Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 341
Cập nhật lúc: 29/01/2026 13:04
"Bố, chúng con không phải đến đón Nhất Minh, con chở ít hoa quả về cho cả nhà, bố gọi Lục Cẩn dậy chuyển vào hầm đi."
"Trữ vào hầm? Anh định làm đại lý bán buôn hoa quả đấy à?"
"Thôi bố, mình cứ khiêng vào sân đã, tí nữa bố với Lục Cẩn chuyển xuống hầm sau."
"Lục Cẩn nó ngủ rồi."
Thôi được, em trai ngủ rồi thì chỉ còn cách anh làm anh cả này tự thân vận động chuyển hoa quả vào hầm rau thôi.
Lục Đình cùng Lục Phong Niên, hai cha con mỗi người một bao khiêng hoa quả ra hầm sau vườn, Tô Nghiên thì ngồi ở ghế phụ chờ anh.
Xong xuôi mọi việc, hai người lái xe về nhà. Lúc lên lầu, Lục Đình ghé tai Tô Nghiên nói nhỏ: "Nghiên Nghiên, hình như em dâu có bệnh?"
"Sao anh lại mắng người ta có bệnh?"
"Anh mắng bao giờ, Nghiên Nghiên, em hiểu lầm anh rồi. Bố bảo anh là hai hôm nay em dâu toàn phải sắc t.h.u.ố.c bắc uống, nghe nói nếu không chữa sẽ ảnh hưởng đến chuyện sinh con."
"Bệnh gì? Chẳng lẽ là tắc vòi trứng?"
"Không phải, cụ thể là bệnh gì bố không nói, chỉ bảo là không điều trị thì khó có con. Anh còn bảo Lục Cẩn đời này lận đận, toàn gặp phải những chuyện không đâu."
"Người ta hay bảo khổ tận cam lai, rồi sẽ có ngày chú ấy khá lên thôi. Em bây giờ chỉ lo em dâu trong lòng thấy không thoải mái, bị đả kích lớn. Anh nghĩ xem, em m.a.n.g t.h.a.i một lúc mấy đứa, mà cô ấy mới gả vào, mãi chưa có t.h.a.i chắc chắn là khó chịu lắm."
"Ừ, may mà bản thân Lục Cẩn cũng là bác sĩ, chú ấy chắc biết cách chữa trị cho vợ, em cũng đừng lo quá."
"Lục Cẩn thực ra giỏi nội khoa, ai ngờ cuối cùng lại bị xếp vào nhi khoa. Phụ khoa chắc chú ấy không thạo lắm, chắc chẳng giúp được gì nhiều."
Cô đã thực tập ở khoa phụ sản mấy tháng, lại thêm bản thân là phụ nữ nên về bệnh phụ khoa cũng biết đôi chút, dù không so được với bác sĩ già nhưng so với Lục Cẩn chắc chắn là "áp đảo" rồi.
Chiều tối hôm sau tan làm, cô đặc biệt ghé qua nhà họ Lục hỏi Trần Ngọc Hòa rốt cuộc là chuyện gì, Trần Ngọc Hòa thật thà bảo mình bị viêm vùng chậu và polyp nội mạc t.ử cung.
"Chị dâu, polyp t.ử cung có phải là u xơ t.ử cung không chị?"
"Không phải! Polyp nội mạc t.ử cung là do nội mạc t.ử cung tăng sinh hoặc do viêm nhiễm kích thích mà mọc ra. Em có hay bị viêm phụ khoa không?"
"Em không biết nữa, từ hồi bắt đầu có kinh em đã hay đau bụng rồi, lẽ nào là do có viêm nên mới đau bụng?"
"Có lẽ vậy, hoặc cũng có thể do nguyên nhân khác. Đã đi khám bác sĩ rồi thì phải chữa cho dứt điểm, còn phải kiêng khem nữa. Viêm nhiễm mà không chữa khỏi hẳn dễ bị tái đi tái lại, quả thực sẽ ảnh hưởng đến việc có con sau này. Nhưng em cũng đừng sợ, kiên trì uống t.h.u.ố.c, chú ý giữ ấm, ăn uống thanh đạm, tắm rửa thay đồ lót thường xuyên, bệnh sẽ khỏi thôi, cứ thả lỏng tâm trí thì con cái sớm muộn cũng về."
"Được lời chị dâu nói thì tốt quá."
Chỉ là viêm phụ khoa chứ không phải bệnh nan y gì, chỉ cần chữa khỏi chắc chắn sẽ có con, dù sao Trần Ngọc Hòa vẫn còn rất trẻ.
Tô Nghiên cúi đầu nhìn ấm t.h.u.ố.c trên bếp than, tuy trên nắp có đậy một tờ giấy gói t.h.u.ố.c màu vàng nhưng vẫn không ngăn nổi mùi t.h.u.ố.c nồng nặc bốc lên.
Ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c này, Tô Nghiên lại thấy buồn nôn, cô lấy từ trong túi ra một gói giấy nhỏ, bẻ một miếng gừng đỏ ngậm vào miệng.
Thật là đáng thương, phải uống bao nhiêu thang t.h.u.ố.c bắc thế này, dù viêm nhiễm tạm thời khỏi cũng chẳng biết bao giờ mới đậu t.h.a.i được.
Có người muốn sinh mà không được, có người không muốn thì lại m.a.n.g t.h.a.i rồi phá đi hoặc vứt bỏ, ông trời thật khéo trêu ngươi.
"Em dâu, chăm sóc mình cho tốt nhé, mai chị bảo Lục Đình gửi ít mật ong với đường đỏ sang, phụ nữ ăn nhiều hai thứ này tốt cho cơ thể lắm."
"Cảm ơn chị dâu, hai thứ này ăn chung được không ạ?"
"Được chứ, không chỉ nhuận tràng, đẹp da mà còn có tác dụng với các triệu chứng như cơ thể suy nhược, cung hàn, đau bụng kinh... Tóm lại phụ nữ uống nước đường đỏ mật ong chỉ có lợi chứ không có hại."
"..."
Đường đỏ ở nhà bếp không gian vốn đã nhiều, mấy năm nay dùng một ít hiện tại vẫn còn khoảng hơn ba mươi cân, đường trắng thì còn bốn bao lớn, mỗi bao một trăm cân.
Hiện tại trong không gian nhiều nhất chính là mật ong, mỗi năm thu hoạch một lần. Trên núi và cánh đồng d.ư.ợ.c liệu có tổng cộng hai mươi thùng ong, mỗi thùng cho hơn hai mươi cân mật, một năm cô thu hoạch được bốn năm trăm cân.
Tặng người thân bạn bè cộng với dùng trong nhà, một năm cũng chỉ tiêu thụ hết tám chín mươi cân, chỗ còn lại đều được đóng vào hũ thủy tinh để dành.
Trưa hôm sau, Lục Đình theo lời dặn của Tô Nghiên, xách năm cân đường đỏ và một hũ mật ong thủy tinh đến nhà họ Lục.
"Em dâu, đây là Nghiên Nghiên bảo anh mang qua cho em, mỗi ngày em pha một hai ly mà uống, tốt cho sức khỏe lắm."
"Anh cả, sao nhiều thế ạ? Chỗ này hết bao nhiêu tiền để em đưa lại cho anh."
"Không cần đâu, đây là chút lòng thành của chị dâu em, Nhất Minh còn đang ở nhà, anh về trước đây."
Trần Ngọc Hòa cứ ngỡ chị dâu gửi đường với mật ong thì mỗi thứ một cân là cùng, không ngờ lại cho nhiều thế này, món nợ ân tình này biết bao giờ mới trả hết?
Chương 271 Nấm Heo Ủi bất ngờ xuất hiện
Tan làm buổi tối, Tô Nghiên vừa vào nhà đã thấy một mẩu giấy để trên bàn, hóa ra Lục Đình để lại bảo cô sang nhà bố mẹ chồng ăn cơm.
Tô Nghiên không hiểu sao hôm nay bố mẹ chồng lại gọi sang ăn, đến nơi mới biết nhà ngoại Trần Ngọc Hòa gửi cho cô hai con gà ác. Tối nay mổ một con gà ác đen nên gọi Tô Nghiên sang uống canh, còn một con gà ác trắng chưa mổ.
Nhìn con gà ác trắng lông xù trong l.ồ.ng, trông đúng là gà mái, Tô Nghiên thầm nghĩ con gà này đẹp thế, nếu nuôi trong không gian rồi cho giao phối với gà trống, trứng nở ra gà con sẽ thế nào nhỉ?
Trần Ngọc Hòa thấy chị dâu cứ chằm chằm nhìn cái l.ồ.ng gà, bèn cười nói: "Chị dâu, chị đang mang thai, con gà ác trắng này đặc biệt để dành cho chị đấy."
Tô Nghiên xua tay: "Thôi không cần đâu, em sức khỏe không tốt cứ ăn nhiều vào."
Dù cô muốn nuôi con gà này trong không gian, nhưng rõ ràng đây là người nhà họ Trần gửi cho em dâu bồi bổ, cô sao có thể cướp miệng ăn của người khác được.
Gà ác có giá trị d.ư.ợ.c dụng rất cao, cô phải nghĩ cách bảo Lục Cẩn kiếm ít giống gà ác về mới được.
Không ngờ ăn cơm xong lúc ra về, Lục Đình lại xách con gà ác trắng đó trên tay.
