Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 205
Cập nhật lúc: 29/01/2026 09:02
Tô Nghiên nghe Đường Vân Vân có người yêu rồi nên cũng không hỏi tiếp nữa, thế là cô quay sang hỏi Vương Diễm: "Diễm Diễm, cậu thấy đàn ông ở Kinh Thành này thế nào?"
"Đàn ông Kinh Thành thế nào là thế nào? Cậu đừng bảo định giới thiệu chồng cậu cho mình đấy nhé?"
"Cậu nghĩ đi đâu thế? Mình đang hỏi cậu có định tìm một người ở Kinh Thành rồi định cư ở đây luôn không?"
"Ba mẹ mình muốn mình tốt nghiệp xong thì làm việc ở đây hai năm rồi tìm cách chuyển về, lúc đầu họ cũng chẳng muốn mình đi học xa thế này đâu."
Đường Vân Vân dường như hiểu ra mục đích của Tô Nghiên, cô trực tiếp hỏi: "Nghiên Nghiên, có phải cậu còn hai người anh trai chưa lấy vợ không?"
"Ừ, anh cả mình rất ưu tú, lại đẹp trai nữa, các cậu có muốn cân nhắc không?"
"Nghiên Nghiên, anh cả cậu thực sự đẹp trai à? Nhưng nhìn nhan sắc của cậu thì mình tin anh cậu chắc chắn không tệ đâu, anh ấy làm nghề gì thế?"
"Anh cả mình là một học bá, hồi đi học năm nào cũng nhảy lớp, chưa đầy hai mươi tuổi đã tốt nghiệp đại học rồi. Anh ấy thông thạo bốn ngoại ngữ, hiện đang làm thư ký ghi chép cho lãnh đạo ở Trung Nam Hải, đôi khi kiêm luôn cả phiên dịch."
"Oa, ưu tú thế cơ à, vậy mắt nhìn của anh ấy chắc chắn phải cao lắm nhỉ?"
Vương Diễm đột nhiên có chút muốn làm quen với anh trai Tô Nghiên rồi. Đường Vân Vân biết người đàn ông ưu tú như vậy chắc chắn không có duyên với mình, hôn phu của cô là do gia đình sắp đặt, năm nay bắt buộc phải kết hôn.
"Tính tình anh mình ôn nhu như ngọc, hơi ít nói. Tuần sau nữa, hai cậu sang nhà mình chơi nhé, mình sẽ giới thiệu anh cả cho các cậu làm quen."
Đường Vân Vân từ chối: "Mình có hôn phu rồi, thôi không đi đâu."
"Vân Vân, mình mời cậu sang nhà chơi chứ có phải giới thiệu cho cậu đi xem mắt đâu. Chẳng phải Diễm Diễm chưa có người yêu sao? Có thể cho họ làm quen một chút."
"Nghiên Nghiên, cậu nói thật à? Cậu định giới thiệu anh cả cậu cho mình thật sao? Mẹ mình bảo tính mình hơi tiểu thư, đôi khi không kiểm soát được cảm xúc, anh cậu liệu có thấy mình khó gần không?"
Tô Nghiên cũng biết điều kiện gia đình Vương Diễm rất tốt, từ nhỏ đã được ba mẹ cưng chiều nên tính tình tự nhiên là có chút kiêu kỳ, cái tính đó khá giống với nguyên chủ, nhưng về học hành thì cô ấy chăm chỉ hơn nguyên chủ nhiều, nếu không đã chẳng đậu vào ngôi trường này.
"Mình giới thiệu cho các cậu làm quen, thành hay không là chuyện của hai người, dù cậu và anh mình không thành đôi thì ít nhất chúng ta cũng là bạn bè mà?"
Vương Diễm cười hì hì: "Cậu nói đúng đấy."
Ở giường bên cạnh, "Hắc Hùng Tinh" Hà Lệ Na nói giọng mỉa mai: "Giới thiệu bạn học cho anh trai mình, đây là để sau này tiện lợi dụng bạn học sao?"
Tô Nghiên nộ nạt: "Hà Lệ Na, cô có giỏi thì nói lại câu nữa xem. Có phải cô ăn không được nho nên nói nho xanh không? Có phải cô muốn tôi giới thiệu anh trai cho cô không? Cô tự soi gương đi, cô có xứng không?"
Đối phó với loại người khó ưa như Hắc Hùng Tinh này, bạn không cần phải nể mặt cô ta, vì hễ nể mặt là cô ta lại lấn tới.
Hà Lệ Na thấy Tô Nghiên thực sự nổi giận nên không dám ho he gì nữa, chỉ sợ cô tiếp tục nói nữa sẽ vạch trần thói xấu của mình.
Hai bạn nữ mới đến là Đặng Quế Hương và Chu Tú Lan vốn định nói giúp Hà Lệ Na vài câu, nhưng bị Tô Nghiên liếc một cái thì chẳng ai dám ra mặt.
Chu Tú Lan từng học trường y tá, cũng đã đi thực tập ở bệnh viện nửa năm, sau khi vào đại học thì luôn cảm thấy bản thân rất giỏi, thấy mình ưu tú hơn các sinh viên cũ.
Đặc biệt là tuần trước Tô Nghiên thi bù lại đứng nhất lớp, khiến trong lòng cô ta có chút không thoải mái. Tuy cô ta không cần thi lại, nhưng cứ nhìn thấy khuôn mặt của Tô Nghiên là cô ta lại không muốn cô đứng nhất.
Trong mắt cô ta, những người học giỏi thường có ngũ quan đoan trang thanh tú, chứ không phải kiểu Tô Nghiên trông như một con yêu tinh thế này.
Hơn nữa cô ta thấy đôi mắt hạnh to tròn của Tô Nghiên như có móc câu vậy, nhìn vào là người ta cứ muốn phục tùng cô.
Tô Nghiên nhớ ra Hà Lệ Na dường như thích Lục Cẩn, nếu cô ta biết Lục Cẩn có người yêu rồi, không biết có lại làm loạn gì không?
Giờ tự học tối, Tô Nghiên cúi đầu hỏi nhỏ Lục Cẩn: "Lục Cẩn, ba bảo Thứ Bảy tuần sau em sẽ dẫn người yêu về nhà chơi à?"
"Vâng, dẫn Chu Đình về cho ba mẹ xem mặt, tụi em định Quốc khánh năm nay sẽ kết hôn."
"Em có biết Hà Lệ Na thích em không?"
"Sao chị lại nhắc cô ta, em có qua lại gì với cô ta đâu. Loại phụ nữ trông như đàn ông đó không hợp làm vợ, chị dâu yên tâm em không làm bậy đâu."
"Ừ, chị biết rồi, nhưng chị khuyên em nên tránh xa cô ta một chút. Đừng thấy cô ta trông giống đàn ông mà lầm, biết đâu lại có một trái tim thiếu nữ đấy, lúc đó đeo bám em thì mệt lắm."
Hồi 163: Châm cứu cho Lục Cẩn
Lục Cẩn cảm thấy sống lưng lạnh toát, sao anh lại bị cái cô nàng lực điền đó nhắm trúng cơ chứ? Anh là người sắp đính hôn rồi, tốt nhất nên tránh xa mấy bạn học nữ này ra một chút, tránh để Đình Đình hiểu lầm.
"Chị dâu, mọi người còn phải huấn luyện bao lâu nữa?"
"Chắc là ít nhất hai tuần nữa đấy!"
Dù huấn luyện rất mệt nhưng Tô Nghiên cảm thấy như vậy rất tốt, coi như là bài tập phục hồi chức năng, biết đâu còn có thể giảm cân.
Tháng đầu tiên sau sinh đúng là có gầy đi nhiều, nhưng hiện tại vẫn còn một trăm mười tám cân (khoảng 59kg). Trong mắt Tô Nghiên, mình vẫn hơi béo, bất kể thế nào cô cũng phải tìm cách giảm xuống dưới một trăm cân.
Học kỳ này có môn châm cứu, vì tiết châm cứu toàn vào buổi chiều mà Tô Nghiên phải đi huấn luyện nên đã bỏ lỡ liên tiếp mấy buổi thực hành.
Kiến thức trong sách thì cứ học thuộc là nhớ, nhưng chỉ nhớ các huyệt vị, sự phối hợp huyệt và công dụng thì chắc chắn không đủ, phải thực hành tìm huyệt trên cơ thể người và cách châm kim thế nào mới được.
Ban ngày không có thời gian, giờ tự học buổi tối đúng lúc có thể tìm Lục Cẩn làm người mẫu cho mình.
"Lục Cẩn, nãy không phải em bảo đau răng sao? Để chị châm cho vài kim nhé!"
Lục Cẩn đau đớn ôm lấy má trái: "Chị dâu, tiết thực hành châm cứu chị có được học đâu, chị biết châm không đấy?"
"Thì vì không biết nên mới phải luyện tập nhiều chứ. Đừng ngại, chị chỉ châm cho em bốn huyệt thôi: Giáp Xa, Hạ Quan, Hợp Cốc, Khúc Trì."
Hai huyệt ở trên mặt, hai huyệt ở tay, cũng không bắt anh phải cởi quần áo.
Lục Cẩn biết chị dâu định lấy mình ra làm bia đỡ đạn, định mở miệng từ chối thì Tô Nghiên lại nói: "Lục Cẩn, nếu em không đồng ý, lát về chị sẽ mách anh cả em đấy."
Nói xong, Tô Nghiên lấy hộp châm cứu từ trong ngăn kéo ra, dùng bông tẩm cồn để khử trùng kim bạc.
