Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 308
Cập nhật lúc: 29/01/2026 12:07
Chương 246 Khuyên nhủ
Tô Nghiên cười nhạo: "Em thấy em gái anh bình thường ít nói ít rằng, không ngờ đến vấn đề sinh con lại có chủ kiến như vậy, sao cô ấy biết chắc chắn đứa thứ tư sẽ là con trai chứ? Ngộ nhỡ lại là con gái thì sao, chẳng lẽ lại đem cho rồi đẻ tiếp?"
Dù cho hai vợ chồng Lục Thụ đều có công việc ổn định, nhưng trong nhà còn ba đứa con và người già phải nuôi, sao cô ấy lại muốn đẻ thêm hai đứa con trai nữa nhỉ?
Bố mẹ chồng cô ấy cũng thật đáng thương, cứ hết lòng giúp họ trông con, vừa xong đứa này năm sau lại đẻ đứa khác.
Tô Nghiên không thích trông trẻ, nếu để cô ở nhà trông ba bốn đứa trẻ, thà để cô xuống ruộng làm việc đồng áng còn sướng hơn.
"Anh cũng nói nó như vậy, nó nghe xong còn không vui, chẳng biết những năm qua nó trúng độc gì nữa, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến chuyện đẻ con."
"Em cũng khá khâm phục em gái anh đấy, sinh con đau như vậy mà cô ấy có thể đẻ một hơi ba đứa, giờ lại còn đòi đẻ nữa.
Anh cũng đừng khuyên nữa, cô ấy thật sự muốn đẻ thì cứ để cô ấy đẻ, em thấy em rể hai năm qua già đi trông thấy, uống hai ngụm rượu cũng bị em gái anh càm ràm."
"Chú ấy làm việc chân tay ở nhà máy đường, hàng ngày phải vác nguyên liệu, về nhà ba đứa trẻ lại vây quanh, trông ba đứa trẻ đúng là rất vất vả.
Em gái anh lương thấp hơn một chút, công việc không vất vả bằng nhưng về nhà cũng phải giúp mẹ chồng nấu cơm. Em nhìn xem nó mới ngoài hai mươi mà trông già hơn em bao nhiêu."
"Cho nên anh nói với cô ấy là đẻ con nhiều thì nhanh già?"
"Nghiên Nghiên em nghe thấy rồi à?"
Theo nghiên cứu cho thấy, đẻ con nhiều đúng là nhanh già thật, cứ mỗi lần sinh thêm một t.h.a.i thì tốc độ lão hóa lại nhanh thêm hai năm. Tuy nhiên Lục Thụ sở dĩ già nhanh, ngoài nguyên nhân sinh con thì chủ yếu nhất là do công việc vất vả, lại thêm hay lo nghĩ quá nhiều.
"Đồng chí Lục Đình, đó là em gái anh sao anh lại nói như vậy, không người phụ nữ nào thích nghe lời đó đâu. Ngày Tết ngày nhất lại làm cô ấy khóc, lần sau cô ấy chẳng dám về nhà ngoại nữa đâu."
Lục Đình ôm chầm lấy Tô Nghiên, hôn tới tấp lên mặt cô: "Nghiên Nghiên nhà anh là đẹp nhất, vừa đẹp vừa trẻ, trên người lúc nào cũng thơm tho."
Tô Nghiên trách móc: "Được rồi, anh làm em gái khóc rồi, ngày mai lúc đi em sẽ lấy ít mỹ phẩm dưỡng da cho cô ấy, coi như là bồi lỗi.
Lần sau đừng có nói năng không kiêng dè như vậy nữa, dù sao em gái anh cũng lớn tướng rồi, cũng cần thể diện, gả đi rồi là khách, cô ấy không phải là con của anh."
"Thực ra anh cũng là vì tốt cho nó thôi, thôi thì nó không nghe cũng đành chịu. Nghiên Nghiên, chúng ta mau ngủ thôi, một năm nay em không chạm vào Tiểu Đình Đình rồi, nó nhớ em lắm."
Lục Đình nắm lấy tay Tô Nghiên đặt xuống dưới, mặt Tô Nghiên nóng bừng vì xấu hổ. Người đàn ông này nhịn từ ba mươi đến mùng một, vì Tết nhất nên không dám làm loạn, giờ mới mùng hai sao lại thành một năm rồi?
Lục Đình thấy Tô Nghiên không phản kháng, liền gục đầu vào vai cô thì thầm: "Nghiên Nghiên, anh cũng nhớ rồi, cho anh nhé?"
Tô Nghiên hơi muốn trốn, người đàn ông này ngày nào cũng rèn luyện thể lực, sức lực không phải dạng vừa.
Lại là một đêm liều mạng, tổng cộng ngủ chẳng được mấy tiếng họ đã bò dậy rồi, hôm nay mùng ba họ đều phải tất tả quay về đi làm.
Hoa Mẫn tạm thời chưa phải đi làm nên tự nhiên không vội về, Lục Phong Niên cũng chẳng vội.
Vì vậy Tô Nghiên không quản Lục Nhất Minh, cứ để cậu bé ngủ thêm một lát, cô lấy từ không gian ra một hộp kem Nhã Sương, một hộp sáp dưỡng da Vạn T.ử Thiên Hồng, hai hộp mỡ vỏ sò và hai cân len màu đỏ rồi bước ra khỏi phòng.
Lục Thụ đi tìm Lục Thụ thì thấy Hoa Mẫn đang sắp xếp đồ ăn cho con gái, nào là gà hun khói, thỏ hun khói, nấm khô, còn cả con vịt và rau xanh mà bố chồng mang từ quê lên.
Lục Phong Niên cũng lấy một cái túi nhặt ít trái cây từ trong sọt ra, lại lấy hai hộp sữa mạch nha từ trong phòng: "Chỗ trái cây và sữa mạch nha này con mang về cho bố mẹ chồng con ăn."
"Bố, nếu con đưa những thứ này cho họ, chắc chắn họ sẽ đem cho hai đứa con trai của anh cả chồng con ăn hết."
"Tiểu Thụ à, con nhìn xa trông rộng một chút đi, bố mẹ chồng con không quản ngại vất vả giúp con trông trẻ, ăn của con ít trái cây thì có làm sao? Mấy đứa con của con cũng ở nhà mà, bà ấy không thể nào đem hết đồ ăn trong nhà cho cháu đích tôn ăn sạch được."
Tô Nghiên tiến lên nhét mỹ phẩm dưỡng da vào tay Lục Thụ: "Trước Tết chị với anh con có đi bách hóa, đây là anh con đặc biệt mua mỹ phẩm dưỡng da cho em đấy, chuyện anh con nói với em hôm qua em tuyệt đối đừng để bụng, anh ấy là người thẳng tính nên chẳng biết nói năng gì đâu."
Lục Thụ siết c.h.ặ.t t.a.y, anh cả từ khi nào lại tốt bụng mua mỹ phẩm dưỡng da cho mình thế này, hèn chi hôm qua anh nói phụ nữ sinh nhiều con dễ già, bảo mình đẻ ít thôi.
"Mấy thứ bôi mặt này hết bao nhiêu tiền ạ, chị dâu để em trả tiền cho chị!"
Lục Phong Niên cười nói: "Được rồi, chút lòng thành của anh chị con thì con cứ nhận lấy đi! Con còn trẻ thì phải lo chăm chút nhan sắc, tay chân nứt nẻ hết cả rồi sao không bôi ít mỡ vỏ sò vào."
Thấy Lục Thụ đã nhận mỹ phẩm, Tô Nghiên lại đưa hai cân len đỏ trong tay cho Lục Thụ.
"Hai cân len này em cầm về đan cho Sương Sương và Tiểu Tuyết mỗi đứa một chiếc áo len."
"Tụi nhỏ mỗi đứa có hai chiếc áo len rồi, chị dâu chỗ len này chị cứ giữ lại đi."
"Đây là Lục Đình mua cho tụi nhỏ đấy, em cứ nhận lấy đi!"
Tần Sương chạy lại: "Oa, len màu đỏ đẹp quá, đây là bác cả mua cho chúng cháu ạ? Cháu cảm ơn bác cả."
Lục Đình thấy Nghiên Nghiên đẩy công lao sang cho mình, liền nói: "Đây là bác dâu mua cho các cháu đấy, đồ bôi mặt của mẹ cháu cũng là bác dâu đưa đấy."
Lục Thụ không hiểu nổi nữa, rốt cuộc những thứ này là anh cả chuẩn bị hay là chị dâu chuẩn bị đây?
"Cảm ơn anh chị, Sương Sương còn không mau cảm ơn bác và bác dâu đi."
"Cháu cảm ơn bác và bác dâu ạ!"
Tô Nghiên thấy Tần Tuyết cứ đứng mãi sau lưng Lục Y Lan, cũng không nói năng gì chỉ nhìn cô.
Thế là cô đi tới ngồi xổm xuống cạnh cô bé, hỏi: "Tiểu Tuyết muốn chơi với chị Y Lan không?"
Tần Tuyết gật đầu: "Nhà bà ngoại vui lắm, lại có nhiều đồ ăn ngon nữa, mẹ không mắng cháu, bà nội cũng sẽ không mắng cháu."
Tô Nghiên cau mày, đứa trẻ này ở nhà hay bị mắng lắm sao? Vừa định hỏi gì đó thì Tần Sương đã nói: "Em cứ hay tranh đồ ăn với em trai, mẹ mắng em là đúng rồi, em trai là con trai, là rường cột của nhà chúng ta, chúng ta phải nhường em ấy."
Tần Tuyết rơm rớm nước mắt, uất ức nói: "Không phải đâu, là do em ăn chậm nên em trai cướp đồ ăn của em."
