Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 296
Cập nhật lúc: 29/01/2026 12:02
Đặc biệt bực mình là một bác sĩ thực tập như cô vậy mà lại bị người ta đẩy lên bục giảng, đi tuyên truyền rằng tổ tông tám đời nhà cô là bần nông nên cô rất tự hào.
Cô tự hào cái quái gì chứ, bần nông có gì mà đáng tự hào, nếu không phải ba cô nỗ lực học tập để từ nông thôn đi ra thì cô có điều kiện tốt như vậy để đi học sao?
Đến đời ông nội cô cơm còn không đủ ăn, sinh con ra không nuôi nổi, có người trực tiếp ném con vào thùng nước tiểu cho c.h.ế.t đuối luôn.
Người đó còn vạch áo blouse trắng của cô ra, chỉ vào chiếc áo bông hoa có vá chằng vá đụp bên trong.
Được rồi, cô thấy tình hình không ổn nên đã sớm thu hết số áo khoác và áo bông mới mua mấy năm nay vào không gian, đến mùa đông lại lôi quần áo cũ của nguyên chủ ra mặc, còn cố tình khâu thêm mấy miếng vá lên áo nữa.
Cả quần áo của con trai cô cũng vậy, cô đều ngụy trang hết một lượt, cái nào không ngụy trang được thì ném vào không gian.
Dù sao Tết năm nay, cả nhà cô đừng hòng mà được mặc quần áo mới, cho dù người ngoài không nhìn thấy thì cô cũng sẽ không lấy quần áo mới ra mặc.
Rất nhanh đã đến cuối năm, mỗi trưa Tô Nghiên đều đạp xe chạy về, không phải chuẩn bị đồ ăn cho Tết thì cũng là tổng vệ sinh, quét dọn trong ngoài nhà cửa một lượt.
Cái gì cần lau thì lau, cái gì cần giặt thì giặt, ga giường và chăn nệm của hai phòng ngủ đều được giặt sạch sẽ.
Trưa hôm nay Tô Nghiên đang ở trước bếp làm bánh trôi từ bột gạo nếp, vừa làm vừa hấp.
Lục Nhất Minh đứng trước bếp, nhìn chảo hấp đang nghi ngút khói nói: "Mẹ ơi, khi nào thì bánh trôi hấp xong ạ."
"Con vừa mới ăn trưa xong, chẳng lẽ lại đói rồi à?"
"Con muốn nếm thử xem bánh trôi nếp vừa mới làm xong có vị gì ạ."
"Đợi thêm chút nữa."
Tô Nghiên cầm miếng bột nếp cho vào khuôn gõ nhẹ một cái, một chiếc bánh nếp có hoa văn đã làm xong, đặt vào xửng hấp đang chờ nguội bên cạnh.
Lục Đình đang ngồi trên ghế đun lửa, bỗng nhiên từ nhà bên cạnh truyền đến một tiếng hét thê t.h.ả.m: "Cứu mạng với!"
Giữa ban ngày ban mặt ai lại kêu cứu mạng, Lục Đình quẳng đôi kẹp lửa sang một bên, chạy vội sang nhà hàng xóm.
Tô Nghiên bỏ khuôn trong tay xuống, hai tay chùi vội vào tạp dề mấy cái, múc hai gáo nước lớn đổ vào nồi xung quanh xửng hấp, dắt Lục Nhất Minh đi sang nhà bên cạnh.
Nhìn thấy Lục Đình bế cậu bé nhà hàng xóm đầu đầy m.á.u đi ra, trong mắt còn cắm một chiếc đũa: "Nghiên Nghiên, anh đưa Tiểu Đông đi bệnh viện, em hấp xong mẻ bánh trôi này thì đưa con sang chỗ mẹ rồi hãy đi làm."
"Em biết rồi, anh tuyệt đối đừng có rút chiếc đũa đó ra nhé."
Sắp Tết đến nơi rồi, thật là cái tội gì thế này, đứa trẻ tội nghiệp.
Lúc này, Miêu Thanh Thanh, vợ của Kha Nham Bắc đi ra, nước mắt lã chã nhìn Tô Nghiên, mấy đứa con khác của cô ta thì đang nhìn chằm chằm vào cái xửng hấp ba tầng trên bếp nhà cô.
Bà Kha thì đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân gào khóc: "Đều tại con đàn bà phá gia chi t.ử nhà chị, con trai tôi không có nhà, chị liền bắt nạt cháu đích tôn của tôi, cháu tôi mà có mệnh hệ gì bị mù mắt thì tôi bắt chị đền mạng."
Tô Nghiên không nhịn được hỏi: "Có chuyện gì vậy ạ?"
Một cô bé tên Tiểu Hoa nói: "Anh Đông giành bánh bao của em trai cháu, mẹ cháu đẩy anh ấy một cái thế là chiếc đũa cắm vào mắt anh ấy luôn."
Tô Nghiên tin chắc chuyện tuyệt đối không đơn giản như vậy, cậu bé tên Tiểu Đông đó là con của vợ trước Kha Nham Bắc, vốn vẫn sống với bà Kha ở nông thôn, năm ngoái mới chuyển lên đây.
Miêu Thanh Thanh là người vợ Kha Nham Bắc cưới sau khi vào quân đội, ba đứa trẻ bên cạnh cô ta chỉ có đứa con trai nhỏ nhất là con chung với Kha Nham Bắc, một trai một gái lớn hơn là con của chồng trước.
Biết họ là gia đình rổ rá cạp lại nên Tô Nghiên rất ít khi qua lại với gia đình này, cũng không biết hôm nay Kha Nham Bắc đi đâu mà không có nhà, lại cả Miêu Thanh Thanh là mẹ kế sao không đi theo vào viện xem đứa trẻ thế nào.
"Đồng chí Miêu Thanh Thanh, Tiểu Đông hiện đang gặp nguy hiểm, sao cô không cầm tiền đi khám cho nó, cô dẫn lũ trẻ đứng đây khóc lóc cũng chẳng ích gì!"
Bà Kha nghe vậy thì trực tiếp nằm lăn ra đất: "Đông nhà tôi mà có chuyện gì, tôi sẽ bảo Tiểu Bắc ly hôn với chị."
Miêu Thanh Thanh khóc lóc: "Tôi đâu có cố ý, Kha Kế Đông nó đã chín tuổi rồi, Siêu Siêu nhà tôi mới có ba tuổi, nó ra tay giành bánh bao của Siêu Siêu nên tôi mới tiện tay đẩy nó ra, ai ngờ cái đũa lại cắm vào mắt nó."
Tô Nghiên thầm nghĩ cô là người lớn mà còn đi giành bánh bao với trẻ con cô có thấy xấu hổ không?
Cái thằng bé Kha Đông đó nhìn mặt mũi vàng võ, chắc chắn là không được ăn no, nếu không cũng chẳng đi giành bánh bao với một đứa trẻ ba tuổi, một đứa trẻ bị chiếc đũa đ.â.m vào mắt thì e là đời này sẽ bị mù một mắt rồi.
Chuyện cụ thể xảy ra ở nhà họ Kha như thế nào Tô Nghiên cũng không rõ, cô cũng không đ.á.n.h giá, chỉ khẽ hỏi Miêu Thanh Thanh một câu: "Cô không vào bệnh viện xem sao à?"
"Nhà tôi còn bao nhiêu đứa trẻ thế này tôi đi làm sao được? Đồng chí Lục Đình làm ơn làm phước thì giúp cho trót, đợi Kha Nham Nam nhà tôi về, tôi sẽ nói chuyện này với anh ấy sau."
"Mắt đứa trẻ bị cắm một chiếc đũa, tình cảnh thế này rồi mà cô vẫn không đi xem? Cô còn là người nữa không?"
Tô Nghiên thực sự cạn lời, sao lại có hạng phụ nữ mặt dày đến mức này, Lục Đình nhà cô thật là thật thà, nói trắng ra con cái nhà người ta sống c.h.ế.t liên quan gì đến anh, nhưng đều là người làm cha làm mẹ, Tô Nghiên cũng hiểu cách làm của Lục Đình, cho dù là cô nhìn thấy cũng không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu.
Tô Nghiên không định nói chuyện với Miêu Thanh Thanh nữa, bực bội dắt Lục Nhất Minh quay lại trước bếp nhà mình, thu dọn số bánh trôi chưa kịp hấp, bột nếp và khuôn vào phòng khách.
Mở xửng hấp dùng đũa chọc thử cái bánh trôi bên trong, thấy chín rồi thì dùng đũa gắp một cái cho vào bát men nhỏ: "Này, cầm lấy mà ăn đi."
Mấy đứa con của Miêu Thanh Thanh thèm thuồng nhìn sang, Tô Nghiên giả vờ như không thấy, dập lửa trong bếp rồi bưng từng xửng hấp vào phòng khách.
Đợi Lục Nhất Minh ăn xong bánh trôi thì đưa thằng bé sang nhờ mẹ chồng trông giúp, rồi đạp xe vội vàng đi làm.
Buổi tối về nhà, hỏi Lục Đình rốt cuộc nhà bên cạnh xảy ra chuyện gì, hóa ra là bánh bao của con trai nhỏ Miêu Thanh Thanh bị rơi xuống đất nên không muốn ăn nữa, bèn vươn tay giành của anh trai Kha Kế Đông, Miêu Thanh Thanh thấy có người giành bánh bao của con trai nhỏ nên dùng đũa gõ vào đầu con chồng là Kha Kế Đông để giành lại bánh bao, ai ngờ chiếc đũa lại chọc trúng mắt đứa trẻ.
"Lục Đình, Kha Nham Nam về chưa?"
"Về rồi, anh ấy xin nghỉ để vào bệnh viện túc trực bên con, mắt đứa trẻ đó có giữ được không còn phải chờ vài ngày nữa, may mà không đ.â.m vào hộp sọ, không thì trực tiếp mất mạng luôn rồi."
