Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 25

Cập nhật lúc: 29/01/2026 05:10

"Nghiên Nghiên có muốn làm đầu bếp không? Ba quen một đầu bếp chính ở nhà hàng quốc doanh, có thể giới thiệu con qua đó làm học đồ."

Làm đầu bếp á? Thôi bỏ đi, cô thà đi làm ruộng còn hơn làm đầu bếp, đầu bếp suốt ngày bận rộn như ch.ó vậy, lại còn ám đầy mùi khói dầu nữa, cô chẳng thích chút nào.

"Cảm ơn ba ạ, con muốn tiếp tục ôn tập, sang năm đăng ký tham gia kỳ thi đại học."

"Tham gia kỳ thi đại học? Chẳng phải trước đây con bảo muốn dạy mọi người ở trang trại chăn nuôi cách nuôi heo khoa học sao? Sao giờ lại muốn tiếp tục đi học rồi."

Lục Đình thì không phản đối việc vợ tham gia thi đại học, chỉ có điều với học lực đó của cô thì có đỗ được cao đẳng hay không còn là cả một vấn đề, xem ra sau này phải dành nhiều thời gian hơn để phụ đạo cho cô mới được.

"Ba, báo cáo về việc làm thế nào để nuôi heo khoa học con đang viết rồi, ngày mai con sẽ chỉnh lý xong rồi mang cho ba."

Lục Đình chấn động, không thể tin nổi nhìn Tô Nghiên: "Em nói thật đấy à?"

"Tất nhiên rồi! Có gì mà đùa chứ, giải quyết vấn đề khó khăn về nguồn thịt cho người dân là chuyện trọng đại mà."

Vẻ mặt nghiêm túc của Tô Nghiên khiến người ta không khỏi nhịn cười, Lục Phong Niên không kìm được mà vỗ tay: "Nếu con thực sự có ý tưởng hay giúp giải quyết được vấn đề thiếu hụt thịt heo, ba nhất định sẽ nghĩ cách tìm cho con một công việc tốt ở trang trại chăn nuôi."

"Sáng mai con sẽ sắp xếp xong tài liệu, buổi trưa sẽ mang về cho ba xem qua ạ."

"Được, ba đợi con."

Ăn xong, Lục Phong Niên gọi con trai vào phòng có việc cần bàn, Hoa Mẫn bảo Lục Lê đi dọn dẹp bát đũa, ăn nhiều thế thì phải tìm việc cho mà làm chứ.

Tô Nghiên trò chuyện với mẹ chồng vài câu rồi đeo gùi không đi về trước, đầu tiên cô ra nhà ăn xách một phích nước nóng về, vừa vào phòng đặt phích nước xuống thì bị Lục Đình chặn đường.

"Tô Nghiên, tối nay sao em lại giận anh? Có phải em trách anh vì đã đưa công việc ở xưởng xà phòng cho đồng chí Triệu không?"

"Hả? Làm gì có chuyện đó!"

"Tối nay em lườm anh mấy lần liền, còn tỏ thái độ với anh nữa."

Nhắc đến chuyện này là Tô Nghiên lại bực mình, cái tên đàn ông thối tha này đem kem dưỡng da tặng cho người phụ nữ khác mà còn có lý à?

"Kem dưỡng da đâu, kem dưỡng da anh đi công tác mua cho em đâu?"

Tô Nghiên xòe tay ra, Lục Đình nhìn cô vẻ thắc mắc hỏi: "Em giận là vì lọ kem dưỡng da đó sao? Anh đã bảo tối đưa cho em thì tự nhiên tối sẽ đưa cho em mà."

"Hừ! Anh nói xem? Không lẽ anh định đem lọ kem dưỡng da đó tặng cho người tình đầu của anh là đồng chí Diệp Dao rồi chứ?"

Người tình đầu? Anh làm gì có người tình đầu nào? Ồ, anh hiểu rồi, chắc là lúc anh bảo em gái trả lại lọ kem dưỡng da cho đồng chí Diệp đã bị vợ nhìn thấy rồi, cô đây là đang ghen sao?

Lục Đình một tay ôm lấy Tô Nghiên, giam cô vào lòng, nhân lúc cô không để ý, anh đặt một nụ hôn thật mạnh lên đôi môi căng mọng kia.

"Anh bị thần kinh à, hở tí là c.ắ.n người ta."

"Em bảo anh có người tình đầu? Anh lấy đâu ra người tình đầu chứ? Nếu anh thực sự có người tình đầu thì người đó chắc chắn là em! Đêm đầu tiên của anh chẳng phải đã bị em cướp mất rồi sao?"

"Đồ mặt dày!"

Đêm đầu tiên của anh đúng là bị cô cướp mất thật, nhưng cô cũng mất đi đêm đầu tiên của mình mà!

"Không cần mặt, chỉ cần Nghiên Nghiên thôi."

Lục Đình kéo Tô Nghiên định đi vào phòng, Tô Nghiên sợ quá vội lùi lại: "Anh làm gì thế? Trời vẫn chưa tối mà?"

Lục Đình chắc là ăn no rồi nên lại bắt đầu "động d.ụ.c" rồi sao?

Lục Đình buông tay ra, mở cửa tủ quần áo, móc từ trong túi áo khoác ra một hộp kem Nhã Sương: "Này, cho em đấy!"

Kem dưỡng da rõ ràng ở ngay trong phòng ngủ chính mà cô đang ngủ, vậy mà cái tên đàn ông thối tha này sao trước đó không nói chứ?

"Đồng chí Lục Đình, không lẽ anh mua hai hộp kem dưỡng da đấy chứ?"

"Em đang nghi ngờ lòng trung thành của chồng mình sao? Anh là quân nhân, đã kết hôn rồi thì không thể nào ly hôn được. Vả lại, anh chưa từng mua kem dưỡng da cho đồng chí Diệp."

"Vậy chuyện hai người lôi lôi kéo kéo ở cửa trước đó là thế nào?"

"Đồng chí Diệp muốn lấy lòng em gái anh, nên đem lọ kem dưỡng da cô ta đang dùng dở tặng cho nó dùng thử. Em gái anh thấy dù không phải đồ mới nhưng cũng tiện tay nhận lấy, định bụng lúc nào tự mình mua được đồ mới thì sẽ chia cho cô ta một nửa..."

Khóe môi Tô Nghiên nhếch lên, cô biết ngay chuyện này còn có uẩn khúc mà, một sĩ quan quân đội đã kết hôn sao có thể công khai ngoại tình được chứ?

Anh ta không muốn giữ bộ quân phục này nữa sao?

Chỉ có cái đứa ngốc Lục Lê đó, chuyện đã an bài xong xuôi rồi mà vẫn còn tìm cách gán ghép anh trai mình với cô ta Diệp Dao kia.

"Em gái anh chơi thân với Diệp Dao, nó vẫn luôn tìm mọi cách để tạo cơ hội cho hai người tình cờ gặp nhau đấy thôi?"

"Đừng để ý đến nó, đầu óc nó có vấn đề đấy! Cái cô Diệp đó không đơn giản đâu, cô ta với phó đoàn trưởng đoàn văn công có khi có gian tình đấy. Nếu không có phó đoàn trưởng Trương ở đó, cô ta là một cô gái nông thôn không quyền không thế, chỉ dựa vào việc gào lên vài tiếng, nhảy vài cái thì sao có thể được chọn vào đoàn văn công chứ?"

Những cô gái ưu tú có đầy ra đấy, ngay cả vợ anh xinh đẹp thế này còn chẳng được chọn, em gái anh cũng là nhờ mối quan hệ của ba anh, đi cửa sau mới có được cơ hội thi tuyển đấy thôi.

Tô Nghiên không ngờ còn nghe được tin sốc này từ miệng Lục Đình, hèn chi ba mẹ chồng đối với Diệp Dao này ấn tượng không tốt lắm.

Chỉ không biết Lục Lê sau khi biết sự thật thì thế giới quan có bị sụp đổ không nữa.

"Lục Đình, kem dưỡng da đã ở trong tủ áo từ sớm, sao trước đây anh không nói với em?"

"Đó là vì..."

"Vì cái gì?"

Lục Đình bế thốc Tô Nghiên lên ném xuống giường, xoay người đè cô xuống dưới, vùi đầu vào cổ cô hôn hít thật kỹ, vừa hôn vừa dịu dàng nói: "Đó là vì chăn ở phòng bên cạnh quá nhẹ, không đè nén nổi nỗi nhớ em trong lòng anh..."

Mẹ nó, tên đàn ông thối tha này lúc nghiêm túc thì ra dáng người ngợm, lúc không nghiêm túc thì lẳng lơ quá thể, khiến tim cô cứ run lên bần bật.

Chẳng qua là sợ tối nay cô không mở cửa cho anh vào, bắt anh ngủ thư phòng thôi mà? Hóa ra anh đã tính toán với cô từ sớm rồi.

"Tránh ra, em muốn đi tắm."

"Nghiên Nghiên, chúng ta làm xong rồi hãy tắm, giờ đang mùa khô hạn nước ít, chúng ta phải tiết kiệm nước chứ."

"Đồ lưu manh, anh có bị cái gì nhập vào người không vậy? Sao cả ngày chỉ nghĩ đến chuyện đó thế?"

"Nghiên Nghiên, anh mới hai mươi ba tuổi, vừa mới nếm mùi đời mà đã không muốn thì chắc chắn là cơ thể có vấn đề rồi. Em đừng lo, sức khỏe anh tốt lắm. Nào Nghiên Nghiên, mau ngồi lên đây..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.