Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 154
Cập nhật lúc: 29/01/2026 07:18
Tô Nghiên quyết định mang tin tốt này nói cho Lục Đình ngay lập tức, thế nên cũng không nán lại tán gẫu với giáo viên. Vị giáo viên trước kia không coi trọng cô lúc này sắc mặt cũng rất khó coi.
Ai mà ngờ được một học sinh kém từng bị coi thường, chỉ sau một học kỳ ôn tập đã vượt qua tất cả thí sinh trong trường.
Tô Nghiên ra khỏi trường liền đi chợ mua thức ăn. Thấy có người bán thịt bò, cô dùng hết tất cả phiếu thịt mà Lục Đình tích góp được, mua bốn cân thịt bắp bò.
Định bụng sang quầy thịt mua thêm sườn nhưng đáng tiếc là không còn phiếu thịt nữa, thôi vậy, về nhà thôi.
Tô Nghiên đi bộ nửa tiếng đồng hồ mới về đến nhà. Cô dự định hôm nay sẽ ăn bò nướng để ăn mừng, cũng chẳng hiểu sao hôm nay cô lại thèm ăn thịt đến vậy.
Cô sợ bốn cân thịt bò không đủ cho Lục Đình ăn, nên lại lấy từ nhà bếp ra một gói bột đậu xanh, chuẩn bị làm món thạch đậu xanh (lương phấn).
Cô đổ cả gói bột vào bát, dùng nước lạnh hòa tan. Sau đó cho vài gáo nước lạnh vào chiếc nồi lớn trên bếp, đợi nước sôi thì đổ dung dịch bột đậu vào, khuấy đều tay cho đến khi hỗn hợp đặc sánh lại thì múc ra chậu, để một bên cho nguội và đông thành khối.
Tiếp đó, cô thái dưa chuột thành sợi để sẵn, dùng tỏi băm, hành lá, lạc rang giã nhỏ, tương ớt, vừng, nước tương, giấm, dầu mè… pha một bát nước xốt trộn bí truyền.
Lục Đình vừa về đến nhà đã thấy vỉ nướng trên bàn đang kêu xèo xèo bốc khói. Trời nóng nực thế này, sao vợ anh lại nghĩ ra món đồ nướng nhỉ?
"Nghiên Nghiên, hôm nay chúng ta ăn đồ nướng sao? Em không thấy nóng à?"
"Nóng chứ, nhưng con của anh muốn ăn đồ nướng, nóng cũng phải nhịn thôi."
Tô Nghiên cũng không biết mình hôm nay bị làm sao, rõ ràng thời tiết rất oi bức, nhưng cô cứ muốn ăn đồ nướng, cực kỳ muốn ăn.
Lục Đình đóng c.h.ặ.t cửa đại môn lại, nghiêm túc bàn bạc: "Nghiên Nghiên, hay là chúng ta vào không gian của em ăn đi, ăn ở ngoài thế này em chắc chắn sẽ bị say nắng mất."
"Một lần m.a.n.g t.h.a.i ngốc ba năm", Tô Nghiên lúc này mới phản ứng lại. Cô rõ ràng có không gian, cớ sao cứ phải cùng Lục Đình ăn đồ nướng ở bên ngoài làm gì cho nóng.
Cô vội vàng chuyển tất cả thức ăn trên bàn vào không gian, thuận tiện đưa cả Lục Đình vào theo.
"Lục Đình, em dùng hết sạch phiếu thịt của hai tháng này rồi, ăn xong bữa này là không còn thịt để ăn nữa đâu."
"Đừng lo, đến lúc đó anh sẽ nhờ người đổi một ít. Nếu em thật sự thèm thịt, chúng ta có thể thịt nốt con lợn còn lại trong không gian."
"Không được, con lợn đó phải đợi đến cuối năm mới thịt."
Tô Nghiên bưng một bát thạch đậu xanh đặt trước mặt Lục Đình: "Hôm nay em mua bốn cân thịt bò để làm đồ nướng, không nấu cơm, bát thạch đậu xanh này coi như món chính ăn thay cơm nhé."
Lục Đình thấy Tô Nghiên cứ cười híp cả mắt, trông tâm trạng có vẻ rất tốt, chẳng lẽ hôm nay có chuyện vui gì lớn xảy ra sao?
"Nghiên Nghiên, có phải em có chuyện muốn nói với anh không?"
Cái người đàn ông này quả nhiên rất thính, chẳng chuyện gì giấu nổi anh.
Tô Nghiên mỉm cười: "Lục Đình, anh đoán xem em thi được bao nhiêu điểm?"
"Chẳng phải trước đó em đã tự ước lượng điểm rồi sao?"
Tô Nghiên cười gật đầu: "Ừm, thực tế em thi được bốn trăm bảy mươi ba điểm, cao hơn dự tính vài điểm đấy."
Trước đó khi vợ so đáp án với Lục Cẩn, cô nói có lẽ mình được khoảng bốn trăm sáu mươi điểm, lúc đó mọi người cũng chỉ nghe vậy thôi chứ không quá để tâm.
Cụ thể cô thi môn gì, làm bài ra sao, người khác cũng không xem được bài thi, huống hồ trước đây cô vốn là học sinh kém, Lục Phong Niên và Hoa Lệ biết cô có tiến bộ nhưng cũng không tin cô lại tiến bộ vượt bậc đến mức ấy.
Nhưng Lục Đình vẫn tin cô, dù sao Tô Nghiên cũng không có lý do gì để lừa anh.
Lục Đình không ngờ cuối cùng kết quả thi thực tế của Tô Nghiên lại vượt qua mong đợi, đây đúng là một tin vui trời ban.
"Thật sao?"
Lục Đình "vèo" một cái đứng bật dậy, cơm cũng chẳng buồn ăn nữa, bế thốc Tô Nghiên lên bắt đầu quay vòng vòng.
"Lục Đình, anh siết vào bụng em rồi."
Lục Đình lúc này mới giật mình phản ứng lại, vợ anh đang m.a.n.g t.h.a.i mà! Anh vừa rồi điên rồi sao, lại dám bế vợ bầu quay vòng vòng vì quá phấn khích.
"Xin... xin lỗi! Nghiên Nghiên, em không sao chứ?" Lục Đình vẻ mặt đầy hối lỗi, anh đặt tay lên bụng Tô Nghiên nhẹ nhàng vuốt ve.
"Lục Đình, không sao đâu. Hôm nay em đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe rồi, em và con đều rất khỏe mạnh."
"Nghiên Nghiên, vừa nãy anh vui quá. Nghe tin em thi được điểm cao như vậy, anh không kìm chế được muốn bế em bay lên luôn. Cho nên em mới đặc biệt đi mua mấy cân thịt bò về để ăn mừng với anh đúng không?"
"Vâng, em muốn ăn mừng với anh. Có kết quả rồi nhưng bố mẹ em còn chưa biết đâu, em về báo với anh đầu tiên đấy. Hôm nay lúc đi khám ở bệnh viện, em có ghé qua tìm bố. Bố bảo chủ nhật này anh cả sẽ dẫn đối tượng về nhà, trưa chủ nhật chúng ta qua nhà bố mẹ ăn cơm nhé."
Lục Đình bị hàng loạt tin tốt làm cho choáng váng đầu óc. Vợ thi đại học đạt thành tích xuất sắc, ông anh vợ vốn chưa thấy động tĩnh gì giờ cũng có tin mừng, cuối năm anh còn được đón con chào đời, năm nay đúng là một năm bội thu.
Chương 122 Đón sinh nhật sớm
Tô Nghiên lấy giấy báo điểm ra cho Lục Đình xem. Lục Đình xem xong bảng điểm liền kéo cô ngồi xuống ghế sofa, hôn lấy hôn để.
"Bà xã, em đúng là quá lợi hại, em chính là niềm tự hào của anh. Hôm nay chúng ta khui chai vang đỏ để ăn mừng đi."
Tô Nghiên thấy ý kiến này rất hay, phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i tuy không nên uống rượu nhưng uống một chút vang đỏ thì vẫn được.
Đồ nướng ăn kèm vang đỏ, cuối cùng tráng miệng bằng một bát thạch đậu xanh, cuộc sống này đúng là không còn gì hưởng thụ hơn.
"Anh mau buông em ra, em đi chọn một chai vang ngon cho anh."
Lục Đình đã lâu không được "giao lưu sâu" với vợ, lúc này lòng dạ bồn chồn, sao nỡ buông tay: "Nghiên Nghiên, anh muốn ăn thịt."
"Thế thì anh ngồi dậy đi chứ!"
"Anh muốn ăn em trước cơ."
Cái người này, còn chưa uống rượu mà đã say rồi sao? Tô Nghiên trong lòng muốn phản kháng một chút nhưng cơ thể lại rất thành thật mà chủ động dán sát vào. Vốn dĩ cô định nói ăn xong đồ nướng rồi hãy làm, chứ ăn no rồi dầu mỡ đầy người, ai còn muốn vận động nữa?
Chuyện này cũng không thể trách cô "ham hố", phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i nhu cầu sinh lý vốn dĩ sẽ mạnh hơn, đó là do nồng độ estrogen trong cơ thể thay đổi và hormone tiết ra quá nhiều gây nên.
Lục Đình bế Tô Nghiên về phòng, khi trở ra đã là một tiếng đồng hồ sau. Cũng may là bếp nướng chưa bật, nếu không thứ chờ đợi họ sẽ chỉ là món thịt bò than đen mà thôi.
