Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 240
Cập nhật lúc: 29/01/2026 09:08
Tô Nghiên gật đầu: “Em chưa gặp Hoa Hồ Điệp nên không biết cô ấy thế nào, nhưng Lục Cẩn nhà em anh biết rồi đấy, vợ anh ta là Chu Đình lúc đầu đến Lục gia chẳng mấy khi lên tiếng, sau này vì chuyện tiền nong mà náo loạn đến mức Lục gia chúng em cuối cùng phải chia nhà.
Lấy vợ lấy đức, nếu không phù hợp thì nên sớm dứt khoát, đợi đến lúc kết hôn rồi thì muộn mất.”
“Mọi người đều hiểu lầm rồi, Hồ Điệp ngoài tính tình hoạt bát, thích ăn diện ra thì thực ra không có vấn đề gì lớn đâu.”
“Hai người quen nhau như thế nào?”
“Cô ấy là bạn học lớp bên cạnh lớp anh, bạn thân của cô ấy là Trương Nhã là ủy viên văn thể mỹ của lớp anh, Trương Nhã giúp cô ấy đưa thư tình cho anh, lúc đầu anh không đồng ý, kết quả là tuần nào cô ấy cũng viết cho anh một lá thư, lâu dần thì anh đồng ý.”
Nam truy nữ cách tầng núi, nữ truy nam cách tầng lụa, đàn ông quả nhiên không cưỡng lại được sự theo đuổi của phụ nữ, Lục Đình lúc đầu đồng ý hôn sự với nhà họ Tô chắc cũng vì lý do này chăng?
Tô Nghiên chưa gặp Hoa Hồ Điệp nên cũng không tiện phán xét con người cô ta, dù sao hôm nay cô ta cũng sẽ đến, lát nữa gặp rồi sẽ biết.
Tô Trạch vừa nấu xong cơm nước thì cửa tứ hợp viện có người gõ, Tô Lãng chạy vội ra mở cửa, nắm tay người phụ nữ đi vào nhà, Tô Nghiên sững sờ, đối tượng của anh hai lại chính là cô ta, người phụ nữ lắm mồm ở tòa nhà bách hóa kia.
Hừ, Hoa Hồ Điệp, đúng là người như tên, mắt anh hai cô chắc bị phân bò che lấp rồi mới đi tìm một đối tượng như vậy.
“Tô Lãng, anh xem em mang đồ ngon gì đến cho mọi người nè?”
“Em đi dạo phố à?”
“Vâng, em đặc biệt đi mua cho mọi người một túi bánh bao.”
“Được rồi, chúng ta vào trong trước đi, em gái anh đến chơi.”
“Cô em gái lấy chồng quân nhân của anh à, cô ấy đâu dẫn em đi gặp đi, em vừa khéo mua một hộp kem dưỡng da có thể tặng cho cô ấy.”
Tô Lãng xoa xoa cái đầu nhỏ của Hoa Hồ Điệp: “Cảm ơn em nhé Hồ Điệp, em thật tốt.”
Tô Nghiên bế con đứng trên bậc thềm cách họ năm mét nhìn họ, rồi quay đầu đi vào phòng ăn.
Tô Lãng dắt Hoa Hồ Điệp đi vào trong nhà, nói lớn: “Em gái, đối tượng của anh, Hồ Điệp đến rồi này, em chẳng phải muốn gặp cô ấy sao?”
Tô Nghiên nhàn nhạt nói: “Anh hai, đối tượng của anh em gặp rồi.”
Tay Hoa Hồ Điệp đang lục túi xách bỗng khựng lại, nhìn thấy người phụ nữ đang ngồi trên bàn thì giật b.ắ.n mình, ngay sau đó liền mỉm cười: “Em gái, là em à! Một tiếng trước chúng ta còn gặp nhau ở tòa nhà bách hóa mà, không ngờ lại trùng hợp thế nhỉ? Nào, hộp Vaseline này tặng cho em.”
Hoa Hồ Điệp đoán Tô Nghiên sẽ không nói bậy, dù sao cô ta cũng không biết người đàn ông đó có phải là anh trai mình hay không, bảo anh trai mua đồ chẳng phải rất bình thường sao?
Điều cô ta không ngờ tới là, Tô Nghiên đã biết tên của anh trai cô ta.
“Vaseline thì không cần đâu, đây chẳng phải là thứ chị bảo đối tượng mua cho chị sao? Sao em có thể chiếm đoạt thứ chị yêu thích được chứ?”
“Em gái, em hiểu lầm rồi, người đó không phải đối tượng của chị, anh ấy là anh trai chị.”
“Ồ, anh trai chị à, anh trai chị không phải tên là Hoa Nguyên, Hoa Sinh sao? Cái người tên Tuấn Siêu kia cũng là anh trai chị hả?”
Tô Lãng cau mày hỏi: “Tuấn Siêu gì, đối tượng gì? Hồ Điệp, hộp Vaseline trong túi em rốt cuộc là ai mua cho em?”
...
Chương 191 Thôi miên Hoa Hồ Điệp
Hoa Hồ Điệp siết c.h.ặ.t túi xách, ánh mắt đảo liên hồi, căng thẳng nói: “Tô Lãng, anh nghe em giải thích, hôm nay cùng em đi dạo phố là một người anh họ...”
Tô Nghiên cười nhìn Hoa Hồ Điệp ngụy biện, lại thấy anh hai ngốc nghếch thở phào nhẹ nhõm, liền vội vàng lên tiếng: “Anh hai, chúng ta chẳng phải có mấy người anh họ sao? Anh họ cả Giang Vĩ Hạo, em chưa bao giờ gọi anh ấy là Vĩ Hạo đúng không? Càng không kéo tay anh ấy đi dạo phố bảo anh ấy giúp mua mỹ phẩm.”
Hoa Hồ Điệp trừng mắt dữ dội với Tô Nghiên: “Tôi kéo Trịnh Tuấn Siêu đi dạo phố hồi nào?”
“Ồ, thì ra người đàn ông đó tên là Trịnh Tuấn Siêu à, anh ta thực sự là anh họ của chị sao? Anh hai, nếu anh chê mùa đông lạnh, muốn đội thêm cái mũ lên đầu thì có thể tìm chị ta.”
“Ý em là sao?”
“Đầu không mọc cỏ thì lấy cái mũ xanh đội vào cho đủ số, anh hai, em thấy tóc anh đen nhánh dày mượt, xem ra hoàn toàn không cần đội thêm cái mũ xanh lên đầu mình đâu.”
Tô Lãng nghẹn lời: “Nghiên Nghiên, chuyện vẫn chưa làm rõ mà...”
Tô Nghiên nhìn Hoa Hồ Điệp nói: “Đồng chí Hoa, anh hai tôi tuy học hành thông minh nhưng mắt anh ấy hơi cận thị...”
“Anh cận thị hồi nào?”
“Nhìn người không rõ không phải cận thị thì là gì, chẳng lẽ là viễn thị? Em thấy anh hai hoàn toàn không giống người có tầm nhìn xa trông rộng (viễn kiến), nếu không đã chẳng muốn kết hôn với cái cô họ Hoa này.”
Hoa Hồ Điệp có chút tức giận nói: “Đây là chuyện của tôi và anh hai cô, một cô con gái đã lấy chồng như cô sao lại nỡ lòng quản chuyện nhà đẻ thế hả.”
Tô Nghiên có muốn quản chuyện nhà đẻ không? Thực ra cô chẳng muốn quản chút nào, nếu không phải mẹ cô đích thân nhờ cô đến làm thuyết khách thì cô thật sự chẳng muốn đến tìm anh hai.
Cũng may hôm nay cô đã đến, nếu không đến, anh hai cô mà lấy người đàn bà này về thật thì chắc nhà họ Tô sẽ bị người ta cười cho thối mũi mất.
Dù ở thời đại nào cũng có những người phụ nữ không an phận, cô nhớ đợt truy quét tội phạm năm tám mươi ba, có một nữ nhân viên bệnh viện thích khiêu vũ, có chồng con rồi mà vẫn đi lăng nhăng khắp nơi, rất nhiều đàn ông ở vũ trường có quan hệ với cô ta, cuối cùng chồng cô ta đành phải ly hôn.
Sau khi ly hôn cô ta càng làm bừa hơn, số đàn ông có quan hệ với cô ta ngày càng nhiều, cuối cùng bị người ta tố cáo và bị phán tội lưu manh, thi hành án t.ử hình.
Nếu anh hai cô mà dính phải một người đàn bà như vậy, nhà họ Tô coi như xong đời.
“Đồng chí Hoa Hồ Điệp, cô có dám thề với trời rằng cô và cái người tên Tuấn Siêu kia không có quan hệ gì không?”
“Tại sao tôi phải thề?”
Tô Nghiên cười lạnh: “Đúng vậy, sao cô dám thề chứ? Người cùng cô đi dạo phố hôm nay chính là đối tượng của cô đúng không! Anh hai, anh chắc chắn muốn kết hôn với cô ta sao?”
Tô Nghiên lạnh lùng nhìn Tô Lãng, nếu anh dám lấy người đàn bà này, cô sẽ cắt đứt quan hệ với người anh hai này luôn.
Sắc mặt Tô Lãng lạnh xuống: “Hồ Điệp, em rốt cuộc có quan hệ gì với người tên Tuấn Siêu kia?”
“Em với anh ta chẳng có quan hệ gì cả, Tô Lãng nếu anh nghe lời em gái anh thì em sẽ chia tay với anh.”
Tô Nghiên thêm dầu vào lửa: “Anh hai, con bướm hoa này muốn chia tay với anh kìa, anh thành toàn cho cô ta đi!”
Tô Lãng quay đầu lại, có chút do dự không quyết, Hoa Hồ Điệp khẽ nhếch môi: “Anh của cô sẽ không chia tay với tôi đâu, anh ấy đã ngủ với tôi rồi thì chia tay thế nào được?”
