẳng phải họ là bạn sao? Nếu là bạn, tại sao ngay cả một câu tạm biệt trực tiếp cũng không muốn nói?

Trần Thi Vũ chỉ cảm thấy một luồng hỏa khí xông thẳng lên đỉnh đầu, cô dùng sức đập mạnh bức thư xuống bàn.

"Coi như tôi mắt mù, cứu nhầm một kẻ lòng lang dạ thú, lúc đi đến một tiếng cũng không thèm nói."

Trần Thi Vũ đau lòng ngồi thụp xuống ghế, cô không cam tâm cầm lấy bức thư Đoan Chính viết cho mình, đọc lại một lần nữa.

Càng nhìn, cô như phát hiện ra điều gì đó, hơi thở trở nên dồn dập, đôi mắt còn vương lệ hơi mở to.

Đoan Chính khi viết chữ có một thói quen, mỗi khi kết thúc một câu, dấu chấm câu của anh đều được vẽ thành hình quả trứng, chỗ giao nhau còn có một cái đuôi nhỏ móc lên.

Đoan Chính từng nói, có lẽ do anh quá lười nên dấu chấm câu mới viết tùy hứng như vậy.

Đây là thói quen viết lách của anh.

Mặc dù chữ viết trên thư không giống với chữ của Đoan Chính trước đây, nhưng nếu quan sát kỹ sẽ phát hiện ra rất nhiều điểm tương đồng.

Hóa ra là vậy, hèn chi khi ở bên cạnh Hy Vọng, cô luôn cảm thấy tự nhiên, thả lỏng và vui vẻ đến thế.

Hèn chi Hy Vọng lại quan tâm cô như vậy, đúng như Khương Du đã nói, ánh mắt Hy Vọng nhìn cô chẳng hề trong sáng chút nào.

Nếu anh chính là Đoan Chính, vậy thì tất cả những hành động của anh đều đã có lời giải đáp.

Anh che giấu khuôn mặt, anh không nói lời nào...

Tất cả đều là để che giấu thân phận của mình. Anh biết cô mềm lòng và lương thiện, nên mới giả dạng thành bộ dạng bị người ta bắt nạt để cô cứu anh, mang anh về đây.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.