Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 269

Cập nhật lúc: 29/01/2026 11:07

Nếu có thể quay lại từ đầu, cô thà kết hôn muộn một chút chứ không bao giờ tìm đến hai gã đàn ông tồi tệ đó.

Chương 214 Bẫy chim

Gã đàn ông tồi tệ Lục Cẩn bị Chu Đình lẩm bẩm nguyền rủa thì đang rất bận rộn. Cậu phải bận việc học, lại còn phải tranh thủ viết bản thảo kiếm tiền. Có lẽ vì tâm cảnh đã thay đổi nên những câu chuyện cậu viết ra cũng có sức truyền cảm hơn, mấy truyện ngắn cậu viết đều đã được đăng báo thành công.

Bây giờ cậu không chỉ viết truyện ngắn mà còn viết tản văn, tất cả chỉ vì muốn kiếm thêm tiền.

Mặc dù cậu có một ngàn đồng tiền tiết kiệm, nhưng mỗi tháng tiền mua sữa bột, mạch tinh bột, hoa cúc tinh và bột gạo cho con đã tốn không ít tiền rồi, lại còn phải trả lương cho dì Tần, chi phí thực sự rất lớn.

Có bạn học nói đùa muốn giới thiệu đối tượng cho cậu. Trải qua chuyện của Chu Đình, bây giờ cậu chẳng còn chút hứng thú nào với việc tìm đối tượng nữa. Vạn nhất lại tìm phải một người phụ nữ hư vinh và thay lòng đổi dạ như vậy thì sao?

Đời này cậu cứ ở vậy nuôi con gái khôn lớn là được rồi, hà tất phải đi dây dưa với mấy cô tiểu thư lá ngọc cành vàng. Có thời gian đi hầu hạ mấy cô tiểu thư đó thì thà để thời gian đó chăm sóc Tiểu Lan nhà mình còn hơn.

......

Cuối tuần sau khi tan học, Tô Nghiên hỏi Lục Đình: "Lục Đình, số hạt trà trong không gian anh đã tìm được người mua chưa?"

"Nông trường chẳng phải định bán t.h.u.ố.c xuống phía Nam sao, anh đã nói với bố anh một tiếng để xuống dưới đó nhập ít hạt trà về. Bố anh bảo hạt trà năm nay phải tháng Chín tháng Mười mới hái, hạt trà cũ năm ngoái một là đã bán hết, hai là còn một ít nằm trong tay nông dân."

"Ý anh là đến tháng Mười năm nay mới bán hạt trà sao?"

"Ừm, tầm trung tuần hoặc cuối tháng Mười hãy bán."

"Cộng thêm hạt trà mới của năm nay thì trong không gian có ít nhất mười một vạn cân hạt trà đấy."

"Đến lúc đó anh sẽ liên lạc với bạn bè, nhờ họ chia sẻ bớt một phần. Nếu em muốn dùng dầu trà để xào gà, chúng ta có thể mang vài trăm cân hạt trà ra xưởng ép dầu nhỏ ở nông thôn để gia công."

"Ở nông thôn có xưởng ép dầu nhỏ sao?"

"Có chứ, có thể lén mang hạt trà qua đó nhờ người ta ép dầu giúp."

"Thôi đi, trong không gian có đủ loại dầu thực vật rồi, em cũng chẳng muốn dùng dầu trà xào nấu làm gì. Chỉ là thấy đống hạt trà đó hơi chiếm chỗ, mỗi lần hái xong đều phải rải trên đường cái trong không gian để phơi."

"Nghiên Nghiên có muốn ăn thịt hươu sao không?"

Tô Nghiên hơi tò mò, rõ ràng đang nói chuyện hạt trà sao bỗng dưng lại chuyển sang chuyện hươu sao rồi.

"Ngày mai anh nghỉ, sẽ đưa em đến vùng núi gần Vạn Lý Trường Thành ở Bát Đạt Lĩnh đi dạo. Nghe nói ở đó có rất nhiều động vật hoang dã. Chúng ta dùng t.h.u.ố.c mê bắt vài con hươu sao vào không gian nuôi."

Tô Nghiên cười trêu chọc: "Anh là đang muốn uống rượu huyết hươu à?"

Lục Đình liếc Tô Nghiên một cái, nhướng mày hỏi: "Em nhìn anh thế này mà cần phải đại bổ sao?"

Sáng sớm hôm sau, Lục Đình nói với Hoa Tĩnh là đưa Tô Nghiên đi leo Trường Thành, có lẽ đến giờ cơm tối mới về. Nếu không về thì cũng đừng lo, có thể họ sẽ ở lại bên ngoài một đêm.

Lục Nhất Minh vừa nghe bố mẹ đi leo Trường Thành liền ôm c.h.ặ.t lấy chân Lục Đình không buông. Lục Đình dỗ dành: "Con sang nhà bà nội chơi với em gái đi, tối về bố mua cho con một con chim yểng."

Lục Nhất Minh lắc đầu: "Con không thích chim yểng."

"Không thích yểng thì bố mua cho con một con vẹt."

"Không, con muốn đi chơi cơ."

Lục Đình làm sao có thể đồng ý mang theo cái "đuôi nhỏ" Lục Nhất Minh này đến Bát Đạt Lĩnh được. Họ đâu có thực sự đi leo Trường Thành, mà là lên núi săn b.ắ.n, mang theo trẻ con làm sao mà tiện.

Họ không thể vừa lên xe đã tống đứa trẻ vào không gian được. Ngồi xe đến đó ít nhất mất một tiếng rưỡi, leo lên núi chắc cũng phải mất một tiếng, đi đi về về hết sạch một ngày rồi.

Tô Nghiên thấy Lục Nhất Minh ôm ống quần bố nó ăn vạ, liền dùng ý niệm giao tiếp: [Lục Nhất Minh, mẹ và bố đi ra ngoài có việc, leo Trường Thành là lừa con thôi. Nếu con thích leo Trường Thành, đợi khi nào mẹ nghỉ hè sẽ đưa con đi.]

[Mẹ nói thật chứ?]

[Chắc chắn là thật, nghỉ hè sẽ đưa con đi chơi, chỉ sợ con lại chê nắng thôi.]

[Được rồi, hai người đi đi. Bố bảo sẽ mua chim yểng và vẹt cho con, đừng có quên đấy.]

[Lục Nhất Minh, con đây là muốn làm công t.ử bột ăn chơi trác táng à? Chẳng lẽ bây giờ con không nên suy nghĩ nghiêm túc về chuyện học hành sao?]

[Kiếp trước con là nghiên cứu sinh trường y đấy thôi, tốt nghiệp ra cũng chỉ là một bác sĩ bình thường, tiền lương mỗi tháng chỉ đủ trả nợ mua nhà. Kiếp này có hai người rồi, con không muốn liều mạng thế nữa, ít ra thì nhà cửa cũng có chỗ dựa rồi.]

[Hừ, tòa tứ hợp viện kia của mẹ sẽ không cho con đâu. Con người vẫn nên học hành nhiều một chút thì hơn. Kiếp trước lương của con cũng đâu có thấp, sở dĩ chỉ đủ trả nợ là vì con mua nhà ở thành phố lớn phương Nam thôi.]

[Tiếc là học bao nhiêu chữ nghĩa, vợ chưa kịp lấy đã tèo rồi. Chẳng biết căn nhà đó của con giao cho ai, giao cho bố mẹ con thì chắc họ chẳng trả nổi khoản nợ khổng lồ đó đâu.]

[Yên tâm đi, khi con c.h.ế.t chắc chắn có tiền bồi thường, có khoản tiền đó thì bố mẹ con tự nhiên sẽ trả được nợ thôi.]

Tô Nghiên không giải thích thêm với Lục Nhất Minh nữa, bế thốc nó lên từ dưới đất rồi nhét thẳng vào lòng Hoa Tĩnh.

"Dì nhỏ, chúng cháu đi đây. Trong phòng cháu có đủ loại bánh kẹo và hoa quả, Nhất Minh đói thì dì cứ vào phòng lấy, cửa không khóa đâu ạ."

"Được rồi, dì sẽ trông nó cẩn thận."

Tô Nghiên và Lục Đình vừa đi khỏi, Hoa Tĩnh liền lấy anh đào vàng và bánh quy nhỏ trong phòng ra, bế Lục Nhất Minh sang Lục gia.

Lục Thần và Lục Vũ đều ở nhà, thấy cháu trai đến thì mừng quýnh lên.

"Nhất Minh, mau lại đây, chú ba đưa con ra sân sau bẫy chim sẻ."

Lục Nhất Minh nghe thấy bẫy chim sẻ liền chạy ngay đến bên cạnh Lục Thần. Lục Thần bế thốc nó lên.

Lục Vũ từ trong phòng xách ra một cái l.ồ.ng bẫy chim và một cái lưới bẫy chim làm từ màn cũ. Hai anh em cùng nhau đi vòng qua bức tường nhà ra sân sau.

"Em trai, công cụ bẫy chim có rồi nhưng chưa có mồi nhử. Em đi kiếm ít vụn ngô với giun đất qua đây, chúng ta bẫy chim sẻ nướng cho Nhất Minh ăn."

Lục Nhất Minh lắc đầu: "Con không ăn."

Nó mới có một tuổi rưỡi, nhai thịt còn chật vật thì bảo nó gặm chim sẻ sao gặm nổi. Vạn nhất nướng không kỹ có ký sinh trùng thì sao?

Sở dĩ nó chơi với chú ba chú tư là vì cái nhà này chẳng có ai chơi cùng nó cả. Em họ Lục Y Lan thì còn quá nhỏ chẳng biết cái mô tê gì, ở bên cạnh bà dì thì cũng rất buồn tẻ, bà ấy chắc đang tán chuyện phiếm với bà cô rồi.

Lục Vũ đặt công cụ bẫy chim xuống đất, rồi quay lại bốc một nắm to vụn ngô bỏ vào túi, dùng cái cào nhỏ đào được bảy tám con giun đất hồng hào dưới gốc cây, mấy con giun to màu nâu thì cậu không lấy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 269: Chương 269 | MonkeyD