Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 361
Cập nhật lúc: 29/01/2026 13:09
Khi nào họ tắm rửa, Hoa Mẫn cũng phải chạy qua nhắc nhở, Tô Nghiên dù sao cũng chẳng quan tâm gì, dẫu mẹ chồng chuẩn bị nước nóng cho cô tắm, cô vẫn vào không gian để tắm vòi sen.
Bởi vì tắm trong phòng, với cơ thể hiện giờ của cô thì không thể ngồi xuống được, Lục Đình sợ cô tắm vòi sen bị ngã, nên lần nào cũng đi cùng.
Đêm hôm đó khi đang ngủ nửa đêm, Tô Nghiên kêu ái ôi ái ôi không ngừng.
Lục Đình bật dậy xem, hỏi: "Nghiên Nghiên, có phải em sắp sinh rồi không."
"Không phải, chân em bị chuột rút đau quá, đau thật sự luôn. Hu hu hu..."
"Bé ngoan nào, đợi con sinh ra là hết đau thôi, bác sĩ bảo phải bổ sung thêm canxi, em có kiên trì uống viên canxi hàu không."
"Có uống mà, em không những uống viên canxi, mỗi tối em còn uống một ly sữa, sáng ra uống một chén tổ yến."
Vì mấy đứa nhỏ trong bụng, dẫu không ăn nổi cô cũng phải ăn, cô không muốn con mình yếu ớt như gà con đâu.
Tháng cuối cùng này, mỗi đêm Tô Nghiên đều đau đớn đến mức khó mà đi vào giấc ngủ, ban ngày khi đau quá cô cũng sẽ kêu rên trước mặt mẹ chồng.
Giang Linh Linh mỗi tháng đều tranh thủ thời gian đến thăm cô, nhìn thấy cái bụng to của cô cũng sốt ruột đến rơi nước mắt.
Cứ thế từng ngày trôi qua, thấy còn mười ngày nữa là đến ngày dự sinh, Tô Nghiên đã không thể đi lại được nữa, mỗi ngày nằm trên giường đợi người hầu hạ.
Lục Đình lúc này cũng vô cùng sốt ruột: "Nghiên Nghiên, sắp đến ngày dự sinh rồi, hôm nay mình vào bệnh viện đi!"
"Được, đồ dùng chờ sinh em đều xếp gọn rồi."
Lúc này mặt của Tô Nghiên cũng có chút sưng phù, thị lực cũng giảm sút, nhìn đồ vật cứ mờ mờ ảo ảo, chẳng biết sinh xong có khỏi không, quá trình m.a.n.g t.h.a.i gian nan hơn nhiều so với tưởng tượng, cận kề ngày sinh, bất kể là người nhà họ Lục hay nhà họ Tô đều vô cùng sốt ruột, ngay cả người trong đại viện cũng lo lắng theo.
"Con dâu nhà họ Lục t.h.a.i này nguy hiểm rồi."
"Đúng vậy, cô ấy mấy tháng nay không xuống lầu rồi."
"Cô ấy ra ban công phơi quần áo, tôi thấy cái bụng cô ấy to như cái thúng vậy, nếu còn to thêm nữa chắc nổ tung mất."
"Đúng thế, đúng thế, chẳng biết t.h.a.i này cô ấy có bị băng huyết không nữa? Thật là tội nghiệp quá, một t.h.a.i mang mấy đứa hóa ra lại nguy hiểm thế này, trước đây họ còn nói gì mà đa t.ử đa phúc, mang đa t.h.a.i là phúc khí trăm năm khó gặp cơ đấy."
"Phúc khí này cho mấy bà, mấy bà có lấy không?"
Bà lão răng vàng hì hì cười: "Nếu con dâu tôi một t.h.a.i mà sinh mấy đứa cháu trai, phúc khí này tôi chắc chắn lấy chứ!"
"..."
Chương 287 Đại xuất huyết (Băng huyết)
Rõ ràng là ngày 1 tháng 9 mới đến ngày dự sinh, nhưng để an toàn, ngày 18 tháng 8 Tô Nghiên đã vào bệnh viện chờ sinh sớm, các bác sĩ sản khoa luân phiên khám t.h.a.i cho cô, cuối cùng hội chẩn quyết định cho sinh thường trước.
Nói là hai đứa bé đều ở ngôi đầu, Tô Nghiên nghe xong thấy có chút không yên tâm, cô có cảm giác trong bụng có ba đứa trẻ, chắc chắn đứa bé cuối cùng đã bị hai đứa đầu che khuất rồi.
Ngôi t.h.a.i thuận thì bác sĩ chắc chắn không chủ trương sinh mổ, dẫu người nhà có đề nghị cũng không được.
Tô Nghiên cứ cảm thấy lòng dạ bồn chồn, cứ thấy như con sẽ ra đời sớm vậy, Lục Đình không xin nghỉ được chỉ có sau khi tan làm mới có thể qua bên cô, ban ngày mẹ chồng ở bệnh viện chăm sóc cô, buổi tối mẹ chồng về thì Lục Đình ở lại bên cô.
Cứ như vậy cô ở trong bệnh viện được hai ngày, sáng sớm ngày 20, Tô Nghiên giật mình tỉnh giấc từ trong cơn mơ, tỉnh lại phát hiện quần đã ướt đẫm một mảng lớn.
"Lục Đình, mau dậy đi em hình như bị rỉ nước ối rồi."
Lục Đình uỳnh một cái bật dậy từ ghế xếp, nhìn đồng hồ đã gần sáu giờ rồi.
"Nghiên Nghiên, em sắp sinh rồi sao?"
"Chưa, chỉ là bị rỉ nước ối thôi, hôm nay chắc chắn sẽ sinh."
"Để anh đi gọi bác sĩ qua."
"Đừng vội, anh giúp em thay quần trước đã."
Bụng của cô thực sự quá lớn rồi, di động một chút cũng khó khăn, bình thường tắm xong đều là Lục Đình giúp cô mặc quần áo. Giờ tuy không đến một trăm tám mươi cân, nhưng một trăm sáu mươi tám cân thì chắc chắn là có.
Lục Đình giúp Tô Nghiên thay quần xong, sẵn tiện dọn dẹp lại ga trải giường một lượt, đợi bác sĩ trực ca đến kiểm tra, nói Tô Nghiên đã mở được ba phân.
Tô Nghiên hỏi bác sĩ nói cô muốn sinh mổ, bác sĩ trực không đồng ý, còn cứ lải nhải bên tai cô, bảo cô phải tin tưởng vào tay nghề của họ.
Tô Nghiên tức lắm, nếu là ở hậu thế, chỉ cần người nhà đồng ý sinh mổ, bác sĩ cùng lắm là khuyên vài câu, đa phần đều tôn trọng ý kiến của người nhà. Nếu mang song t.h.a.i bác sĩ sẽ chủ động đề nghị sinh mổ chứ đừng nói là tam thai.
Cô nói bụng cô có ba đứa trẻ, kết quả chẳng có bác sĩ nào tin cả, chỉ bảo nước ối cô nhiều, song t.h.a.i này kích thước lớn, ít nhất mỗi đứa cũng phải nặng năm cân.
Tô Nghiên giờ cũng chẳng còn sức mà tranh luận với bác sĩ nữa, vì cơn gò t.ử cung đã bắt đầu rồi, đau đến mức cô hận không thể tự cầm d.a.o phẫu thuật mổ cho mình xong cho rồi.
Đợi đến tám giờ đi buồng, một đám bác sĩ vây quanh cô, luân phiên khám t.h.a.i cho cô, nói cổ t.ử cung đã mở đến năm phân rồi, phải lập tức đưa vào phòng sinh.
Lục Đình nài nỉ bác sĩ, anh muốn vào trong, bác sĩ bảo bên trong có hai sản phụ không tiện, nói đã có hai bác sĩ đỡ đẻ cho Tô Nghiên bảo anh đừng lo lắng.
Lục Đình đứng canh ở cửa suốt hai tiếng đồng hồ, nghe thấy tiếng thét t.h.ả.m thiết truyền ra từ bên trong, trong lòng vô cùng hoảng hốt, Hoa Mẫn rướn cổ nhìn vào trong, nhưng kết quả chẳng thấy được gì.
"Đình nhi, Nghiên Nghiên sinh lần này là lần thứ hai chắc là nhanh thôi, con mau đi thông báo cho bố vợ con, bảo ông ấy vào phòng sinh xem sao."
Lục Đình không biết bố vợ có được vào phòng sinh không, nhưng anh lại nghĩ bố vợ chuyên mổ cho người ta, cái gì mà chưa từng thấy qua chứ?
"Mẹ, mẹ cứ canh kỹ ở cửa nhé, con đi tìm bố vợ đây."
Lục Đình nói xong sải bước như bay chạy nhanh lên lầu, Tô Thanh Sơn biết con gái đã vào phòng sinh dặn dò bác sĩ trực vài câu, liền cùng Lục Đình xuống lầu.
Đến cửa phòng sinh, Tô Thanh Sơn gõ cửa nói muốn vào xem một chút, y tá trực không đồng ý, nói Tô Nghiên hiện giờ rất tốt, cổ t.ử cung sắp mở hết rồi.
Tô Thanh Sơn cùng Lục Đình, Hoa Mẫn ba người đứng ở cửa, nghe thấy tiếng la hét sinh con nối tiếp nhau từ bên trong truyền ra.
Đau liên tục suốt mấy tiếng đồng hồ, Tô Nghiên đã sớm tê dại, đột nhiên cô cảm thấy t.h.a.i nhi tụt xuống cực nhanh, cô rất muốn sinh con ra ngay lập tức.
"Á...!" Tiếng hét xé tan cả phòng sinh, đứa trẻ thứ nhất lao ra khỏi ống sinh.
Tô Nghiên không nghe thấy tiếng khóc của con nên có chút lo lắng hỏi: "Bác sĩ Liêu, con sao vậy ạ, sao con không khóc?"
