Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 161
Cập nhật lúc: 29/01/2026 07:19
"Nhà họ không có con trai sao?"
"Ba con gái một con trai, đứa con trai duy nhất thì điều chuyển công tác ra Hải Thị rồi, Đặng Đình Đình là con út. Tóm lại trong mắt bà ta, con gái bà ta là quan trọng nhất. Tất cả là lỗi của anh, lãnh đạo bảo anh kèm học cho cô ta, thực ra lúc đó anh nên từ chối, nếu không cũng chẳng có những chuyện sau này."
"Anh cả hãy tin em, anh nhất định sẽ tìm được một người vợ hiền thục xinh đẹp. Đúng rồi, Đặng Đình Đình lần này thi cử thế nào?"
"Không đỗ, ngay cả hệ cao đẳng cũng thiếu mười mấy điểm, nhưng so với năm ngoái thì tăng được mấy chục điểm."
Tô Nghiên bật cười, tốt quá, Đặng Đình Đình đến cao đẳng còn chẳng đỗ, bố cô ta có muốn sắp xếp một công việc tốt cho cô ta cũng danh không chính ngôn không thuận nhỉ? Trừ phi bỏ tiền ra mua việc làm.
Đầu óc Đặng phu nhân chắc bị nhét phân rồi hay sao, anh cả cô dù gì cũng là sinh viên đại học, ngoại hình phong độ lại biết mấy thứ tiếng, thanh niên ưu tú như thế mà bà ta còn không vừa mắt, rốt cuộc bà ta muốn hạng con rể thế nào?
Có quyền có thế, có tiền có sắc, là thanh niên có triển vọng? Những công t.ử thế gia như vậy liệu có nhìn trúng con gái bà ta không?
"Đúng là —— Hôm nay bà khinh thường tôi, ngày mai tôi khiến bà với không tới. Anh cả, Đặng Đình Đình không xứng với anh, chị dâu tương lai của em nhất định phải ưu tú hơn Đặng Đình Đình gấp nghìn lần."
"Được rồi, chuyện của anh em không cần lo, anh hứa trước tết năm nay sẽ dắt một người chị dâu về cho em. Lục Đình, chuyện của em gái anh, chú vẫn nên theo sát một chút, tránh để kẻ khác chạy chọt mà thoát tội hết. Nếu không có sự đồng ý của người nhà họ Tô đó, thì cái tên họ Hạ kia lấy đâu ra gan lớn thế."
"Vâng, lát nữa em sẽ lại qua cục công an một chuyến xem tiến triển vụ án đến đâu rồi."
"Vậy anh về đây."
"Anh cả, anh chưa từng ăn cơm ở nhà em, ăn cơm xong rồi hãy đi ạ?"
"Thôi, anh qua cục giáo d.ụ.c xem cái tên họ Hạ kia đã bị xích đi chưa."
Kết hôn lâu như vậy, anh cả và anh hai vẫn chưa ăn bữa cơm nào ở nhà mình, lúc sinh con nhất định phải làm mấy mâm thịnh soạn mới được.
Tô Trạch đứng dậy định về, Tô Nghiên thấy không giữ được liền vào phòng xách ra một túi lớn nho và lựu.
Tiễn Tô Trạch xong, Lục Đình nhìn chằm chằm Tô Nghiên: "Nghiên Nghiên, đằng nào hôm nay anh cũng xin nghỉ nửa ngày rồi, hay là giờ anh đi cục công an luôn."
"Vâng, anh đi chậm thôi, tuyệt đối đừng xung đột với ai nhé."
"Em ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, đừng nghĩ ngợi nhiều, mọi chuyện sẽ ổn thôi."
Lục Đình cũng đi nốt, Tô Nghiên khóa cửa vào không gian. Cô ra vườn nhổ ít rau ném vào chuồng anh đào cho gà vịt ăn.
Cho gà vịt ăn xong, cô định lên núi cho lợn, bò, cừu trong chuồng ăn thì đột nhiên một con thỏ xám lớn vụt qua chân.
Mấy tháng rồi không để mắt tới đám nhóc này, không ngờ thỏ đã sinh sôi nhiều đến mức chạy loạn xạ trên núi. Đợi thêm chút nữa, đợi sau khi sinh con xong, một lần thịt vài con thỏ, đầu thỏ cay, thỏ xào cay… nhất định không được bỏ sót món nào.
Đột nhiên nhớ ra không gian liên tục đổ vài trận mưa, không biết ngọn núi hoang còn lại có nấm rừng để hái không.
Trước đây công nhân làm thuê cho cô từng nói, ngọn núi hoang mà cô thầu nhưng chưa khai khẩn đó hễ đến mùa này là trên núi có rất nhiều nấm dại. Chủng loại tuy không nhiều bằng Vân Nam nhưng nấm ăn được cũng không ít.
Phía tây núi hoang có một rừng thông, dưới gốc thông mỗi năm đều mọc rất nhiều loại nấm. Rảnh rỗi không có việc gì làm, Tô Nghiên đeo gùi trống đi vào rừng thông.
Cô đi tới dưới một gốc thông, dùng cái cào nhỏ gạt lớp lá thông ra, bên dưới chẳng thấy gì, lại cào thêm vài cái bên cạnh thì phát hiện được ba bông nấm thông mao.
Cũng không tệ, cuối cùng cũng có thu hoạch rồi.
Cô cầm cào nhỏ, bên trái cào một cái, bên phải cào một cái, cào suốt hơn hai tiếng đồng hồ, cào ra được không ít nấm thông mao, nấm san hô (nấm chổi), nấm tùng nhung, nấm mối, nấm đỏ, nấm thanh đầu…
Một gùi đầy thì lại thay gùi khác. Nhiều nấm rừng thế này, dù có ăn suốt một tuần chắc chắn cũng không hết nổi. Tô Nghiên định đem rửa sạch rồi sấy khô để mùa đông ăn.
Thực ra mang ra ngoài phơi nắng sẽ tốt hơn, nhưng cô lo lắng hàng xóm láng giềng đi về sẽ hỏi han kỹ càng, hỏi cô xem nấm này ở đâu ra.
Mặc dù mấy ngọn núi không xa đơn vị bọn họ cũng có nấm nhưng chủng loại nấm ăn được rất ít, nấm độc thì nhiều vô kể, chẳng ai dám tùy tiện hái.
Thường thì họ chỉ hái ít nấm hương, nấm bụng dê, mộc nhĩ và tảo đất (địa bì thái), còn những loại nấm không biết thì dù có ăn được họ cũng không dám hái.
Tô Nghiên bận rộn cả buổi sáng trong không gian để xử lý nấm. Đợi đến khi rửa sạch toàn bộ số nấm đó rồi đưa vào lò sấy thì đã mười một giờ năm mươi phút.
Thấy Lục Đình vẫn chưa về, cô đành tự ra chuồng bắt một con gà làm thịt, đun nước vặt lông gà, rồi c.h.ặ.t cánh gà, đùi gà, chân gà ra cho vào tủ lạnh cấp đông. Sau này dùng làm đồ nướng, hay làm cánh gà Coca, chân gà chua cay đều tuyệt.
Cô lọc thịt ức gà thái lát mỏng để sẵn, trước tiên đem khung xương gà c.h.ặ.t thành miếng cho vào nồi hầm lấy nước dùng, đợi Lục Đình về.
Lục Đình về thấy vợ không có nhà, liền mở cửa phòng gọi một tiếng: "Nghiên Nghiên, anh về rồi."
Tô Nghiên nghe tiếng gọi của Lục Đình, lập tức từ không gian bước ra: "Lục Đình anh về rồi à, hôm nay em không nấu cơm, trưa nay chúng mình ăn lẩu gà nấm rừng nhé?"
"Nấm ở đâu ra thế?"
"Em hái trên núi đấy, anh yên tâm, nấm em hái toàn loại ăn được thôi, không bị ngộ độc đâu."
Tô Nghiên đưa Lục Đình vào không gian. Lục Đình nhìn bàn đầy nấm rừng, có chút không dám động đũa.
"Mấy loại nấm này thực sự ăn được sao? Không có độc chứ, nhất định là cái loại nấm đỏ này này."
"Cái loại ô đỏ thân đỏ này gọi là nấm đỏ đỏ, ô đỏ thân trắng mới có độc. Cái này gọi là nấm tùng nhung, kia là nấm san hô, còn cái b.úp dài chưa nở này là nấm mối..."
Tô Nghiên bưng đĩa thịt ức gà đã sơ chế sang bên, trút từng đĩa nấm tươi vào nồi nước dùng. Mỗi khi đổ một đĩa cô lại giới thiệu xem đó là nấm gì.
"Không ngờ Nghiên Nghiên lại biết nhiều loại nấm thế này, em không nói anh còn chẳng biết chúng ăn được."
"Đều là do ông nội dạy em đấy."
Chương 128 Kết quả xử lý
Lục Đình cảm thấy việc làm đúng đắn nhất đời mình chính là lúc nhạc phụ đến nhà dạm ngõ, anh đã rất sảng khoái đồng ý ngay.
Còn chuyện hối hận nhất chính là kết hôn xong còn chưa kịp động phòng đã phải đi thực hiện nhiệm vụ, để Nghiên Nghiên phải ở nhà chờ đợi mấy tháng trời.
"Nghiên Nghiên, sao một con gà mà chỉ có bấy nhiêu thịt thế này?"
Tô Nghiên đang định trả lời thì Lục Đình đã kéo cô ngồi xuống, gắp một miếng nấm chín tới thổi nhẹ rồi đưa lên miệng cô: "Ăn thử xem nào, xem nấm em hái có ngon như em nói không."
Tô Nghiên há miệng đón lấy miếng nấm, vị ngọt thanh, giòn sần sật của nấm rừng hòa quyện với nước dùng gà béo ngậy, đúng là mỹ vị nhân gian.
"Ngon lắm phải không? Anh cũng mau ăn đi."
Hai người vui vẻ dùng bữa trong không gian, gác lại mọi muộn phiền ngoài kia. Chuyện của anh cả, chuyện điểm thi, sớm muộn gì cũng sẽ sáng tỏ thôi.
