Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 356
Cập nhật lúc: 29/01/2026 13:08
Tô Nghiên giật b.ắ.n người ngồi dậy, phát hiện trong phòng chẳng có gì cả, ngoài phòng khách hình như có thứ gì đó từ trên bàn rơi xuống, khiến cô run b.ắ.n cả người.
Trong miệng lẩm bẩm: "Là bà nội ruột, không sợ, không sợ!"
Miệng thì nói không sợ, nhưng cô lách mình trốn vào không gian, nằm trên ghế sofa nhìn chằm chằm vào chiếc đèn chùm pha lê lung linh trên đầu.
Khoảng mười giờ rưỡi, Lục Đình đặt con xuống đất, dùng chìa khóa vặn mở cửa.
Lục Nhất Minh mơ màng đi về phòng mình, Lục Đình khóa trái cửa lớn, lại dùng chìa khóa vặn mở cửa phòng ngủ, thấy vợ không có trong phòng biết cô đã vào không gian, lo lắng cô ngủ không ngon nên cũng không làm phiền cô.
Kết quả Tô Nghiên nằm trên sofa trong biệt thự suốt một đêm, suýt chút nữa thì lăn từ trên sofa xuống, vừa ra khỏi không gian quay lại giường thì vừa vặn đè lên người Lục Đình, cả hai đồng thời giật nảy mình.
Tô Nghiên hét lên một tiếng: "Sao anh về mà không nói với em."
"Anh sợ làm phiền em nghỉ ngơi nên không gọi. Nghiên Nghiên không bị dọa sợ chứ?"
Làm sao mà không sợ được, tối qua bị dọa một trận, sáng nay quay về phòng lại bị dọa thêm trận nữa.
"Bà nội em thế nào rồi?"
"Khoảng tám giờ tối qua đi rồi, hậu thế đưa lên núi, sáng sớm ngày kia anh đưa bố mẹ và Nhất Minh qua đó."
Uỳnh một cái, đầu óc Tô Nghiên ong ong chẳng nghe thấy gì nữa, sao bà lại đi rồi chứ, trưa hôm đó bà còn ăn hết một bát cơm đầy, còn ăn mấy miếng thịt ba ba nữa mà.
Lục Đình dùng tay lau nước mắt cho Tô Nghiên, lau xong liền ôm chầm lấy cô vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành: "Nghiên Nghiên đừng khóc nữa."
Tô Nghiên sụt sùi: "Sao bà lại đi rồi chứ, hôm đó em thấy tinh thần bà vẫn còn tốt, lẽ ra không đi nhanh như vậy mới phải."
"Hôm cô cả em về, thím em đến chăm sóc bà nội em đi vệ sinh, không biết có phải động tác quá thô bạo không, lúc lật người cho bà nội không cẩn thận làm bà nội em ngã xuống đất."
"Anh nói gì cơ?"
"Thím em có phải cố ý không."
"Chắc không phải cố ý đâu, lúc đó ông nội em cũng có mặt, thím em lo nước tiểu b.ắ.n vào chăn đệm nên dịch bà nội em ra mép giường một chút, ước chừng không nắm vững lực nên lỡ tay khiến bà nội em lăn từ trên giường xuống."
"Chuyện lúc nào?"
"Khoảng ba giờ chiều, lúc đó bà nội em đã hơi thở thoi thóp, không nói được gì nữa. Buổi tối ông nội em bắt đầu bảo mẹ em thay đồ liệm cho bà nội, còn cho bà ăn mấy miếng sủi cảo."
Tô Nghiên thật sự cạn lời, bọn họ rốt cuộc chăm sóc người kiểu gì vậy, vốn dĩ cứ nuôi dưỡng tốt nói không chừng còn sống thêm được nửa năm một năm nữa, đây còn chưa hết tháng Giêng, sao bà nội đã bị con dâu tiễn đi rồi? C.h.ế.t quả thực có chút oan ức...
Chương 283 Bất dựng (Vô sinh)
Vì thời kỳ đặc thù nên không thể tổ chức tang lễ linh đình, những người đến giúp đỡ đều là người trong tộc họ Tô, t.h.i t.h.ể của Tô lão phu nhân chỉ để ở nhà hai đêm, đến mười giờ sáng ngày thứ ba đã được người ta khiêng ra mộ tổ họ Tô chôn cất.
Đừng nói đến việc mời người thổi kèn đưa tang, ngay cả tiền giấy cũng không dám hóa, tất nhiên đêm Tô lão phu nhân tắt thở, Tô Thanh Sơn là con trai đã dùng chậu than lén lút đốt một ít tiền giấy bên giường bà cụ, ngày đưa bà cụ lên núi thì không đốt, để tránh bị ai đó phát hiện.
Lục Đình vẫn xin nghỉ đưa con trai và bố mẹ cùng về quê, đưa bà cụ lên núi xong là quay về ngay.
Tô Thanh Sơn thấy mẹ đã đi rồi, ở nhà chỉ còn lại bố già một mình, muốn khuyên ông dọn đến ở cùng mình. Lão Tô rất bướng bỉnh, nhất quyết không đi đâu cả.
Tô Thanh Sơn nhìn hai cô em dâu, hận không thể tát cho mỗi người một cái, nếu không phải tại bọn họ thì mẹ ông cũng không đi sớm như vậy.
Giờ nếu bố ông tiếp tục ở lại trong làng, ai sẽ nấu cơm cho ông ăn, ai giặt quần áo cho ông?
"Bố, vợ con ở thành phố trông cháu, con ở khu nhà tập thể bệnh viện quân y, bố dọn qua ở với con đi!"
"Không đi, mấy con gà mẹ con nuôi, rồi sau vườn còn trồng ít rau, bố không đi được, bố phải giữ cái nhà này."
"Bố ở lại đây ai hầu hạ bố, ai nấu cơm, ai giặt giũ cho bố."
Lúc này Tô Thanh Vân đứng ra: "Nếu bố không đi bệnh viện quân y, thì con với Thanh Hải hai nhà luân phiên chăm sóc sinh hoạt của bố."
Tô Thanh Hải cũng phụ họa: "Đã bố không chịu đi thì thôi vậy, con với anh hai mỗi nhà một tháng, hai nhà luân phiên chăm sóc."
Đừng nhìn hai cô em dâu bây giờ không lên tiếng phản đối, đó là vì bọn họ có lỗi trước. Tô Thanh Sơn vẫn muốn khuyên bố mình dọn đi ở cùng, tiếc là ông cụ không muốn rời nhà, giá mà có Nghiên Nghiên ở đây khuyên bảo một chút thì tốt rồi.
"Đã như vậy, sau này bố ở nhà ai thì tiền sinh hoạt tôi sẽ đưa cho người đó, hy vọng mọi người có thể mua món gì ngon cho bố ăn."
Tô Thanh Vân và Tô Thanh Hải tự nhiên không có ý kiến gì, bố họ đã ngần này tuổi rồi cũng chẳng ăn uống bao nhiêu, có mười đồng tiền sinh hoạt mỗi tháng của anh cả đưa thì cuộc sống của họ cũng sẽ dễ thở hơn nhiều.
Vì bà nội qua đời, Tô Nghiên có một khoảng thời gian tâm trạng xuống dốc, qua Tết Nguyên tiêu Trần Ngọc Hòa đi bệnh viện khám lại, cơ thể đã chuyển biến tốt rõ rệt, từ bệnh viện về tối hôm đó đã chạy đi tìm Tô Nghiên.
Tô Nghiên lúc này đang rửa bát ở bồn nước trên ban công: "Em dâu ăn cơm chưa?"
"Em ăn rồi, em qua lấy rượu huyết hươu."
Tô Nghiên lúc này mới nhớ ra trước đó đã hứa cho Trần Ngọc Hòa một bình rượu huyết hươu, kết quả vì chuyện bà nội mất mà quên bẵng đi.
"Em vào nhà ngồi một lát đi, chị rửa bát xong sẽ lấy cho."
Tô Nghiên xếp bát đã rửa xong vào tủ, dùng khăn lau khô tay, vào phòng lấy cho Trần Ngọc Hòa hai cân rượu huyết hươu ra.
Trần Ngọc Hòa nhìn bình rượu trên bàn trà, mắt sáng lên: "Chị dâu, hôm nay em đi khám lại, bác sĩ nói cơ thể em đã tốt lên rồi."
"Ồ, vậy là em dự định chuẩn bị m.a.n.g t.h.a.i sao?"
"Em vốn chẳng dùng biện pháp gì cả, hy vọng lần này sẽ đậu t.h.a.i được? Anh cả đâu rồi ạ?"
"Anh ấy xuống dưới gánh nước rồi."
"Chị dâu, em nói chị nghe, rượu huyết hươu này có tác dụng tráng dương, đàn ông uống rượu này vào sẽ trở nên lợi hại hơn hẳn."
Lục Nhất Minh ở bên cạnh tò mò hỏi: "Mẹ ơi, tráng dương là gì ạ? Con muốn trở nên lợi hại hơn có phải cũng cần uống chút rượu này không ạ!"
"Im miệng, vào phòng đi."
Trần Ngọc Hòa thấy chị dâu dạy dỗ cháu trai, có chút ngại ngùng sờ sờ mũi, "Cái đó... chị dâu không còn sớm nữa em về đây ạ."
