Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 336
Cập nhật lúc: 29/01/2026 13:02
Chính vì nó giống vợ nhiều hơn một chút nên anh thường xuyên mua đồ chơi và đồ ăn ngon cho nó, mỗi lần nó phạm lỗi anh cũng chỉ tùy tiện đ.á.n.h m.ô.n.g mấy cái, chứ chưa bao giờ thực sự phạt nặng. Nếu mà nó trông giống hệt mình, anh chắc chắn phải rèn luyện nó cho ra trò, bắt quỳ, bắt đứng vào tường, bắt làm việc nhà, mấy thứ đó chắc chắn là phải có.
“Yêu cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi, bố đâu có đ.á.n.h con, bố là đang yêu con đấy chứ.”
“Hì hì, mẹ ơi, bố thiếu tình yêu rồi, mẹ mau đ.á.n.h bố đi.”
“Chát chát chát!” Tô Nghiên buông tay, rất hợp tác vỗ mạnh ba phát vào m.ô.n.g Lục Đình.
Chương 266 Đùa giỡn
Lục Đình tủi thân nói: “Nghiên Nghiên, sao em lại nghe lời thằng nhóc thối đó, anh là người đàn ông của em mà.”
“Anh chẳng bảo yêu cho roi cho vọt đó sao?”
“Hì hì, đấy là nói với thằng nhóc thối kia thôi, còn với em thì phải nói là đ.á.n.h là thương mà mắng là yêu, yêu đến tận cùng thì dùng chân đá, cho dù em có dùng chân đá anh anh cũng vui, hay là tối nay em lại đá đá mấy cái nhé?”
Lục Đình không ngừng nháy mắt ra hiệu với Tô Nghiên, Tô Nghiên biết người đàn ông này lại đang nghĩ đến chuyện đó, mỗi lần cô không muốn cử động là lại dùng chân đá anh, anh liền túm lấy chân cô, có lúc nổi hứng còn hôn cả mu bàn chân cô nữa.
Tô Nghiên bước sang một bên, chỉ huy Lục Nhất Minh: “Nhất Minh, dùng chân đá bố con mấy cái đi, bố con đang thèm đá đấy.”
Lục Nhất Minh thực sự hào hứng hẳn lên, vừa định động thủ, Lục Đình đã trừng mắt một cái, dọa thằng bé vội vàng lùi lại.
“Mẹ ơi, bố dữ quá con không dám đâu.”
Tô Nghiên cười ha hả: “Được rồi, mẹ trêu con thôi, sao con lại tưởng thật thế. Nhất Minh, đừng có học thói đ.á.n.h nhau, đó là bố con, không có bố con thì không có con đâu biết chưa? Bố con rất yêu con, đồ chơi trong phòng đều là bố mua cho con đấy, khẩu s.ú.n.g gỗ kia là do bố tự tay làm đấy, lúc gọt gỗ làm s.ú.n.g, không để ý một chút là tay bị d.a.o cứa vào ngay.”
Lục Nhất Minh biết bố mẹ đều yêu mình, mấy bạn ở nhà trẻ đều rất ngưỡng mộ cậu, bảo nhà cậu chỉ có mỗi mình cậu, chính vì quá quan tâm đến cậu nên mới thế.
“Vâng, con biết bố mẹ đều yêu con, cho nên nhà mình mới chỉ có mỗi con thôi ạ.”
Tô Nghiên cười gượng gạo, đây đúng là hiểu lầm tai hại, trong nhà sở dĩ chỉ có một mình cậu là vì mấy năm đó không phải thời điểm để sinh con. Làm cha mẹ ai mà chẳng yêu con mình, cô dù biết Lục Nhất Minh là bác sĩ Lục đầu thai, nhưng đã thành con của cô thì cô chắc chắn sẽ yêu thương hết mực.
“Được rồi, chúng ta mau về thôi!”
“Mẹ ơi, hôm qua con tắm rồi, hôm nay không phải tắm nữa đúng không ạ? Tắm lạnh lắm.”
“Ừ, hôm nay con có thể không tắm, nhưng phải rửa mặt rửa chân rồi mới được đi ngủ.”
Trời đúng là hơi lạnh, tuy chưa có tuyết nhưng có người sợ lạnh cả tháng không tắm lấy một lần, chẳng biết họ chịu đựng kiểu gì nữa. Cho dù lạnh đến mấy, Tô Nghiên cũng sẽ bắt Lục Nhất Minh ba ngày tắm một lần, cô không thể chịu được cảnh trên áo lót của trẻ con toàn một lớp vảy da trắng xóa. Cô từng đi đón con ở nhà trẻ, thấy nhiều đứa trẻ cổ và sau tai toàn là vết bẩn đen kịt, đầu trẻ con gái thì toàn là chấy.
Tô Nghiên rất lo con trai bị lây, mỗi lần về nhà đều vạch tóc thằng bé ra xem, xem có trứng chấy hay chấy trưởng thành không. Con trai tóc ngắn, lại ít khi chụm đầu với con gái nên hiếm khi bị lây. Bỗng nhiên cô lại nghĩ, nếu con gái cô đầu toàn chấy thì phải làm sao? Dùng băng phiến để trừ chấy à?
Về đến nhà, Lục Đình chăm sóc Lục Nhất Minh rửa mặt rửa chân, tiện tay quăng cho thằng bé hai cuốn truyện tranh, để thằng bé tự đọc sách rồi tự ru mình vào giấc ngủ.
“Lục Đình, sao anh cứ bắt con đọc truyện tranh mãi thế?”
“Thằng nhóc đó có truyện tranh là sẽ không đòi anh kể chuyện nữa, vợi lại nó đọc sách một lát là ngủ ngay, nếu không tìm việc gì cho nó làm, nó có thể nằm trên giường nghĩ đông nghĩ tây, hưng phấn cả đêm không ngủ mất.”
“Nó vẫn còn là trẻ con, lấy đâu ra chuyện mà nghĩ đông nghĩ tây?”
Lục Đình cười nói: “Em không biết con trai em trí tưởng tượng phong phú thế nào đâu, anh vào phòng với nó, anh chưa kể chuyện cho nó thì nó đã kể chuyện cho anh nghe trước rồi, kể cái gì mà Diêm Vương gia đòi mạng. Còn hỏi anh Diêm Vương gia tên là gì, bố ông ta là ai? Tại sao ông ta lại gọi là Diêm Vương gia? Diêm Vương là ma, có phải làm ma thì có thể làm Diêm Vương gia không? Còn bảo sau này nó làm ma thì sẽ làm Diêm Vương gia, anh hỏi tại sao muốn làm Diêm Vương gia? Nó bảo làm Diêm Vương gia có thể không phải uống canh Mạnh Bà, không uống canh Mạnh Bà thì sẽ không quên chúng ta. Em xem con trai mình có ngốc không, mà lại còn hơi thần hồn nát thần tính, lý lẽ một đống.”
Tô Nghiên không ngờ Lục Nhất Minh lại nói vậy, chuyện Diêm Vương gia này cô chưa từng kể với thằng bé, thế thì chuyện này ai kể cho nó nghe đây?
“Lục Đình, có phải anh vì muốn con ngủ sớm nên cố ý kể chuyện ma cho nó nghe không?”
“Nghiên Nghiên, em oan cho anh quá, chuyện Diêm Vương này không phải anh kể đâu, anh chỉ kể cho nó nghe chuyện anh đi lính đ.á.n.h giặc thôi. Chuyện Diêm Vương này chắc là nó nghe được từ người khác đấy. Ngày mai anh sẽ cảnh cáo nó một chút, mấy chuyện thần thoại đó đừng có nói lung tung, kẻo lại bị người ta nắm thóp.”
Những người đó bây giờ "chim sợ cành cong", đâu chỉ thấy bóng cung tên mà bảo là rắn, thấy sợi dây thừng dưới đất cũng bảo là rắn, chân tướng là gì bọn họ chẳng thèm quan tâm.
“Oẹ...! Oẹ~~” Tô Nghiên không kìm được lại bắt đầu nôn mửa, lần nôn này làm bao nhiêu cơm tối ăn vào đều nôn ra hết sạch.
“Nghiên Nghiên, em thấy đỡ hơn chưa? Để anh đi dọn thùng rác.”
Tô Nghiên tựa lưng vào ghế sofa, nói: “Vất vả cho anh rồi, em nằm nghỉ một lát.”
Lục Đình dọn dẹp xong thùng rác, đi vào bếp, lấy từ trong tủ lạnh ra một miếng thịt bò kho và một nắm hành lá. Đợi mì nấu xong, sắc mặt Tô Nghiên cũng đã khôi phục bình thường, nhìn bát mì thịt bò lớn trên bàn là cô hiểu ngay, cái tên này là lo cô bị đói sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của con gái anh đây mà?
“Mì thịt bò tối nay anh cho ớt chưng à?”
“Vâng, nếu nấu nhạt anh sợ em ăn vào lại nôn ra, Nghiên Nghiên, có cần anh gắp cho ít dưa muối nước không?”
“Em muốn ăn cải thảo cay rồi, nhưng không có thời gian làm, sớm hai ngày em có làm mấy miếng gừng đỏ, anh lấy cho em một miếng đi!”
