Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 276
Cập nhật lúc: 29/01/2026 11:09
"Hồi em gái m.a.n.g t.h.a.i Nhất Minh, bụng nó nhô cao lắm, còn bụng chị dâu hơi xệ, có thể là m.a.n.g t.h.a.i con gái."
Tô Trạch mỉm cười: "Con gái cũng tốt, em vốn luôn tiếc nuối vì mình không có chị gái."
Tô Thanh Sơn phụ họa: "Cháu gái tốt mà, sinh cháu gái trước rồi sinh cháu trai sau."
Vương Yến biết nhà họ Tô dù nói là không trọng nam khinh nữ mấy, nhưng ai chẳng hy vọng đứa đầu là con trai, nghe em chồng nói vậy cô càng cảm thấy trong bụng là con gái rồi.
"Ba, chẳng phải ba biết bắt mạch sao? Ba xem giúp con với!"
Vương Yến cả cơm cũng không thèm ăn, đặt tay lên bàn, Tô Thanh Sơn mắt cũng không ngước lên, nói thẳng: "Con trai con gái đều như nhau, đây là đứa đầu con vội vàng cái gì. Nếu con thực sự muốn ba bắt mạch cho thì ăn cơm xong hãy nói."
Tô Thanh Sơn luôn không bắt mạch cho Vương Yến, cũng vì đây là đứa đầu, vả lại ông đã có hai đứa con trai nên không có gì phải vội.
Hồi đó bắt mạch cho con gái là vì lo con gái bị nhà chồng bắt nạt nên muốn biết trước để trong lòng có sự chuẩn bị.
Chương 220 Bán vải
Đợi Lục Phong Niên dẫn gia đình đi rồi, Tô Nghiên đưa Lục Đình vào không gian nghỉ trưa, còn mình thì đến lán anh đào, thu hoạch hết những loại anh đào chín sớm như Hồng Đăng, Mỹ Tảo và Hoàng Mật vào kho.
Thu hoạch xong anh đào, cô lại lên núi hái vải Phi T.ử Tiếu, Nhu Mễ Từ và Quế Vị.
Hái vải xong nghĩ đến thời tiết ngày càng nóng, cô liền ra tay bóc một cân vải tươi định làm món nước vải ướp lạnh.
Lục Đình vừa tỉnh dậy, Tô Nghiên đưa cho anh một cốc nước vải: "Trời nóng, anh uống một ly rồi hẵng đi làm."
Lục Đình nhấp một ngụm nhỏ, hương vải nồng nàn sực nức: "Em lên núi hái vải à."
"Thu hoạch hết rồi, loại chín muộn thì chưa hái."
"Trong kho vẫn còn vải khô chưa bán hết từ năm ngoái, năm nay em không định sấy vải nữa. Tuần sau anh có thể bán hết chỗ vải tươi này không?"
"Được chứ, vải chỉ ở miền Nam mới có, ở Bắc Kinh không lo không bán được. Nghiên Nghiên, sao không gian của em có nhiều trái cây miền Nam thế?"
Kiếp trước cô vốn là người miền Nam, căn cứ trồng trọt trồng trái cây nhiệt đới là chuyện bình thường mà? Nhưng khí hậu quê cô rất tốt, hầu như không có loại trái cây nào không trồng được, táo miền Bắc cô dùng nhà kính cũng trồng rất tốt.
"Cái này em cũng không biết, em có được không gian này thì nó đã như vậy rồi, trái cây khắp cả nước hình như đều có. Đúng rồi, bộ tứ hợp viện kia của chúng ta vẫn chưa cho thuê được sao?"
"Vẫn chưa tìm được người thích hợp, không cho thuê thì chúng ta có thể chuyển trái cây hay đồ cần bán đến tứ hợp viện, đến lúc đó anh gọi người tới chở."
"Vậy thứ Bảy tuần sau chúng ta về tứ hợp viện, anh mấy ngày này liên hệ người mua đi."
"Được."
Tô Nghiên nhìn thời gian cũng không còn sớm nữa, bèn lấy ra một sọt anh đào và ba sọt vải.
"Em đi học đây, chỗ trái cây này anh tự tìm cách giải quyết nhé. Em không ở nhà anh đừng cho Nhất Minh ăn quá nhiều vải, vải nóng đấy."
"Được."
Nghĩ đến trong nhà không còn nhiều gạo và mì, Tô Nghiên lại lấy mỗi thứ một bao từ không gian ra, dù sao dì nhỏ cũng không vào phòng ngủ chính của họ, cô tin Lục Đình tự có cách mang những thứ này ra.
Sáng sớm hôm sau Lục Đình bảo Hoa Tĩnh dẫn Lục Nhất Minh đi xưởng xà phòng dạo một vòng, nhân lúc trống trải anh đã chuyển hết trái cây và lương thực ra ngoài, buổi trưa đi làm về mang một sọt vải biếu ba mẹ, mang một sọt cho ba vợ.
Một sọt vải ít nhất phải ba mươi cân, đối với người thích ăn vải thì một ngày ăn vài cân vải tuyệt đối không thành vấn đề.
Tần Tiểu Phương đây là lần đầu tiên được ăn vải, dù sao đây cũng là trái cây miền Nam, vải tươi bà hầu như chưa từng thấy qua, ở những nơi như hợp tác xã cung tiêu bà cũng chỉ thấy vải đóng hộp.
Hoa Mẫn bảo bà ăn vải nhưng bà hầu như không dám đụng tay, Hoa Mẫn tưởng bà khách sáo, bèn túm một nắm vải còn cả cành lá đặt lên bàn.
"Nhờ phúc con trai tôi mà năm nay lại được ăn vải tươi, Tiểu Phương ăn đi."
"Tiểu Đình nó mua vải ở đâu thế chị, vải miền Nam mang tới Bắc Kinh chẳng phải đều thành cống phẩm quốc yến rồi sao?"
Hoa Mẫn không ngờ cô em chồng nhà họ Tần còn hiểu cái này, vải không giữ được tươi lâu, từ miền Nam chở tới miền Bắc thời gian dài dễ bị hỏng, hầu như ở hợp tác xã cung tiêu rất hiếm khi thấy vải tươi.
"Bạn chiến đấu của con trai tôi là người miền Nam, con trai tôi nghĩ đến việc trong nhà có trẻ con, nên nhờ cậu ấy mang một ít tới Bắc Kinh."
Bạn chiến đấu của con trai bà có ở khắp cả nước, bà cũng chẳng biết chỗ vải này từ đâu ra, chỉ có thể tùy ý bịa ra một lời nói dối.
Bà thầm đoán chỗ vải này chắc chắn là con trai mua từ chợ đen, thằng nhóc đó trong tay có tiền, sau khi kết hôn chuyện ăn uống hào phóng hơn nhiều.
"Chị dâu, nhiều vải thế này chị cũng ăn không hết, hay là đem phơi thành vải khô đi."
"Ông Lục nhà tôi thích ăn vải, vải khô thì không phơi đâu, tôi định dùng đường trắng làm mấy lọ vải đóng hộp, Tiểu Vũ, Tiểu Thần và Cẩn Nhi không có nhà, dù sao cũng phải để dành cho chúng một ít."
Bọn trẻ không có nhà, vải tươi cứ để như vậy tuyệt đối không để được một tuần, vải đóng hộp tự làm thì hạn sử dụng một tháng hoàn toàn không vấn đề gì.
Hoa Mẫn vốn định mang về biếu ba mẹ khoảng mười cân, nhưng bà lại không rảnh, thôi thì cứ làm nhiều vải đóng hộp một chút, lần sau em gái về sẽ nhờ nó mang về giúp.
Lục Đình biết mẹ mình mua đường trắng làm vải đóng hộp cũng không lên tiếng phản đối, chỉ nói với ba mình là nếu vải trong nhà không đủ ăn thì có thể qua nhà anh lấy thêm.
Lục Nhất Minh dù có thích ăn vải đến mấy thì cũng chỉ là một đứa trẻ, một ngày ăn được vài quả là cùng, Hoa Tĩnh ăn hai ngày vải thì bị đau răng, sau đó không dám ăn nữa, bèn đem chỗ vải còn lại bóc vỏ phơi nắng.
Đến khi Tô Nghiên nghỉ học về, biết mẹ chồng làm vải đóng hộp, dì nhỏ phơi vải khô thì dở khóc dở cười.
"Tiểu Nghiên à, dì bảo Tiểu Đình mang vải qua cho cháu, cái thằng đó lại bảo không rảnh. Thế là dì đem chỗ vải còn lại phơi khô hết rồi."
"Dì nhỏ, cảm ơn dì, dì cất vải khô đi mùa đông dùng để hầm canh gà là nhất đấy ạ."
"Được."
Buổi tối Tô Nghiên hỏi Lục Đình: "Đã tìm được người thu mua vải chưa?"
"Tìm được rồi, trong không gian tổng cộng có bao nhiêu cân vải?"
"Có hơn sáu vạn cân, bạn của anh có xe không? Không gian không có nhiều sọt như thế."
