Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 353
Cập nhật lúc: 29/01/2026 13:07
"Lục Thần, tháng sau tụi mình gửi cho cha mẹ ít tiền sinh hoạt, rồi gửi thêm ít đường đỏ, táo đỏ với thịt hộp nhé."
"Không cần đâu, cha anh đã nói rồi, từ tháng sau trở đi tụi mình không cần gửi tiền sinh hoạt về nữa, hãy cứ lo cho cuộc sống của riêng mình là được."
Chung Linh San thở phào nhẹ nhõm, không phải gửi tiền sinh hoạt về nữa thì thật là tốt quá, đến lúc đó cô ta và Lục Thần cũng có thể để dành được khối tiền.
Lần này nhà họ Lục đến dạm ngõ đã cho cô ta bốn trăm đồng tiền sính lễ, còn có một chiếc đồng hồ hiệu Thượng Hải, hai cân len cừu và hai xấp vải.
Đợi họ đăng ký kết hôn xong trên đơn vị sẽ cấp cho một căn hộ nhỏ một phòng khách một phòng ngủ, cô ta sẽ sinh cho Lục Thần một trai một gái, cuộc sống chắc chắn sẽ sướng hơn chị dâu hai Trần Ngọc Hòa nhiều.
Mấy ngày về đây cô ta thấy ngày nào chị dâu hai cũng phải sắc t.h.u.ố.c uống, gả cho anh hai Lục Cẩn làm mẹ kế chăm con người ta mà bản thân lại không sinh được con, đúng là vừa đáng thương vừa đáng buồn.
Tệ hơn nữa là cô ấy còn chẳng có lấy một công việc đàng hoàng, cả ngày ở nhà chỉ có chăm con, vừa phải chăm con cho Lục Cẩn vừa phải chăm con giúp chị dâu cả.
Nghĩ đến đây Chung Linh San rùng mình một cái, may mà cô ta không phải là Trần Ngọc Hòa.
"San San em lạnh sao? Nếu lạnh thì mặc thêm áo vào đi."
"Anh Thần, hay là tụi mình làm thêm lần nữa đi, có anh ở đây là em hết lạnh ngay."
Chung Linh San cũng không hề e thẹn, nói xong liền như con bạch tuộc quấn lấy anh, Lục Thần đầu óc nóng lên lại nảy sinh ý định, miếng thịt dâng tận miệng dại gì mà không ăn, dù đã no tám phần rồi nhưng anh vẫn có thể c.ắ.n thêm một miếng nữa.
Sau khi Chung Linh San thỏa mãn thêm một lần nữa, cô ta đột nhiên nghĩ đến một vấn đề: Liệu cô ta có m.a.n.g t.h.a.i không nhỉ?
Nếu mang thai, cô ta hy vọng đứa đầu lòng là con trai, đứa thứ hai cũng là con trai, đứa thứ ba thì có sinh hay không cũng được, trai hay gái đều ổn cả.
Hy vọng đừng giống như chị gái Lục Thoa của Lục Thần, sinh liên tiếp hai đứa con gái rồi đứa thứ ba mới được mụn con trai. Cái thằng con đó của chị ta chắc cũng hỏng thôi, chỉ biết tranh giành đồ ăn với chị gái.
Lần sau về cô ta sẽ không cùng Lục Thần sang nhà họ Tần nữa đâu, đến nhà họ chẳng có lấy một chỗ mà ngồi, cơm nước tiếp đãi họ có năm món thì hết ba món là rau xanh, hai món còn lại là một bát trứng hấp và một món thịt heo hầm miến.
Chị gái và anh rể rõ ràng đều là công nhân mà sao lại keo kiệt thế không biết, uổng công họ mang bao nhiêu đồ sang, lại còn lì xì cho mỗi đứa nhỏ hai đồng, vậy mà lúc họ về chị ấy chẳng thèm đưa cho cô ta lấy một quả trứng gà, cô ta dẫu sao cũng là lần đầu đến cửa.
"Lục Thần, cuộc sống của chị gái anh chắc khó khăn lắm nhỉ?"
"Cũng ổn mà, có cơm ăn áo mặc lại có công việc."
"Em cứ ngỡ họ sống vất vả lắm chứ, dù sao họ cũng phải nuôi ba đứa con."
"Chị anh lại m.a.n.g t.h.a.i rồi, giờ trong bụng cũng đang có một đứa, nghe nói t.h.a.i này của chị dâu cả có thể là song thai, cũng có thể là ba t.h.a.i đấy."
"Thật hay giả vậy anh?"
"Chắc chắn là thật rồi."
Chung Linh San thầm nghĩ, sao bao nhiêu chuyện tốt đều rơi vào đầu Tô Nghiên thế không biết: Chồng giỏi giang, con cái thông minh lanh lợi, gia thế tốt, nhan sắc xinh đẹp lại có công việc ổn định, trong người lại có nhiều tiền tiết kiệm, giờ lại còn m.a.n.g t.h.a.i đôi nữa chứ.
Ông trời sao mà ưu ái cô ấy thế? Cái khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú kia trông chẳng giống người có phúc chút nào, chẳng lẽ n.g.ự.c to thì phúc lớn sao?
Hy vọng t.h.a.i này của chị dâu cả nhất định đừng là long phụng t.h.a.i (một trai một gái), tốt nhất là sinh hai đứa con gái, như vậy thì sau khi cô ta sinh cho Lục Thần hai ba đứa con trai thì cô ta cũng coi như có chỗ đứng vững chắc trong nhà họ Lục rồi.
Tô Nghiên không biết Chung Linh San đang nghĩ gì, nếu biết chắc chắn sẽ cảm ơn lời cầu nguyện của cô ta. Nếu trong bụng cô thật sự có hai cô con gái nhỏ thì cô nằm mơ cũng sẽ mỉm cười.
Con trai nối dõi tông đường cô đã có rồi, giờ lại thêm hai cô con gái xinh xắn đáng yêu giống hệt nhau nữa thì có cả trai cả gái, cuộc đời thế là hoàn mỹ.
Nếu lại sinh thêm hai đứa con trai nữa thì cô tiêu đời thật, con trai mà nhiều thì sau này phải đối mặt với vô số vấn đề, chỉ riêng mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu thôi cũng đủ làm cô nhức đầu rồi.
Đến lúc chia gia sản cho con trai chắc chắn sẽ náo loạn một trận, con trai không náo thì vợ chúng cũng sẽ thổi gió bên gối bắt chúng phải náo cho bằng được.
Sức mạnh của rượu huyết nai thật đáng kinh ngạc, ngay cả Hoa Mẫn cũng không thoát khỏi bàn tay ma trảo của lão chồng già.
Sáng sớm hôm sau trời còn chưa sáng, Tô Nghiên đã bị Lục Đình đ.á.n.h thức.
"Nghiên Nghiên mau dậy đi."
Tô Nghiên giơ tay nhìn đồng hồ mới sáu giờ, cái tên đàn ông này bị bệnh phải không, cô đang mang thai, dù có ngủ đến bảy giờ thì cô vẫn kịp đến đơn vị đi làm mà.
"Anh làm cái gì thế?"
"Lúc nãy Tiểu Thần gõ cửa bên ngoài, cha mẹ bảo chúng mình sang ăn sáng, mẹ nấu mấy món mặn rồi."
"Ăn sáng? Ai lại ăn cơm vào buổi sáng sớm thế này, họ bị..."
Mấy chữ mắng người cuối cùng được cô nuốt ngược vào trong, Tô Nghiên nhớ ra đám người Lục Thần sáng sớm phải đi bắt xe rồi.
Ăn xong bữa này không biết bao giờ mới lại được ngồi cùng nhau ăn bữa cơm đoàn viên nữa.
Tô Nghiên nhanh ch.óng bò dậy, mặc quần áo rửa mặt xong xuôi rồi đưa Lục Đình ra khỏi không gian.
Lúc đi Lục Đình còn định gọi Lục Nhất Minh dậy nhưng cuối cùng bị Tô Nghiên ngăn lại, trẻ con đang tuổi ăn tuổi lớn, trời lại lạnh thế này, dù thế nào cũng phải để con ngủ đến tám chín giờ.
Dù sao thằng bé đói bụng sẽ tự bò dậy tìm đồ ăn, trong nhà không có gì ăn thì nó sẽ tự đi bộ sang nhà ông nội.
Tô Nghiên và Lục Đình vừa bước vào đại sảnh, bữa sáng đã được dọn lên bàn: Một chậu mì, một chậu sủi cảo, còn có bốn món mặn và hai đĩa dưa muối nhỏ, bữa sáng thế này thật sự là quá thịnh soạn.
Lục Đình hỏi Tô Nghiên: "Em ăn mì hay ăn sủi cảo?"
"Mì ạ."
Lục Đình biết Tô Nghiên rất ít khi ăn sủi cảo, dù nhà có làm sủi cảo thì cô ăn nhiều nhất là bảy tám cái là không ăn nổi nữa, thế là anh gắp cho Tô Nghiên một bát mì, một quả trứng ốp lòng đào, rồi múc thêm ba cái sủi cảo phủ lên trên mặt mì.
Chung Linh San nhìn mà khóe miệng giật giật, chị dâu cả bụng còn chưa to mà đã bắt đầu "mất tay" rồi sao, ăn bát mì mà cũng phải có người gắp cho.
Trần Ngọc Hòa thì đã quen với việc anh cả ân cần với chị dâu cả rồi, cô mỉm cười nhìn Tô Nghiên: "Chị dâu, em đã để dành cho Nhất Minh và Lan Lan mỗi đứa mười cái sủi cảo rồi ạ."
"Cảm ơn em nhé."
"Không có gì đâu ạ, em còn phải cảm ơn chị dâu mới đúng."
"Cảm ơn chị chuyện gì?"
Trần Ngọc Hòa đang định nói gì đó thì Lục Cẩn cảm thấy không ổn, liền đưa tay bịt miệng vợ lại...
Chương 281 Về quê thăm bà nội
